[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80 - Chương 260

Cập nhật lúc: 07/01/2026 08:10

“Anh Tiền, chào anh.” Sau này còn nhiều lúc cần nhờ vả, Văn Tú Tú đương nhiên là tươi cười đón tiếp.

Nếu nói Văn Tú Tú là mỉm cười thì Tiền Bát Phương đúng là cười rạng rỡ. Đây là khách hàng lớn, làm việc dứt khoát không dây dưa, ông ta rất thích làm giao dịch với hạng người này. Thế là ông ta lập tức giới thiệu với người bên cạnh: “Anh nhìn xem, đây chính là khách hàng trước của tôi. Nhìn cô ấy là biết ngay người có tầm nhìn rồi, chẳng phải sao, một lúc chốt luôn bốn căn nhà nhỏ, anh xem đi, giờ sơn sửa lại một chút là trông như mới ngay, ở thì cứ gọi là thoải mái, tốt biết bao nhiêu.”

Ông ta là người nhạy bén, thấy Văn Tú Tú và mọi người có vẻ như vừa mới dời đến hôm nay nên cũng không nói nhiều: “Đồng chí Văn Tú Tú, vậy mọi người cứ bận đi nhé, chúng tôi xin phép đi trước. Sau này cô có cần gì cứ tìm tôi, bảo đảm vẫn sẽ khiến cô hài lòng.”

Tiền Bát Phương dẫn người kia đi xa dần, để lại mấy người ở đầu ngõ ngẩn ngơ.

Cô con dâu trẻ lúc nãy “A” lên một tiếng: “Hóa ra mấy căn nhà đó không phải thuê ạ.”

Mấy người im lặng nãy giờ lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Chao ôi, tôi đã bảo mà, sao lại sửa sang đẹp thế kia. Tôi còn nghĩ thuê nhà mà sửa sang t.ử tế thế sau này cũng chẳng phải của mình, hóa ra là người ta mua đứt rồi, lại còn mua một lúc bốn căn nhà. Chậc chậc, đúng là đại gia.”

“Chỉ nhìn cách ăn mặc của mấy gia đình này thôi là biết không phải hạng nghèo khổ rồi, chỉ có mấy kẻ không biết nhìn người mới suốt ngày đi khoe khoang vớ vẩn thôi.”

Kẻ không biết nhìn người - mụ Đậu, mặt mũi lúc xanh lúc trắng. Mụ không ngờ được mấy gia đình này nghe giọng là biết từ nơi khác tới mà lại có thể một lúc mua được chừng ấy căn nhà. Nhưng mụ nghĩ lại, thế thì đã sao.

Mụ hừ một tiếng: “Đừng có tưởng mua được căn nhà là ghê gớm. Có gì đâu chứ, đợi vài tháng nữa con trai tôi kiếm đủ tiền, chúng tôi cũng có thể mua thôi. Mua nhà chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là có sống nổi hay không kìa. Cái này mà không có nghề nghiệp gì thì mua được chưa chắc đã ở nổi đâu. Tôi nói cho các người biết, chẳng mấy ai có được bản lĩnh như con trai tôi đâu, bao nhiêu trung tâm thương mại đều dùng hàng của nó đấy. Ông chủ của nó cung cấp hàng cho không biết bao nhiêu nhà, tiền kiếm được đếm không xuể, đó mới là thật sự giỏi giang.”

“Mẹ, mẹ lại nói cái gì ở đây thế!” Mụ Đậu vừa dứt lời, một thanh niên bước nhanh tới: “Đã bảo mẹ đừng có ngày nào cũng ra ngoài nói linh tinh rồi mà.”

Có người nhìn thấy người tới liền cười nói: “Cao Đào, mẹ cậu bảo một tháng cậu kiếm được cả trăm đồng cơ đấy, đúng là giỏi thật.”

Thanh niên tên Cao Đào lập tức cười xua tay: “Các bác các cô đừng nghe mẹ cháu nói bừa, làm gì mà kiếm được nhiều thế. Cái trăm đồng đó là do dịp Tết ông chủ tốt bụng phát tiền thưởng cho thôi. Chứ nếu tháng nào cũng kiếm được chừng đó thì cháu nằm mơ cũng cười tỉnh mất. Mẹ cháu tính tình là vậy, cứ hay bốc phét, mọi người đừng chấp mẹ cháu.”

Có thể nói, mụ Đậu sở hữu cái miệng đáng ghét như vậy mà vẫn có thể sống yên ổn ở khu này, công lao của con trai mụ là không nhỏ. Có người cười đáp một câu: “Mẹ cậu thì chúng tôi biết bà ấy không có ý xấu, nhưng người ngoài thì không biết đâu. Chẳng hạn như cái ngõ kia kìa, có mấy hộ mới dời đến, mẹ cậu vừa lên tiếng đã bảo người ta là đồ nhà quê. Chúng tôi biết tính bà ấy, nhưng người mới đến thì không biết tính tình ra sao, lỡ mà xảy ra xích mích thì không hay đâu, hàng xóm láng giềng hòa thuận vẫn là hơn hết.”

Cao Đào lập tức gật đầu: “Đúng là như vậy ạ.” Anh nhìn dáng vẻ đắc ý của mẹ mình mà thấy đau đầu: “Mẹ à, mẹ không thể quản tốt cái miệng mình được sao, lỡ mà đắc tội với người ta thì biết làm thế nào.”

Mụ Đậu hừ một tiếng: “Đắc tội được ai chứ, đừng tưởng mua được mấy căn nhà là giỏi. Con trai, con nói xem, có phải năm nay chúng ta cũng có thể mua được căn nhà cấp bốn này không.”

Mụ vừa nói vừa liếc mắt về phía gia đình kia, tuy người ta đã vào trong cả rồi nhưng mụ nói to một chút chắc chắn họ sẽ nghe thấy.

Cao Đào thở dài: “Mẹ, chuyện đó còn chưa nói trước được đâu, mẹ đừng có ở đây bốc phét nữa.”

Mụ Đậu cuống lên: “Sao lại là bốc phét chứ, công việc của con ổn định thế kia, chuyện mua nhà chỉ là sớm hay muộn thôi.”

Cao Đào định nói gì đó thì trong ngõ lại vang lên tiếng cười.

Chuyện nhỏ nhặt ngoài cửa vừa rồi hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng của nhóm Văn Tú Tú. Mấy gia đình tiến vào căn nhà năm gian của nhà họ Lâm trước, càng nhìn càng thấy vui trong lòng. Chỗ này sơn sửa lại rồi, nói là nhà mới xây cũng có người tin. Sau khi xem một vòng, Phùng Thúy sốt sắng: “Đi đi đi, qua nhà chúng ta xem trước, rồi qua nhà thím Hai và Vương Ni. Cứ theo lời Tú Tú nói, lát nữa ăn cơm xong chúng ta ra chợ mua ít đồ về.”

Mấy gia đình lại túm tụm đi ra ngoài, náo nhiệt đi về phía căn sân bên cạnh. Cao Đào vốn dĩ nghe tiếng cười, vô tình liếc nhìn một cái, nhưng cái nhìn này lại khiến anh sững sờ.

“Ông chủ?” Anh thốt lên kinh ngạc.

Thấy bên kia không có ai đáp lại, anh lại gọi lớn một tiếng: “Lâm ông chủ!”

Tiếng “Lâm ông chủ” này đã làm nhóm người Khổng Xuân Liên dừng bước, ai bảo trong nhóm này có không ít người họ Lâm cơ chứ. Cả đám đồng loạt nhìn về phía Lâm Chấn Võ, trong lòng thầm nghĩ chắc chắn là gọi anh rồi.

Lâm Chấn Võ lúc này mới đưa mắt nhìn về phía đầu ngõ, không ngờ lại đúng là người quen: “Cao Đào.”

Cao Đào vội vàng xoa tay bước tới: “Chao ôi, không ngờ lại gặp anh ở đây. Ông chủ, em cũng ở khu này, mọi người mới dời đến à? Có gì cần giúp đỡ cứ gọi em một tiếng là được.”

Anh chợn nhớ tới mẹ mình, vội quay đầu vẫy tay: “Mẹ, mau lại đây, đây chính là người em đã kể với mẹ đấy, ông chủ của em, người tốt lắm, mẹ mau lại đây chào hỏi một chút.”

Anh vẫy tay mãi mà không thấy mẹ cử động. Nhìn kỹ lại thì thấy mặt mẹ mình lúc đỏ lúc trắng, anh chợt nghĩ đến lời hàng xóm vừa nói. Trời đất ơi, “đồ nhà quê” mà mẹ anh vừa mắng, không lẽ chính là gia đình ông chủ đấy chứ?

Anh còn chưa kịp tiêu hóa sự thật này thì mụ Đậu đã khép nép tiến lại gần, vẻ mặt cười gượng gạo: “Chao ôi, cậu xem cái bà già này, đúng là có mắt không tròng, cái miệng không có khóa. Những lời lúc nãy đều là tôi nói linh tinh thôi, nói linh tinh cả đấy. Cái đó... Lâm ông chủ, cậu cứ mắng tôi vài câu cũng được, ngàn vạn lần đừng đuổi việc con trai tôi, nó là đứa tốt, đứa tốt lắm, làm việc chăm chỉ lắm...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.