Yền Nghi Hệ Liệt: Tương Tư Môn - Chương 28
Cập nhật lúc: 17/09/2026 09:08
Lần đầu ta gặp Tây Thành, cũng là vào một mùa đông như thế này.
Tuyết rơi suốt ngày suốt đêm, lạnh thấu xương.
Đầu thu năm đó, cha nói trên núi Côn Lôn có một loài bạch ưng, là giống chim xinh đẹp nhất kiêu ngạo nhất trên đời, không biết là nếu so với Phi Thiên Dạ Xoa của sa mạc, thì bên nào bay nhanh hơn, bên nào bay cao hơn?
Vì vậy ta tới núi Côn Lôn, để bắt một con bạch ưng về cho cha xem.
Thế nhưng cha ta không thể thấy được bạch ưng ta mang về nữa. Khi ta đứng dưới ánh chiều tà của sa mạc, nơi ta sinh trưởng mười bảy năm chỉ còn là tường đổ, một mảnh phế tích.
Thế nhân đều nói Thủy Nguyệt cung là ma cung, cha ta và ca ca ta đều là ma đầu. Nhưng trong lòng ta, Thủy Nguyệt cung chỉ là nhà của ta, ma đầu trong lời nói của họ cũng chỉ là những người yêu ta, thương ta, thân thiết nhất với ta mà thôi. Ta lập chí phải báo thù cho họ, mùa đông năm đó liền tới Trung Nguyên.
Khi đó, ta không hề ngờ lần ra đi này, từ đó về sau sẽ không còn được thấy mặt trời lặn trên sa mạc nữa.
Câu chuyện đại hiệp Trung Nguyên Tiêu Thế Tể dẫn đầu võ lâm chính đạo tiêu diệt ma cung tru g.i.ế.c ma đầu đã truyền khắp đại giang nam bắc. Từ những tin tức đường phố, ta nhớ kỹ một cái tên xuất hiện nhiều nhất ——
Lạc Tây Thành.
Ta nghe được, cái người tên Lạc Tây Thành này đã dùng mưu kế g.i.ế.c phụ thân, rồi lại hỏa thiêu Thần cung, bức c.h.ế.t ca ca, là kẻ thù lớn nhất của ta. Vậy nên ta vừa tới Trung Nguyên thì người đầu tiên ta tìm tới chính là hắn. Có điều Lạc Tây Thành võ công cao cường, hành sự lại nhạy bén, mùa đông năm đó ta bám theo hắn một tháng nhưng mãi vẫn không tìm ra được cơ hội ra tay.
Mãi cho đến một ngày, ta theo hắn tới Lạc Dương.
Ngày hôm đó, từ sáng sớm tuyết đã rơi ngợp trời như lông ngỗng.
Khi hắn vào thành trời đã tối mịt, cửa hàng trên phố đều đã nghỉ, trên đường không thấy bóng một người đi lại. Không rõ hắn suy nghĩ gì, không ở trọ, cũng không ăn cơm, đạp lên tuyết mà đi không mục đích, hết con phố này, tới con phố khác… Thỉnh thoảng dừng lại, nhưng chỉ là để nghe một chút xem tiếng ch.ó sủa từ sân nhà ai truyền tới.
Ta lặng lẽ theo sau hắn. Đến khi tay chân đều đã đông cứng, rốt cuộc hắn đi cũng mệt mỏi, tùy tiện ngồi xuống ngoài cửa nhà một gia đình nào đó.
Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng căn nhà nọ vẫn còn rất ồn ào, tiếng đàn tiếng sáo, tiếng thách đố chuốc rượu, còn có cả tiếng trêu đùa của cả nam lẫn nữ thỉnh thoảng lại truyền ra.
Tựa như giữa thành Lạc Dương đầy tịch liêu, chỉ còn duy nhất nơi đây là náo nhiệt phồn hoa.
Ta tới trước cửa mới biết được, hóa ra nơi đó là một kỹ viện. Vốn ta tưởng rằng người như hắn, nhất định không chịu ngồi ở chỗ dơ bẩn như thế. Nhưng hắn nghe được âm thành bên trong lại hoàn toàn không để ý. Có lẽ là đã quá mệt, rất lâu sau đó hắn từ từ nhắm lại hai mắt, tựa đầu vào cánh cửa đỏ thắm, cứ ngồi như vậy không nhúc nhích…
Khi đó ta còn trẻ tuổi, có ý định trêu cợt hắn, lặng lẽ vào kỹ viện kia, thừa dịp không có ai lấy một bát cơm thừa trong bếp đưa ra ngoài qua khe cửa đặt ở bên cạnh hắn, rồi trốn ở sau cửa đè giọng nói: “Ăn đi!”
Hắn mở mắt, một lúc lâu chỉ bình tĩnh nhìn bát cơm thừa lạnh như băng đó, sau đó nâng bát lên, chậm rãi ăn từng miếng một… Vừa ăn, từng giọt nước mắt cứ lăn xuống, rơi vào trong bát, hòa trong miếng cơm đưa vào miệng…
Ta vốn muốn hạ nhục hắn, nhưng nhìn hắn ăn chén cơm đó, tim như bị thứ gì đó đ.â.m mạnh vào, không biết là cảm giác gì.
Vừa thấy lành lạnh, lại như có gì đó vỡ bờ, cuộn trào mãnh liệt tràn qua tim, thấm đẫm tóc da thân thể, tứ chi tay chân.
Ta biết, muốn g.i.ế.c hắn, đó là cơ hội tốt nhất.
Nhưng cả tối hôm đó, ta đứng sau cánh cửa mà từ đầu tới cuối không thể hành động…
Mỗi người khi còn sống đều sẽ có một vài thời khắc như thế, quên cả đề phòng, lại không phòng ngự, phơi bày tâm tư, yếu đuối như trẻ sơ sinh. Vào lúc như thế, có người cảm niệm thân thế, có người tự thương hại những lỗi lầm, có người nhớ về cố nhân, có người chìm trong quá khứ… Vì các loại tiền căn các loại cựu hận, cô quạnh sa sút.
Cái đêm tuyết rơi đó ở Lạc Dương, ta thấy được thời khắc cô quạnh sa sút của hắn, nhưng ta lại không biết, vì sao mà hắn cô đơn hắn chán nản?
Hoa tuyết dần phủ một tầng dầy trên vai, cũng dần làm mờ đi gương mặt hắn.
