Yêu 8 Năm, Anh Lại Đặt Tôi Lên Bàn Cân Với Người Khác - 4

Cập nhật lúc: 12/07/2026 03:02

Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

“A Hành, anh xin lỗi. Hôm qua Tiêu Vãn cứ đổ mồ hôi mãi, ngủ cũng không yên, anh phải thay khăn cho cô ấy nên thật sự không rời đi được. Sao anh nhắn tin mà em không trả lời? Em nhận được hoa chưa? Sao người giao hàng lại nói trong nhà không có ai?”

Hóa ra anh lại ở bên cạnh cô ta trọn một đêm.

Tôi không nói lời nào, chỉ trực tiếp cúp máy.

Mở WeChat ra, hơn mười tin nhắn hiện lên trước mắt, tất cả đều là lời giải thích của Kỷ Hành.

Anh giải thích rằng một nam một nữ ở chung một phòng suốt cả đêm nhưng tuyệt đối không xảy ra gì.

Anh giải thích rằng mình đã mua hoa và trà sữa tôi thích nhất để xin lỗi.

Anh giải thích rằng chuyện gì cũng có nặng nhẹ trước sau, mong tôi có thể hiểu cho anh.

Tôi đọc từng dòng một, cuối cùng kéo đen rồi xóa sạch toàn bộ cách liên lạc với Kỷ Hành.

Khung chat của cô bạn thân Khương Khương đột nhiên đỏ lên.

“Tiêu Vãn lại đang diễn trò gì trong vòng bạn bè vậy? Còn Kỷ Hành nữa, não anh ta bị lừa đá đến mất trí rồi à? Anh ta quên chuyện lần trước rồi sao?”

Tay tôi hơi khựng lại, rồi mở vòng bạn bè ra xem.

Đó là bài đăng Tiêu Vãn đăng tối qua, ảnh đi kèm là cô ta dựa lưng vào giường, tựa trên vai một người nhắm mắt nghỉ ngơi, trên bàn còn bày đầy các túi t.h.u.ố.c lớn nhỏ.

“Chỉ là sốt thôi mà, vậy mà có người lo đến mức suýt nữa chuyển cả hiệu t.h.u.ố.c về nhà.”

Người cho cô ta tựa vào không lộ mặt, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn Tiêu Vãn ở bên cạnh.

Nhưng tôi chỉ cần liếc qua đã nhận ra, chiếc áo sơ mi người đó mặc chính là món quà tôi tặng Kỷ Hành vào dịp kỷ niệm bảy năm yêu nhau.

Ở cổ áo có thêu một mặt trời nhỏ, tượng trưng cho tình yêu vĩnh viễn không tắt của chúng tôi.

Tiêu Vãn cứ thế tựa sát bên cạnh mặt trời ấy, ngay cả khi nhắm mắt, khóe môi vẫn còn vương ý cười.

Khương Khương lập tức ra tay rất mạnh trong phần bình luận.

“Cặp nam nữ đáng xấu hổ nào cũng dám đăng lên khoe à? Đúng là đói quá hóa rồ, say quá mất tỉnh táo, mê man đến mức tự ảo tưởng rồi!”

Tiêu Vãn không đáp lại cô ấy, chỉ tự bình luận thêm một câu.

“Chỉ là sự quan tâm giữa bạn bè bình thường thôi, mọi người đừng mang ác ý nặng nề như vậy, làm mất hòa khí thì không hay đâu.”

Khương Khương tức đến mức chỉ thiếu điều phun thẳng nước bọt qua màn hình.

“Đúng đúng đúng, bạn bè bình thường kiểu có thể nằm cùng một chiếc giường ấy mà. Có giỏi thì đăng mặt vị ‘bạn bình thường’ kia ra để mọi người cùng chiêm ngưỡng đi.”

Tôi thoát ra ngoài, đang định trả lời tin nhắn của Khương Khương, thì bài đăng kia đã biến mất.

“Xóa rồi tôi cũng đã chụp màn hình! Còn quay cả màn hình nữa! Tên đàn ông c.h.ế.t tiệt này sao cứ ăn đòn rồi lại quên đau vậy? Có cần tôi nghĩ giúp cậu hai chiêu độc không, bảo đảm khiến Tiêu Vãn mất sạch mặt mũi! Còn người đàn ông của cậu thì cậu tự xử lý đi.”

Ngón tay tôi khẽ chạm lên màn hình.

“Xử lý xong rồi, đã ném vào thùng rác. Ai thích nhặt thì cứ nhặt, không còn liên quan đến tôi nữa.”

Khương Khương liên tiếp gửi mấy biểu tượng vỗ tay.

“Cuối cùng cũng chia tay rồi! Tin vui lớn nhất trong ngày!”

“Một thời gian nữa tôi sẽ trở thành đồng nghiệp của cậu, mong Khương quản lý sau này chỉ giáo nhiều hơn.”

Đối phương trả lời gần như ngay lập tức.

“Đây chắc chắn là màn nhảy dù mà tôi yêu thích nhất! Chào mừng trở về nhà, A Hành.”

Hốc mắt tôi đột nhiên nóng lên.

Nhiều năm như vậy, cho dù Khương Khương chưa từng thích Kỷ Hành, cô ấy vẫn luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi.

Cho đến lần trước Tiêu Vãn nhập viện vì viêm dạ dày ruột.

Cô ta không có người thân ở đây, cơ thể lại yếu, đi lại không tiện, trong lòng thì sợ hãi bất an.

Kỷ Hành tìm ra vô số lý do để thuyết phục tôi, tất cả chỉ vì muốn đến bệnh viện chăm sóc cô ta.

Anh hứa với tôi chỉ đi một ngày, vậy mà đến tận trưa hôm sau vẫn chưa quay về.

Tôi gọi điện thoại qua, người nghe máy lại là Tiêu Vãn.

“Sư huynh hôm qua mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi, chị dâu không cần lo đâu, anh ấy ngủ trên giường bệnh, em không để anh ấy chịu thiệt đâu.”

Anh ngủ trên giường bệnh, vậy Tiêu Vãn thì sao?

Chẳng lẽ cô ta ngủ dưới đất?

Như thể muốn chứng minh suy đoán của tôi, hai phút sau, vòng bạn bè của Tiêu Vãn cập nhật bài mới.

Trong ảnh, Kỷ Hành ngủ rất yên, giữa hàng mày còn vương vẻ mệt mỏi, trên cổ lại vướng một lọn tóc phụ nữ.

Cô ta chẳng viết gì thêm, nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi khiêu khích nồng nặc từ bức ảnh ấy.

Chúng tôi đã cãi nhau một trận rất lớn, gần như đi đến chia tay.

Kỷ Hành nói anh ngủ ở giường bên cạnh, không hề cố ý nằm chung với Tiêu Vãn.

Anh cam đoan chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa, còn giáng Tiêu Vãn từ trưởng bộ phận xuống làm nhân viên bình thường, chuyển cô ta đến một bộ phận bình thường gần như chẳng gặp mặt.

Sau đó anh mang theo một đống quà, quỳ bên giường cầu xin tôi tha thứ, tôi mới bị anh dỗ đến nguôi giận.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại vô tình thấy anh nhắn cho trợ lý, bảo điều Tiêu Vãn đến văn phòng anh làm thư ký.

Cũng chính vào ngày hôm đó, tôi phát hiện tờ giấy so sánh kia.

Tiêu Vãn nhắn hỏi anh trên điện thoại: “Chị dâu biết rồi có khi nào lại không vui không?”

Kỷ Hành chỉ bình thản trả lời: “Không sao, anh dỗ cô ấy vài câu là được. Tiền đồ của em và chút tính khí nhỏ nhen của cô ấy, cái nào quan trọng hơn, anh vẫn phân biệt rõ.”

Đối phương gửi lại một biểu tượng che miệng cười.

“Hay là cứ để chị dâu bình tĩnh một thời gian trước đi? Đỡ cho anh lại phải quỳ. Nhưng nếu dỗ không được thì sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.