Yên Vũ Kỉ Trọng - 6
Cập nhật lúc: 27/08/2026 00:08
Vào ngày sính lễ được đưa tới, Thẩm Dư đã đứng bên ngoài viện của ta rất lâu.
Ta có thể nhìn ra được, trong lòng nàng ta vô cùng không cam tâm.
Nàng ta càng không thể hiểu nổi, tại sao ta lại có thể mọi mặt đều chèn ép nàng ta. Nhưng ta không hề gặng hỏi, cũng chẳng màng tới việc nàng ta sẽ suy nghĩ ra sao.
Nửa tháng trước ngày đại hôn, Tạ Thừa An hẹn ta đến quán trà để gặp mặt lần cuối.
Hắn không bước vào Thẩm gia, chỉ sai người đưa tới một tấm thiệp. Bùi Việt sau khi biết chuyện cũng không hề ngăn cản, chỉ bảo sẽ đưa ta qua đó.
Ta liếc nhìn hắn: "Không phải chàng không để tâm sao?"
Bùi Việt đang bước ra ngoài, ngoảnh đầu lại nhìn ta một cái: "Để tâm thì để tâm, cũng đâu cản trở việc ta hộ tống nàng."
Cuối cùng hắn thực sự đưa ta đến tận quán trà.
Tạ Thừa An đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai. Sau khi ta ngồi xuống, hắn cũng không vòng vo quá lâu.
"Nghe nói mùng sáu tháng sau nàng sẽ thành thân?"
"Ngươi gọi ta ra đây chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?"
"Ta cũng không biết nên hỏi chuyện gì nữa."
Hắn thuận miệng nhắc tới Thẩm Dư một câu, kể rằng mối hôn sự sau này của nàng ta cũng không thành và nàng ta vẫn còn oán hận ta.
Ta không hề hỏi kỹ hơn.
Thẩm Dư có hận ta hay không, sớm đã không còn là chuyện ta cần phải xác nhận từ miệng Tạ Thừa An nữa rồi. Tạ Thừa An im lặng một hồi, cuối cùng vẫn nhịn không được lại một lần nữa cất lời.
"Thẩm Ninh, trước kia ta vẫn luôn cảm thấy, chỉ cần ta bằng lòng cưới nàng, nàng lẽ ra phải vui mừng khôn xiết."
Đây có lẽ là lần đầu tiên hắn đem những tâm tư trước kia chưa từng nói ra nói một cách tường tận đến vậy.
Lúc nhìn bức hoạ đó, hắn cảm thấy bản thân ngay cả một Thẩm nhị tiểu thư như vậy mà cũng chịu cưới, thì ta có lẽ vốn dĩ nên khắc cốt ghi tâm mà tạ ơn.
"Nàng nói xem, nếu như lúc trước ta không nhận nhầm người, thì có phải chúng ta đã sớm thành thân rồi không?"
Câu hỏi này, Thẩm Dư hỏi xong, giờ Tạ Thừa An cũng tới hỏi lại. Hai người bọn họ đều cho rằng, chỉ cần không có sự hiểu lầm đó, thì mọi thứ đã hoàn toàn khác biệt.
Ta không hùa theo những giả thiết đó để suy nghĩ tiếp.
Mọi chuyện đã đi đến bước đường ngày hôm nay, ta quả thực không biết một sự khởi đầu khác sẽ đem lại kết cục ra sao.
"Ta không biết, nói mấy điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi."
Ta quay người bước đi được hai bước, phía sau lại vang lên thanh âm của Tạ Thừa An.
"Thẩm Ninh, tân hôn đại hỉ."
12.
Vào ngày thành thân, ở phía trước người ta chặn cửa ra sao, đòi được bao nhiêu tiền hỉ, ta đều là sau này mới nghe kể lại.
Đến khi thực sự gặp được Bùi Việt, chàng đã ngồi sẵn ở trong hỉ phòng rồi. Có điều vừa mới chạm mặt, chàng ngay cả khăn voan đội đầu còn chưa thèm vén lên đã lập tức cáo trạng.
"Ca ca của nàng đã cướp đi không ít tiền của ta đấy."
Ta liền vén một góc khăn trùm đầu lên.
"Chàng có thể không cho mà."
"Không đưa thì huynh ấy không cho ta vào cửa."
"Vậy thì chàng cứ việc đợi đi."
"Không đợi nổi đâu, ta nôn nóng lắm."
Ta vốn dĩ còn muốn dùng chuyện tiền mừng để chặn họng chàng. Nhưng câu nói này vừa tuôn ra, những lời định nói phía sau lại chẳng thể thốt nên lời.
Biết rõ là chàng đang trêu ghẹo ta, thế nhưng vành tai ta vẫn có chút nóng bừng.
Sau khi vén khăn trùm đầu, việc đầu tiên chàng làm là phất tay, bảo hạ nhân mang lên một bàn thức ăn.
Kẻ đã phải chịu đói cả ngày là ta liền dứt khoát ném luôn chén rượu giao bôi sang một bên, Bùi Việt cũng tuỳ ý mặc ta làm loạn.
Ta ăn được mấy miếng, thấy chàng vẫn luôn ngồi đó bèn chia lại một nửa cho chàng. Chàng cũng chẳng hề khách sáo, nhận lấy và cùng ta chia một bát.
Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh trở lại, ta mới sực nhớ ra tối nay hai chúng ta đã lược bỏ đi không ít quy củ.
"Tối nay những lễ tiết này chưa được làm tròn, ngày mai nếu có ai đi bẩm báo trước mặt mẹ ta, nàng có để tâm không?"
Ta nghe tới đây mới phản ứng lại được, thứ chàng hỏi căn bản không phải là việc bản thân chàng có bị mẹ trách mắng hay không, mà là chàng lo sợ ta sẽ phải chịu thiệt.
"Ta không để tâm, nhưng chàng phải chống lưng giúp ta đó."
Những ngày tháng sau khi thành thân không hề bỗng chốc trở nên kinh thiên động địa, chỉ là ta vẫn tiếp tục công việc kinh doanh, còn Bùi Việt thì vẫn tiếp tục làm quan.
Vài năm trôi qua, ta ở kinh thành đã mở thêm được hai gian tiệm vải, chàng cũng thuận lợi thăng chức.
Ngoại tổ mẫu vẫn luôn canh cánh không yên tâm về Bùi Việt. Dăm bữa nửa tháng bà lại gửi thư nhắc nhở ta, bạc của mình thì nhất định phải tự mình cất giữ cho kỹ.
Lần nào ta cũng đưa thư cho Bùi Việt xem, xem xong chàng liền hỏi: "Lão thái thái rốt cuộc có biết ở trong nhà này ai là người nhiều tiền hơn không?"
Ta nghiêm túc suy nghĩ: "Chắc là bà biết, nhưng có thể bà cảm thấy chàng vừa nghèo nàn vừa hung ác."
Bùi Việt bị ta làm cho nghẹn họng nửa ngày không đáp lại được, cuối cùng đành phải ngoan ngoãn thay ta viết thư hồi âm.
Thẩm Dư cũng đã đính hôn.
Đối phương là một vị quan trẻ tuổi ở Hàn Lâm Viện.
Trước khi thành thân, nàng ta có gửi tới cho ta một hộp điểm tâm.
Ta đã nhận lấy.
