Yêu Cơ Mạn Cơ - Chương 10

Cập nhật lúc: 05/07/2026 15:04

20

Soi gương xong, bị chính bộ dạng đầu bù tóc rối, nhếch nhác của mình dọa cho kinh hãi, công t.ử Phù Ung hoàn toàn khép lòng.

Chàng không chịu dùng cơm, cũng chẳng nói một lời, chỉ lặng lẽ quay lưng về phía ta.

Ta cũng không giận, bèn đun một chậu nước ấm, cẩn thận nhúng mái tóc dài buông bên mép giường, dính đầy vết m.á.u của chàng cho thấm ướt, rồi dùng bồ kết nhẹ nhàng xoa gội.

"Quân t.ử coi trọng y quan chỉnh tề, để nô tỳ gội sạch tóc cho công t.ử."

Nhận ra ta đang làm gì, công t.ử Phù Ung khẽ thở dài.

"Làm phiền cô nương."

Gội đầu xong, lại lau người, ta dùng xe đẩy nhỏ đưa công t.ử Phù Ung ra sân hóng gió.

Lúc này mặt trời dần lặn, ráng đỏ phủ khắp chân trời, nơi cuối trời vẫn còn ánh chiều nhàn nhạt, trên cao đã có trăng sao lấp lánh.

Hai người ở giữa khung cảnh ấy, tuy thân phận cách biệt như trời với vực, nhưng trong lòng lại cùng có được một sự bình yên hiếm thấy.

Một thời khắc như vậy, thích hợp nhất để thẳng thắn giãi bày.

Vì thế, ta đem chuyện công t.ử tiêu diệt nước Đàm, còn ta vốn xuất thân là nô lệ nước Đàm, từng việc từng việc kể hết.

Nghe nói công chúa nước Đàm bị hành hạ đến t.h.ả.m cảnh ấy, công t.ử Phù Ung vô cùng kinh ngạc.

"Vậy vì sao cô nương còn cứu nàng ấy?"

Ta lắc đầu.

"Công chúa rất đáng thương. Nàng đã mất nước."

"Vậy còn cô thì sao, Mạn nô?"

"Ta chỉ là một nô lệ, vốn chẳng có quốc gia để mà mất."

"Nhưng cô đã khóc."

"Nô lệ... cũng biết rơi lệ, thưa công t.ử."

Là một nô lệ, vốn dĩ chưa từng có quá nhiều lựa chọn.

Giống như ta mơ mơ hồ hồ vùng vẫy sống đến hôm nay, cũng chỉ duy nhất hôm nay mới gặp được một người thay ta lau đi nước mắt.

Thấy ta lặng lẽ rơi lệ, công t.ử Phù Ung không hỏi thêm nữa, chỉ khẽ đưa tay ôm lấy ta đang mờ mịt trong màn nước mắt.

Sự dịu dàng ấy không hề mang theo tình yêu nam nữ.

Dường như chỉ là hai kẻ cùng đường tuyệt lộ nương tựa vào nhau, sưởi ấm lẫn nhau.

21

Mấy ngày sau, vị Biển Thước kia đến thay t.h.u.ố.c.

Ông đi đi lại lại mấy vòng, dường như có điều do dự.

Ta ngỡ tiền khám bệnh không đủ, liền đem toàn bộ số vàng vụn trong túi đưa cho ông, nhưng ông lại không nhận, giọng nói vô cùng nặng nề.

"Xương cẳng chân của vị quý nhân này đã bị biến dạng, giống như... bị người ta cố ý đ.á.n.h gãy."

"Cái gì?"

"Là cố ý làm cho tàn phế. Muốn có thể đi lại được, trừ phi... đ.á.n.h gãy một lần nữa rồi nối xương."

"Đánh gãy lại sao? Sao có thể làm như vậy được!"

Ta thất thanh phản đối.

Công t.ử Phù Ung lại bình tĩnh tiếp nhận.

"Chỉ cần còn một phần hy vọng, xin cứ ra tay."

"Không được, chủ quân..."

Chàng khẽ vỗ mu bàn tay ta.

"Đừng sợ. Ta chịu được."

Sau đó, chàng bảo ta đi đun nước nóng, nói rằng xong việc còn phải lau rửa sạch sẽ.

Ta biết chàng cố ý đuổi ta ra ngoài nên nhất quyết không chịu, cuối cùng chỉ có thể đứng canh ngoài cửa.

Không hề có chút chuẩn bị, bỗng nghe trong phòng vang lên một tiếng xương gãy rợn người...

Suốt cuộc đời này, chưa từng có khoảnh khắc nào khiến tim ta đau đến tận cùng như vậy.

Đợi mọi việc trị thương xong xuôi, Biển Thước mới gọi ta vào.

Chỉ thấy công t.ử Phù Ung mềm nhũn nằm trên giường, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, trong miệng vẫn còn c.ắ.n một khúc gỗ, ngay cả khóe mắt dài thanh tú cũng đã nứt đỏ, hằn đầy tia m.á.u.

Ta không kìm được run rẩy.

"Công t.ử... có đau lắm không?"

"Đau..."

Chàng nhả khúc gỗ trong miệng ra, mệt mỏi mỉm cười.

"Nhưng chỉ cần nghĩ đến sau khi bình phục, ta có thể chu du chư quốc, lại có thể đỡ Mạn Cơ lên ngôi vương hậu, thì cũng thấy... không còn đau đến thế."

Nghe vậy, ta vừa rơi nước mắt vừa bật cười.

Đến tối, ta lại đun rất nhiều nước để lau sạch mồ hôi trên người công t.ử.

Căn phòng chỉ có một ô cửa sổ nhỏ trên cao, ánh trăng mờ mờ xuyên qua, dường như cũng bị làn hơi nước bốc lên phủ thành một tầng ẩm mỏng.

Trong phòng sương trắng lượn lờ.

Thân hình nghiêng nằm trên giường vẫn thẳng như tùng bách, nhưng hàng mày còn đọng hơi nước, mái tóc lấm tấm sương, từng giọt nước men theo cổ chảy xuống, lướt qua yết hầu... tất cả đều khiến nhiệt độ trong căn phòng như tăng lên vài phần.

Mọi thứ dường như đều trở nên vi diệu chỉ vì khoảng cách quá gần.

Ta cầm chiếc khăn ướt, từng chút từng chút lau dọc theo tấm lưng trắng như ngọc, tay chân thon dài như cành trúc của chàng.

Bất giác, ta nín thở.

Đến khi lau đến hai bàn tay, mới phát hiện lòng bàn tay trắng ngần đã bị chính móng tay bấu nát đến m.á.u thịt lẫn lộn.

Trong khoảnh khắc ấy, hốc mắt ta đỏ hoe.

Suốt cả quá trình, công t.ử Phù Ung lặng lẽ nhìn ta, không biết đang nghĩ điều gì.

Đến nửa đêm, chàng nằm trên giường, bỗng buông một cánh tay xuống, khẽ chạm vào ta đang ngủ dưới chiếc tháp nhỏ.

Ta mơ màng mở mắt.

"Chủ quân, người muốn uống nước sao?"

"Không. Bên dưới lạnh lắm, lên đây ngủ đi."

Nhìn khuôn mặt thanh nhã dưới màn đêm, đôi mắt khẽ rũ xuống, vẫn dịu dàng như cành liễu đầu xuân, mặt ta lập tức đỏ bừng.

"Chủ quân... bây giờ... thật sự muốn sao?"

"Lên đây mau."

Lệnh đã ban xuống, chàng nhích người sang một bên, chừa ra một khoảng.

Từ nhỏ ta đã được dạy cách lấy lòng nam nhân, chuyện cởi áo hầu hạ vốn là điều quá đỗi bình thường. Thấy thần sắc thúc giục của chàng, ta chỉ đành ngượng ngùng cởi lớp áo ngoài.

Ngay sau đó, sắc mặt công t.ử Phù Ung lập tức thay đổi.

Từ dịu dàng thúc giục, trở nên vi diệu, phức tạp, trong ánh mắt còn nổi lên những gợn sóng khó nói thành lời.

Thấy ta lại đưa tay định cởi tiếp lớp áo lót, chàng vội vàng giữ lấy cổ tay ta.

"Ta không có ý đó."

"..."

"Chỉ là trời đông giá rét, ta không nỡ để cô ngủ dưới tháp chịu lạnh."

Một lúc rất lâu sau, thấy ta xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, thần sắc chàng lại bất giác trở nên xa cách.

"Ta kính trọng cô, cũng coi trọng cô. Cô không được tự xem nhẹ bản thân mình."

"Từ nay về sau, không được như vậy nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Cơ Mạn Cơ - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD