Yêu 7 Năm, Anh Nói Đã Chán Từ Lâu Rồi - 4
Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:05
“Chuyện của cậu với cô gái kia quả thật làm hơi quá tay.”
Phó Hàn Thanh lập tức nổi giận.
“Đã chia tay rồi, cô ta còn muốn tôi phải làm thế nào nữa?!”
Giọng anh đột nhiên lớn đến mức cả phòng đều im đi.
“Nghe rõ đây, từ giờ chẳng ai được đi tìm cô ta nữa!”
“Dù cô ta ở ngoài đó có chuyện gì thì cũng đừng ai nhúng tay vào!”
Mọi người thấy vậy chỉ còn cách xuống giọng dỗ dành.
“Được rồi, không tìm nữa.”
“Nhưng cậu cũng đừng nổi nóng như vậy, mấy hôm trước còn uống đến xuất huyết dạ dày phải nhập viện cơ mà.”
“Hề Hề ở cạnh thì bệnh dạ dày của cậu yên ổn bao nhiêu năm.”
“Người ta mới rời đi mấy ngày, cậu đã tự biến mình thành bộ dạng này rồi.”
Mỗi câu bạn bè nói ra đều khiến sắc mặt Phó Hàn Thanh càng khó coi thêm.
Cuối cùng anh không đáp nữa, chỉ cầm áo khoác rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
Gió lạnh dưới tầng lùa thẳng vào người, nhưng cơn bực bội trong lòng anh chẳng vì thế mà hạ xuống được chút nào.
Trần Hề đúng là giỏi thật.
Đã bảy ngày, không điện thoại, không tin nhắn, cũng chẳng hề chủ động hỏi thăm anh một câu.
Cô thật sự định im lặng với anh đến cùng sao?
Phó Hàn Thanh siết điện thoại trong lòng bàn tay, sau đó lạnh mặt đưa số của Trần Hề vào danh sách chặn.
“Cô tốt nhất đừng có một ngày khóc lóc quay lại xin tôi.”
“Lần này tôi sẽ không dễ dàng mềm lòng nữa đâu.”
…
Khi điện thoại của Thẩm Lương Châu gọi tới, tôi vừa hoàn thành dòng cuối cùng của bài viết và đang ngồi chỉnh lại bản thảo.
Từ hồi còn học đại học, tôi đã bắt đầu cộng tác viết chuyên mục cho tạp chí, tuy chưa đến mức nổi tiếng nhưng cũng dần có chỗ đứng của riêng mình.
Sau khi tốt nghiệp, tôi vì thế quyết định theo hẳn con đường viết lách toàn thời gian.
Có lẽ tôi thật sự có chút năng khiếu, cho nên thu nhập những năm qua vẫn đủ để mình sống khá thoải mái.
Điều tôi thích nhất ở công việc này là sự tự do, chỉ cần mang theo máy tính thì dù ở thành phố nào tôi cũng có thể tiếp tục làm việc.
Bởi vậy sau khi chia tay, tôi chẳng có lý do gì phải ở mãi thủ đô chỉ để nhìn những thứ khiến mình buồn.
“Hề Hề, tối nay em muốn ăn gì?”
Giọng Thẩm Lương Châu vang lên từ điện thoại, trầm thấp mà ấm áp.
Không hiểu sao chỉ nghe một câu ấy, cảm giác mệt mỏi sau cả buổi chiều ngồi căng đầu với bản thảo cũng vơi đi rất nhiều.
“Não em vừa làm việc đến mức sắp đình công rồi, bây giờ chẳng còn sức nghĩ món nữa.”
“Anh chọn giúp em đi.”
“Vậy đi ăn lẩu nhé?”
“Anh biết một quán có óc heo làm rất ngon, chắc em sẽ thích.”
Từ trước tới giờ mỗi lần ăn lẩu tôi đều rất thích gọi món đó.
Chỉ là sau này Phó Hàn Thanh thường chê nhìn không ngon mắt, thế nên lâu dần tôi cũng chẳng còn gọi nữa.
Trong trí nhớ của tôi, khẩu vị Thẩm Lương Châu lại thiên về thanh đạm.
Việc anh chủ động đề nghị ăn món tôi thích khiến trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác rất mềm.
“Thẩm Lương Châu, anh không cần cố ăn theo em đâu.”
“Bây giờ em cũng không còn kén chọn như trước nữa.”
“Không phải chiều em.”
“Anh tự dưng cũng nhớ món đó thôi.”
“Em còn nhớ căng tin số hai hồi đại học không, có quán mì cay bán óc heo mềm thơm lắm ấy.”
Anh vừa nhắc, tôi lập tức nhớ ra.
Quán đó quả thật nấu rất ngon.
Suốt bốn năm đại học tôi ăn không biết bao nhiêu lần mà chưa từng thấy chán.
“Được, vậy ăn lẩu.”
“Anh qua đón em.”
“Ừ.”
…
Thẩm Lương Châu đưa tôi đến một quán lẩu Trùng Khánh đã mở ở Hương Cảng từ rất nhiều năm trước.
Quán chẳng rộng, cách trang trí cũng không có gì cầu kỳ, nhưng khách đông đến mức gần như chẳng còn bàn trống.
Một người mặc vest chỉnh tề từ đầu đến chân như Thẩm Lương Châu xuất hiện trong khung cảnh náo nhiệt đầy khói lẩu thế này, nhìn thế nào cũng có chút không ăn nhập.
Tôi ngồi xuống rồi nhìn anh cẩn thận dùng khăn giấy lau lại mặt ghế cho mình.
Sau đó anh còn rất tự nhiên lấy nước nóng tráng bát đũa, cuối cùng mới rót nước trái cây đặt trước mặt tôi.
Một người lớn lên trong gia đình có điều kiện như anh lại làm những chuyện nhỏ nhặt ấy thành thạo đến mức khiến tôi khá bất ngờ.
Tôi không nhịn được trêu.
“Thẩm Lương Châu, xem ra bạn gái cũ của anh dạy anh chăm người khác tốt thật đấy.”
Nói xong tôi mới chợt nghĩ đến bản thân.
Bảy năm ở bên Phó Hàn Thanh, chúng tôi cứ chia tay rồi lại quay về chẳng biết bao nhiêu lần.
Khoảng thời gian duy nhất tôi thật sự được anh nâng niu có lẽ chỉ là những ngày anh còn theo đuổi tôi.
Từ sau khi tốt nghiệp rồi chuyển đến sống chung, tôi gần như trở thành người lo toàn bộ sinh hoạt trong căn nhà ấy.
Dạ dày Phó Hàn Thanh không tốt, tôi liền học nấu cơm, học nấu cháo, còn cố tìm những món dễ tiêu hóa hợp khẩu vị anh.
Chuyện ăn uống, quần áo, giờ giấc sinh hoạt, việc lớn việc nhỏ tôi đều quen tay thu xếp thay anh.
Đến lúc rời khỏi mối quan hệ ấy tôi mới phát hiện, hóa ra mình từng yêu một người nhiều đến mức quên mất cả chính mình.
Tôi thậm chí quên mất rằng trước khi học cách yêu một người khác, mình cũng cần giữ lại một phần dịu dàng cho bản thân.
Có lẽ vì tôi đã cho đi mọi thứ quá tự nhiên, nên người nhận cuối cùng cũng xem sự chăm sóc ấy là điều vốn dĩ phải có.
Thẩm Lương Châu đang gắp rau vào nồi, nghe tôi nhắc đến “bạn gái cũ” thì lập tức ngẩng đầu.
“Em nghe ai nói anh có bạn gái cũ?”
Tôi ngẩn ra.
“Thời đại học chẳng phải bên cạnh anh thường có một cô gái sao?”
“Hình như hai người còn lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”
“Em đang nói Triệu Dĩnh?”
Thẩm Lương Châu khẽ cười.
“Bọn anh đúng là quen nhau từ bé, nhưng chưa từng yêu nhau.”
“Anh cũng chưa bao giờ thích cô ấy theo kiểu đó, cùng lắm chỉ xem như một cô em gái.”
