Ý Nguyện Khó Thành Và Bạch Nguyệt Quang - Chương 1

Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:04

“Kiều Niệm, cô mang hộp cơm về đi.

Tôi đã nói rồi, tôi vĩnh viễn không bao giờ thích cô, cũng không ăn cơm cô mang đến đâu."

Giọng nói thanh lãnh của người đàn ông kéo dòng suy nghĩ của tôi trở về.

Ngước đầu lên, tôi liền nhìn thấy Lục Triết đã đón lấy hộp cơm bạc màu vì giặt giặt rửa rửa của cô nữ sinh nghèo Lâm Vi Vi.

Anh ta ôm c.h.ặ.t cô ta vào lòng.

“Vi Vi, bây giờ anh mới biết em chiếm vị trí quan trọng thế nào trong lòng anh.

Kiếp này, anh nhất định không phụ lòng em nữa."

Tôi mới phản ứng lại, Lục Triết cũng trọng sinh rồi.

Chúng tôi cùng trọng sinh về thời điểm nhà anh ta sắp phá sản, còn tôi thì ngày ngày mang cơm đến cho anh ta.

Kiếp trước, cũng chính vào lúc này, thái độ của Lục Triết đối với tôi đã thay đổi.

Từ một người vốn luôn lạnh lùng châm chọc, anh ta bắt đầu quan tâm tôi, cũng biết nói chuyện ôn nhu với tôi.

Tôi tưởng rằng anh ta rốt cuộc đã phát hiện ra điểm tốt của mình, liền liên tục cầu xin bố mẹ giúp đỡ nhiều hơn cho Lục gia.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kết hôn một cách thuận lý thành chương.

Ở bên ngoài, Lục Triết đối xử với tôi chu đáo tỉ mỉ vô cùng.

Là người chồng mẫu mực trong miệng của tất cả mọi người.

Nhưng chỉ có chính tôi mới biết.

Anh ta hầu như chưa từng bước vào phòng của tôi.

Lần nào cũng lấy lý do làm việc quá muộn, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi.

Tôi cũng từng nghi ngờ.

Nhưng thấy bên cạnh anh ta không hề có hình bóng người phụ nữ nào khác, tôi lại tự an ủi bản thân.

Lục Triết chỉ là người lãnh đạm mà thôi, chỉ cần trong lòng anh ấy có mình là được rồi.

Mãi cho đến khi Lục Triết gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ ngoài ý muốn rồi qua đời, tôi mới biết, trong lòng anh ta luôn hận tôi đã chia rẽ anh ta và Lâm Vi Vi.

Cho dù đã kết hôn, anh ta cũng muốn giữ thân như ngọc vì cô ta.

Trước khi lâm chung, ánh mắt Lục Triết nhìn tôi lần đầu tiên lộ ra vẻ hận thù sâu sắc.

“Kiều Niệm, nếu có thể, tôi thà rằng cô chưa từng giúp đỡ tôi."

“Chính cô đã hủy hoại cả đời của tôi và Vi Vi."

Sau khi Lục Triết ch/ết, tôi mới biết được từ luật sư rằng, những năm qua, người đàn ông này đã sớm chuyển phần lớn tài sản sang tên Lâm Vi Vi.

Đồng thời lập di chúc, tất cả mọi thứ của bản thân đều thuộc về Lâm Vi Vi.

Nghĩ đến đây, tôi đã hận đến nghiến răng nghiến lợi rồi.

Lục Triết chẳng phải nói không cần sự giúp đỡ của tôi sao?

Kiếp này, tôi sẽ thành toàn cho anh ta.

Tôi quay đầu, nhanh ch.óng tìm thấy bóng dáng gầy gò quen thuộc kia trong đám đông.

Tôi sải bước đi tới:

“Bạn học này, dạo này mình đang giảm cân, có thể đổi bữa trưa với bạn không?"

02

Chưa đợi Giang Dã kịp phản ứng.

Tôi đã đặt hộp cơm tinh tế đến trước mặt anh.

Thuận thế cầm lấy chiếc khay sắt trong tay Giang Dã, ngồi xuống đối diện anh.

Bạn học xung quanh đều một trận kinh ngạc.

“Chuyện gì thế này, Kiều hoa khôi từ khi nào lại thân thiết với Giang Dã như vậy?"

“Ai biết được chứ, chắc là thấy mình bị Lục Triết từ chối nên không bước xuống đài được, bèn tùy tiện tìm một người đàn ông để chọc tức anh ta, vớt vát chút thể diện thôi."

Nghe thấy lời này, các bạn học khác nhao nhao gật đầu phụ họa.

“Cũng đúng, Giang Dã tuy rằng đứng nhất chuyên ngành, nhưng nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của cậu ta kìa, đến một bữa trưa bình thường còn ăn không nổi, Kiều hoa khôi làm sao có thể để mắt đến cậu ta chứ."

“Đúng là hời cho cái tên Giang Dã kia rồi, Kiều hoa khôi sao không lấy tôi ra để chọc tức Lục Triết chứ, tôi có thể mạnh hơn Giang Dã nhiều."

Những lời người khác nói tôi đều không thèm để ý.

Dù sao giải thích nhiều đi chăng nữa, cũng không bằng hành động thực tế phía sau.

Sẽ có một ngày, mọi người sẽ phát hiện ra, tôi thật sự không còn mảy may quan tâm đến Lục Triết nữa rồi.

Nhìn biểu cảm ngơ ngác của Giang Dã, tôi đẩy hộp cơm về phía trước mặt anh một chút.

“Còn ngây người ra đó làm gì?

Mau ăn đi chứ, muốn mình đút cho bạn ăn sao?"

Kiếp trước, cuộc hội ngộ của tôi và Giang Dã chính là bắt đầu từ việc đút cơm.

Khi đó, toàn thân tôi rơi vào đau khổ và tuyệt vọng.

Bố mẹ đã sớm qua đời, tôi tự nhốt mình trong căn nhà trống trải, uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày.

Đến khi Giang Dã dẫn người xông vào, tôi đã ngất xỉu trên tấm t.h.ả.m phòng khách từ lúc nào.

Tôi tỉnh lại từ bệnh viện, đập vào mắt chính là đôi mắt vằn vện tia m/áu của người đàn ông.

Giang Dã lúc đó đã trở thành một đại lão trong giới công nghệ.

Nhưng anh vẫn dịu dàng đút cho tôi từng thìa cháo kê.

Anh cổ vũ tôi phấn chấn trở lại.

Giúp tôi thuê luật sư, đ.á.n.h quan tòa, đoạt lại tài sản vốn thuộc về tôi.

Tôi có thể cảm nhận được, Giang Dã thích tôi.

Nhưng mỗi lần gặp mặt, anh lại khắc chế giữ khoảng cách với tôi.

Tôi cứ ngỡ là mình đã hiểu sai ý.

Dù sao với thân phận của Giang Dã, người phụ nữ nào mà anh chẳng có được.

Làm sao có thể thích một người như tôi chứ.

Sau này tôi mới biết được từ trợ lý của Lục Triết.

Anh đã bị u.n.g t.h.ư dạ dày.

Bởi vì từ nhỏ đã ăn không đủ no, cộng thêm công việc đảo lộn ngày đêm, anh đã chẳng còn sống được mấy tháng nữa rồi.

Trước khi lâm chung, tâm nguyện duy nhất của Giang Dã chính là hy vọng tôi có thể sống thật tốt.

Thật may mắn, ông trời có mắt.

Đêm sau khi tham dự đám tang của Giang Dã, tôi đã lên cơn sốt cao.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã tới nơi này.

Kiếp này, tôi không những sẽ sống thật tốt, mà còn phải dắt theo Giang Dã cùng sống lâu trăm tuổi.

Nuôi anh béo tốt trắng trẻo lên, không bao giờ để anh phải chịu đói nữa.

Nghĩ đến đây, tôi trực tiếp dùng đũa gắp một viên thịt viên lớn, đưa tới bên môi người đàn ông:

“Nào, ăn cái này đi."

Giang Dã mới phản ứng lại, khuôn mặt “xoẹt" một cái đỏ bừng lên:

“Mình... mình tự ăn là được rồi."

Nói xong, anh liền đón lấy viên thịt, cúi đầu ăn ngấu nghiến, không dám nhìn tôi thêm một cái nào nữa.

Tôi không nhịn được mà nhếch lên khóe miệng.

Cảm giác quen thuộc lại ùa về, đây chính là Giang Dã của tôi.

Dù là trước đây hay hiện tại, anh đều dễ dàng xấu hổ như vậy.

“Bạn ăn chậm một chút, coi chừng bị nghẹn đó."

Tôi mở một bát canh đặt xuống bên cạnh Giang Dã.

03

So với bữa trưa tinh tế mà tôi mang lại, trong hộp cơm của Lâm Vi Vi chỉ có hai cái màn thầu cùng với dưa muối, giá đỗ.

Đến cả mấy người anh em bên cạnh Lục Triết cũng không nhịn được mà chê bai.

“Không phải chứ, Triết, cậu không ăn cơm trưa Kiều Niệm mang đến, chính là để ăn cái thứ này sao?"

Lâm Vi Vi thì vẻ mặt đầy áy náy:

“Xin lỗi anh Triết, nhà em nghèo, chỉ có thể chuẩn bị được những thứ này thôi."

Lục Triết nhìn thấy đồ ăn trong hộp cơm, cũng thoáng ngẩn người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.