Yêu Đơn Phương Hay Yêu Qua Mạng Tôi Tự Biết Phân Biệt - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 08:01
Xì, nghe cũng thuyết phục thật đấy.
"Nhưng mà, vẫn có một tin tốt đây." Cậu nhóc nháy mắt với tôi: "Anh em hứa với em rồi, hôm nay sẽ đến đón em, chị có thể tranh thủ cơ hội này xem anh ấy trông như thế nào nhé."
Tôi lập tức vui sướng trong lòng. Để cảm ơn cậu nhóc, ăn xong tôi dẫn cậu nhóc đi tiêu xài một trận đã đời.
Đi dạo đến tận hơn tám giờ, cậu nhóc giơ đồng hồ điện thoại lên, hơi phấn khích: "Anh em đến dưới lầu rồi!"
Tôi cũng hồi hộp theo, dọc đường tim đập thình thịch.
Đi thang máy xuống tầng một, cậu nhóc kéo tôi đi về phía lối ra, rất nhanh mắt cậu nhóc sáng lên, vẫy tay nhiệt tình: "Anh!"
Tôi nhìn theo hướng cậu nhóc vẫy tay, nhưng lại thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông.
Hứa Trạch Xuyên? Sao anh lại ở đây?
Giây tiếp theo, cậu nhóc buông tay tôi ra chạy về phía trước, nhào đến bên cạnh Hứa Trạch Xuyên, thân thiết khoác lấy cánh tay anh: "Anh, anh đến đón em à?"
12
Tôi ngẩn người nhìn hai anh em thân thiết, trong một khoảnh khắc, mọi nghi hoặc đều được giải đáp.
Hèn gì Hứa Trạch Xuyên lại có thái độ mập mờ với tôi.
Hèn gì Tây Trạch lại hiểu tôi đến thế.
Hèn gì tôi lại thấy cậu nhóc đó quen mắt đến vậy.
Giờ thì mọi thứ đều thông suốt rồi.
Hứa Trạch Xuyên nói vài câu với cậu nhóc rồi mới ngẩng đầu nhìn sang, cách đám đông chạm mắt với tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
Tôi không nói một lời, quay người bỏ đi.
"Dư Ninh!" Phía sau, Hứa Trạch Xuyên đuổi theo vài bước, túm lấy cổ tay tôi: "Cậu nghe tôi giải thích đã."
"Giải thích?" Tôi cười nhạt, ánh mắt đầy châm chọc: "Cậu chẳng hề ngạc nhiên chút nào nhỉ, hóa ra cậu biết từ lâu rồi."
Hứa Trạch Xuyên tái mặt: "Lúc đầu tôi thật sự không ngờ tới..."
"Nhưng sau đó cậu biết rồi đúng không?" Giọng tôi lạnh hơn: "Biết tôi là Dư Ninh rồi mà vẫn không nói, chuyện bị thương gì đó cũng là giả đúng không? Là sợ tôi phát hiện ra Tây Trạch chính là cậu, đúng không?"
"Bị thương là thật."
Hứa Trạch Xuyên tháo khẩu trang, bên mặt phải hơi sưng lên, bên hàm trái có một vết sẹo vừa mới đóng vảy.
Anh cụp mắt, vẻ mặt như đang chịu đau: "Tôi muốn nói với cậu, nhưng bây giờ tôi xấu quá, tôi muốn đợi tốt hơn một chút rồi mới thú nhận với cậu..."
"Bớt tìm cớ đi." Tôi hất tay anh ra.
"Cái ngày kết bạn với tôi, cậu đâu có bị làm sao? Những ngày chơi game cùng tôi, khuôn mặt này của cậu vẫn bình thường mà?"
"Rõ ràng có bao nhiêu cơ hội để nói thật với tôi, vậy mà cậu chẳng hé răng nửa lời, nếu hôm nay không phải bị tôi bắt gặp, cậu định giấu đến bao giờ?"
Nghĩ đến những ngày qua mình và Tây Trạch thân mật, tôi càng thêm bực bội: "Hứa Trạch Xuyên, cậu ghét tôi đến mức nào mà lại đem tôi ra làm trò đùa như vậy? Ngày nào cũng nhìn tôi như một con ngốc, cậu thấy thành tựu lắm đúng không?"
"Tôi chưa bao giờ ghét cậu." Hứa Trạch Xuyên ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt hơi run rẩy: "Dù là Tây Trạch hay Hứa Trạch Xuyên, những lời tôi nói đều là thật lòng."
"Thật lòng dựa trên sự lừa dối sao?" Tôi cười khẩy một tiếng, lấy điện thoại ra, ngay trước mặt anh chặn luôn liên lạc: "Vậy thì xin lỗi, tôi không cần."
13
Về đến nhà, tôi cũng chẳng rảnh rỗi, gom hết đống đồ Hứa Trạch Xuyên gửi tới rồi gọi shipper mang thẳng đến cửa nhà anh.
Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được điện thoại của Hứa Trạch Xuyên.
Chậc, chỉ lo chặn mấy cái nick phụ mà quên mất chính của anh.
Tôi mặt không cảm xúc cúp máy, rồi cho anh vào danh sách đen. Nhưng một phút sau, lời mời kết bạn mới lại hiện lên, dùng chân nghĩ cũng biết là ai.
Tôi chặn một cái thì cái mới lại mọc ra, chẳng khác nào trò đập chuột cả.
Sau vài lần như thế, tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Thấy có người liên hệ mới, tôi nhấn đồng ý luôn rồi giận dữ gửi tin nhắn thoại: "Cậu rốt cuộc có thôi đi không? Tôi không cần xin lỗi, cậu tránh xa tôi ra là tôi đội ơn cậu lắm rồi!"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây mới trả lời, giọng điệu dè dặt, nghe rất lạ lẫm: "Kết bạn với em, phải xin lỗi trước sao?"
Tôi khựng lại, ai đây?
Điện thoại rung, là tin nhắn của nhóc con:
[Chị Ninh Ninh, chị vẫn còn giận sao?]
[Em còn mấy ông anh khác, để em giới thiệu cho chị, chị đừng giận nữa được không QAQ]
Vậy ra... đây là ông anh mới à?
Tôi hơi ngượng, nhắn lại cho ông anh mới: [Xin lỗi, em nhận nhầm người rồi.]
Ông anh mới tính tình khá tốt: [Không sao, tình hình cụ thể tôi đã nghe thằng em nói qua rồi, thế nên... Em và Hứa Trạch Xuyên chia tay thật rồi à?]
Tôi nhận ra sự hả hê trong từng câu chữ của anh ta, có chút khó hiểu: [Hai người có thù oán à?]
Ông anh mới gọi thẳng điện thoại tới: "Thù oán thì không, chỉ là thấy buồn cười thôi. Hai hôm trước họp mặt gia đình, nó ôm điện thoại cười như thằng ngốc, khoe với bọn tôi là bạn gái nó quan tâm nó thế nào. Đúng là yêu đương kiểu này thì c.h.ế.t sớm thôi."
Nghe vậy, tôi không khỏi im lặng, người vui vẻ đâu chỉ có mình Hứa Trạch Xuyên.
Tôi cũng từng đặt hết tâm tư vào mối tình này.
"Thôi không nhắc đến nó nữa." Người bên kia nhận ra sự chán nản của tôi, chủ động nói: "Tôi tên Hứa Thành Ngôn, em tên gì?"
Tôi khựng lại một chút: "Dư Ninh."
Hứa Thành Ngôn cười: "Vậy, Ninh Ninh có muốn làm gì đó vui vẻ với tôi không?"
14
Việc vui vẻ mà Hứa Thành Ngôn nói chính là cùng tôi cày game trong Vương Giả Vinh Diệu suốt cả buổi chiều.
Biểu tượng Victory lại sáng lên, cuối cùng tôi cũng nở nụ cười: "Đã thật."
Giọng Hứa Thành Ngôn đầy ý cười: "Nghỉ chút đi, tôi đặt trà chiều cho em."
Tôi hơi ngại: "Lẽ ra phải là em đặt cho anh mới đúng, tự dưng lôi anh vào cuộc, bắt anh phí cả buổi chiều cùng em."
Hứa Thành Ngôn cười: "Vậy hay là chúng ta đặt cho nhau đi? Tôi không kén món đâu."
Tất nhiên là tôi đồng ý, đặt cho anh ta tiệm bánh tôi thích.
Vừa đặt chưa đầy mười phút, chuông cửa đã reo. Tôi ngẩn người, thầm nghĩ tốc độ shipper này nhanh quá mức rồi.
Tôi vừa nhắn tin cho Hứa Thành Ngôn vừa ra mở cửa: "Anh chọn tiệm nào thế? Tốc độ này nhanh quá..."
Chưa nói hết câu, nhìn người ngoài cửa, mặt tôi lạnh tanh: "Sao lại là cậu?"
Người đến không phải trà sữa của tôi, mà là Hứa Trạch Xuyên.
Anh nhìn tôi, biểu cảm hơi khó coi: "Không thì em tưởng là ai?"
Tôi chậc lưỡi: "Cậu quản nhiều thế làm gì, tôi đặt trà chiều không được à?"
Hứa Trạch Xuyên hơi giãn mày, đưa đồ trong tay ra: "Anh mua vài món em thích..."
"Không cần." Tôi chẳng buồn nhìn, lùi lại nửa bước: "Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, từ nay về sau chúng ta đường ai nấy đi."
Giọng Hứa Trạch Xuyên run run: "Xin lỗi Dư Ninh, anh thực sự biết sai rồi, anh không nên tìm cớ, anh chỉ là sợ…"
"Xin lỗi làm phiền chút ạ." Phía sau, shipper chạy xe tới: "Có phải cô Dư không ạ? Trà sữa và bánh ngọt của cô đây."
Tôi đáp: "Đưa cho tôi đi."
Shipper đưa trà sữa và một bó hoa hồng được gói rất đẹp.
Tôi khó hiểu: "Hoa là...?"
Shipper cười đầy ẩn ý: "Bạn trai cô nhờ tôi mua giúp đấy, cặp đôi trẻ tình cảm thật đấy."
Nghe vậy, cả tôi và Hứa Trạch Xuyên đều ngẩn người.
15
Bạn trai?
Hứa Thành Ngôn cũng quá biết cách tự thêm kịch bản cho mình rồi...
Tôi hơi cạn lời, nhưng cũng chẳng hơi đâu đi đôi co với shipper, đành nhận lấy trước.
Hứa Trạch Xuyên thấy tôi nhận hoa, mắt càng đỏ hơn, môi mấp máy mấy lần mới thốt nên lời: "Bạn trai gì? Anh chưa đồng ý chia tay."
Tôi đảo mắt, đáp trả anh: "Cậu ngày nào cũng thay người yêu, giờ này đừng có giả vờ thâm tình nữa."
"Anh không có!" Hứa Trạch Xuyên cao giọng: "Ở nước ngoài anh đến một người nói chuyện cũng không có, anh đi yêu ai? Anh chỉ thích mình em thôi."
Thôi đi cho nhờ, thiếu gia nhà họ Hứa nổi tiếng thế nào, người trong nước như tôi còn từng đọc cả file PDF bóc phốt anh rồi.
"Dư Ninh." Hứa Trạch Xuyên kéo tay áo tôi: "Anh biết anh sai rồi, anh xin lỗi, anh theo đuổi lại em được không? Em đừng yêu người khác có được không?"
