Yêu Đơn Phương Hay Yêu Qua Mạng Tôi Tự Biết Phân Biệt - Chương 6
Cập nhật lúc: 25/08/2026 08:01
Hứa Thành Ngôn biểu cảm rất khó coi: "Dư Ninh, chuyện không có bằng chứng thì đừng nói bậy."
Tôi ồ một tiếng, quay đầu nhìn cô gái đang giận dữ: "Cô chắc cũng hiểu rồi đấy, vị này mới là bạn trai của cô, cô có muốn kiểm tra điện thoại anh ta không? Biết đâu sẽ thu hoạch được nhiều thứ hơn đấy."
Cô gái lập tức đưa tay về phía Hứa Thành Ngôn: "Đưa đây!"
Hứa Thành Ngôn đương nhiên không chịu: "Tôi dựa vào cái gì mà phải nghe các người? Hứa Trạch Xuyên, họa do cậu gây ra mà cậu không xử lý à? Cậu cứ để mặc cho họ làm loạn thế này sao?"
Hứa Trạch Xuyên đứng sau lưng tôi, thần thái tự nhiên: "Bạn gái tôi muốn làm gì, tôi đều ủng hộ."
Hứa Thành Ngôn còn muốn nói gì đó, cô gái vốn bị lạnh nhạt đã hoàn toàn nổi điên, gọi mấy cô bạn thân lao lên, cào cấu Hứa Thành Ngôn khiến anh ta kêu oai oái.
Tôi xem náo nhiệt một lúc thì thấy chán, quay người định đi, nhưng bị Hứa Trạch Xuyên giữ lại.
"Dư Ninh..." Anh nhìn tôi, cẩn thận giải thích: "Anh thật sự chỉ có một mình em là bạn gái thôi."
Tôi cũng vì hiểu lầm anh ta lâu như vậy mà thấy ngại, gật đầu bừa: "Tôi biết rồi, tôi đi trước đây."
Hứa Trạch Xuyên mím môi: "Vậy để anh đưa em về."
Tôi vừa định từ chối, cậu nhóc lập tức hỗ trợ: "Em cũng đưa chị Ninh Ninh về!"
Không phải ở riêng là được, giờ tôi thật sự không biết phải đối mặt với Hứa Trạch Xuyên thế nào.
Ra khỏi phòng bao, cậu nhóc dọc đường cứ líu lo: "Em biết ngay người đó chắc chắn không phải bạn gái anh hai mà, anh ấy rõ ràng chỉ thích chị thôi!"
Tôi hắng giọng: "Đừng nói bậy."
"Em đâu có nói sai." Cậu nhóc lắc lắc vạt áo tôi, cầu xin: "Chị Ninh Ninh, em quỳ xuống cầu xin chị, chị đừng bỏ anh hai em được không?"
Tôi dở khóc dở cười: "Em bị nghiện quỳ à?"
"Em thấy anh ấy đáng thương mà." Cậu nhóc bĩu môi: "Chị không biết đâu, ngày hai người cãi nhau, trên đường về mắt anh hai cứ đỏ hoe. Anh ấy vốn dĩ luôn kín tiếng điềm đạm, đây là lần đầu tiên em thấy anh ấy bộc lộ cảm xúc như vậy."
"Anh ta mà kín tiếng điềm đạm?" Tôi cười cạn lời: "Anh ta là chúa làm màu thì có!"
Mỗi lần gặp mặt, người nổi bật nhất chính là anh!
Cậu nhóc chớp mắt, đột nhiên hỏi: "Vậy mỗi lần anh ấy làm màu, chị có nhìn anh ấy không?"
Tôi nghe vậy sững người.
Cậu nhóc cười, có chút ngại ngùng: "Ở trường, mỗi khi em muốn gây chú ý với cô gái mình thích, em cũng làm thế đấy."
20
Tôi nhất thời không biết nói gì, vành tai hơi nóng lên.
Cậu nhóc liếc nhìn sau lưng tôi, đẩy Hứa Trạch Xuyên vào thang máy, cười tủm tỉm vẫy tay: "Dù sao thì anh hai em chắc chắn rất thích chị. Chị dâu à, chị cứ cho anh ấy thêm một cơ hội làm trâu làm ngựa đi mà!"
Tôi nghe vậy không nói gì, cũng không cử động, mặc cho người phía sau tiến lại gần, mặc cho cửa thang máy đóng lại.
Trong không gian chật hẹp, bầu không khí tĩnh lặng. Tôi rũ mắt nhìn mũi chân, trong đầu rối bời.
Hiểu lầm anh lâu như vậy, có nên xin lỗi không? Nhưng tôi cũng là người bị lừa mà.
Đang suy nghĩ lung tung, cổ bỗng thấy mát lạnh, sợi dây chuyền lam bảo thạch được người ta đeo lại vào cổ tôi.
Hứa Trạch Xuyên rũ mắt, nhẹ nhàng đeo dây chuyền cho tôi, động tác chậm rãi và trân trọng.
Tôi nắm lấy cổ tay anh, ngước mắt nhìn thẳng vào anh: "Cậu làm gì vậy?"
Hứa Trạch Xuyên giọng điệu bình thản: "Vật về chủ."
Tôi cau mày: "Ở chỗ cậu mới gọi là vật về chủ chứ."
Hứa Trạch Xuyên nhìn tôi, chậm rãi lên tiếng:
"Viên lam bảo thạch này đến từ Obidos, Obidos là một cổ thành thời trung cổ, được vua Bồ Đào Nha tặng làm quà cưới cho hoàng hậu, được mệnh danh là thành phố đám cưới."
"Nhiều câu chuyện ví Obidos như trái tim của tình yêu, nhiều cặp đôi coi Obidos là điểm khởi đầu của hôn nhân, anh cũng không thể thoát tục được."
Anh nói rồi nhẹ nhàng gạt tay tôi ra, tiếp tục động tác. Cho đến khi sợi dây chuyền nằm yên vị trên cổ tôi, Hứa Trạch Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm, hơi nóng như nụ hôn rơi trên gáy tôi:
"Dư Ninh, đây là chút tư tâm của anh."
"Trước đây anh chỉ muốn chôn giấu chút hy vọng xa vời thầm kín này trong lòng, nhưng bây giờ, anh muốn em biết."
"Anh thích em là thật lòng, kiểu thích mà muốn cả tương lai sau này với em."
21
Nghe vậy, tim tôi chấn động mạnh. Bảo là không xao xuyến thì là dối lòng, ngay cả nhịp đập cũng lỡ mất hai nhịp.
Môi tôi mấp máy đôi chút nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Hứa Trạch Xuyên cũng không nhúc nhích, lặng lẽ đứng sau lưng tôi, chỉ có hơi thở là run rẩy ẩn giấu.
Im lặng một hồi lâu, tôi mới lên tiếng, có chút khó hiểu: "Nhưng cậu thích tôi điểm nào chứ? Quan hệ trước đây của chúng ta rõ ràng không tốt đẹp gì, đừng có nói là chơi game chung rồi sinh tình cảm nhé."
Hứa Trạch Xuyên nghe vậy bật cười, một nụ cười rất dịu dàng: "Anh thích em từ lâu rồi, em không biết, lúc nghe tin em yêu qua mạng, anh ghen tị thế nào đâu."
Tôi trừng trừng hai mắt.
"Em trai anh nói đúng, mỗi lần anh ra vẻ ta đây đều là vì muốn em nhìn về phía mình, tất nhiên, anh chỉ cao ngạo ở những nơi có em mà thôi."
Hứa Trạch Xuyên chậm rãi giơ tay, dò xét chạm vào khóe mắt tôi, sau khi nhận ra tôi không hề kháng cự thì tiến thêm một bước, lòng bàn tay áp sát má tôi, vô cùng quyến luyến:
"Chuyện lừa gạt em trước kia, anh thực sự rất xin lỗi, bởi vì anh không dám nói thật, anh sợ phải đối mặt với ánh mắt chán ghét của em."
"Nhưng anh lại rất muốn quang minh chính đại yêu đương với em, không muốn cứ mãi nơm nớp lo sợ, không muốn chỉ làm một đối tượng yêu qua mạng sờ không tới chạm không xong."
Nói đến đây, anh khẽ thở ra một hơi, rụt tay lại, buông thõng mi mắt như đang chờ đợi phán quyết: "Bây giờ, anh thực sự không còn chút bí mật nào nữa, sau này cũng sẽ không lừa gạt em điều gì cả, em có thể cho anh một cơ hội không, anh nhất định sẽ trân trọng em thật tốt."
Tôi nhìn Hứa Trạch Xuyên, không nói gì.
Trong thang máy lại chìm vào yên lặng, theo số tầng đang hạ xuống, bầu không khí cũng càng thêm áp lực.
Cho đến khi phát ra tiếng bíp nhẹ, thang máy dừng ở tầng một, cửa từ từ mở ra, tôi nhìn thẳng bước ra ngoài.
Phía sau, Hứa Trạch Xuyên thở ra một hơi run rẩy, cánh tay giơ lên được một chút, nhưng rồi lại nặng nề buông xuống.
Tôi bước đi vài bước, khựng lại, quay đầu nhìn sang: "Còn ngẩn ra đó làm gì?"
Hứa Trạch Xuyên sững sờ, trong đáy mắt dần ánh lên tia hy vọng.
Tôi hắng giọng một tiếng, né tránh ánh mắt không nhìn anh: "Hôm nay tôi không lái xe, cậu đưa tôi về."
Hứa Trạch Xuyên đăm đăm nhìn tôi, cong mắt cười: "Được."
Ngoại truyện
Góc nhìn của Hứa Trạch Xuyên
1
Lần đầu tiên gặp Dư Ninh là tại đêm hội chào tân sinh viên của trường đại học.
Cô là MC, mặc váy trắng, đứng dưới ánh đèn, trông như nhân vật chính xuất hiện trong phim, ch.ói lọi và thu hút hơn tất cả mọi người.
Tôi đã nghe thấy tên cô, Dư Ninh.
Quả nhiên tên như người, cô chỉ đứng đó thôi cũng khiến người ta cảm thấy bình yên và xinh đẹp.
2
Hình như... cũng không bình yên cho lắm.
Nhất là khi chứng kiến cảnh cô tung một quyền đ.á.n.h gục tên biến thái dám quay lén váy nữ sinh.
Đây là bảo bối sấm sét gì thế này, đáng yêu quá đi.
Lại gặp nhau rồi, trong tiệc mừng thọ của bố tôi.
Không ngờ người thế hệ trước nhà chúng tôi lại có giao tiếp, vậy tính ra chúng tôi cũng coi như là thanh mai trúc mã một nửa nhỉ?
Nhưng sao ánh mắt của cô ấy lại chẳng đặt lên người tôi chứ?
Cái tên nhãi ranh đang trò chuyện tâm tình vui vẻ với cô ấy là con nhà ai vậy?
Sao bố tôi cái gì cũng mời người ta đến thế?
Thấy hai người trò chuyện vô cùng hợp ý, từ chuyên ngành học cho đến sở thích cá nhân, lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng thế nào gọi là ghen tị.
Không được rồi.
Tôi đặt ly rượu xuống, đi đến cạnh bố, điềm tĩnh lên tiếng: "Bố, ngày vui thế này, con tặng bố một khúc nhạc chúc thọ nhé."
Bố tôi vui mừng khôn xiết, liên mồm khen được.
Tôi bước đến trước đàn piano ngồi xuống, nhìn về phía Dư Ninh rồi nhấn phím đàn đầu tiên.
Một bản nhạc khoe kỹ thuật "Chuyến bay của bồ câu/Hàng vạn chú ong bay" gửi tặng mọi người!!
Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in ánh mắt kinh ngạc mà Dư Ninh nhìn mình.
Thậm chí cô ấy còn tự động vẽ ra cả nhạc nền nữa chứ…
Vì~ ánh mắt sùng bái của em~~
Một khúc dứt, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Dư Ninh vừa vỗ tay vừa mang ánh mắt phức tạp đ.á.n.h giá tôi, thậm chí buổi tiệc sau đó còn thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.
Tôi thỏa mãn quá đi mất!
Thừa thắng xông lên, tôi nâng ly rượu định qua chào hỏi, nào ngờ lại vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện thì thầm của cô ấy với bạn thân:
"Sinh nhật người ta tự dưng đi gảy bài Chuyến bay của bồ câu làm gì? Bố Hứa Trạch Xuyên tuổi con ong chắc??"
Tôi: Hả?
4
Xem ra sau này phải cẩn trọng hơn mới được.
Tôi nghiêm túc lên kế hoạch theo đuổi Dư Ninh, bắt đầu từ sở thích chung.
Dư Ninh thích nghe nhạc cổ điển, thế là tôi đặc biệt đăng dòng trạng thái đi nghe hòa nhạc lên vòng bạn bè.
Dư Ninh thích khảo cổ thám hiểm, thế là tôi đặc biệt học thêm văn bằng hai ngành lịch sử.
Dư Ninh thích ăn đủ loại mỹ vị, thế là tôi mang theo món giò hầm tự tay làm đến nhà cô ấy chúc Tết.
Thực tế chứng minh, rất có hiệu quả.
Thời gian ánh mắt Dư Ninh dừng lại trên người tôi ngày càng lâu hơn! Tôi cảm thấy mình có thể chuẩn bị tỏ tình rồi!!
Nếu như tôi không tận tai nghe thấy cô ấy chê bai tôi trước.
5
Đối tượng bị chê bai chính là tôi.
Trong giọng điệu của Dư Ninh có ba phần cạn lời, ba phần ghét bỏ và bốn phần dở khóc dở cười:
"Cậu nói xem Hứa Trạch Xuyên có bệnh gì không? Sao lại thích ra vẻ thế nhỉ?"
"Tớ ngứa mắt hắn từ lâu lắm rồi, bình thường thích làm ra vẻ đã đành, Tết đến còn xách cả cơm tự nấu đến nhà tớ chúc Tết! Cậu không biết sau khi hắn đi tớ bị bố mẹ mắng t.h.ả.m thế nào đâu, bảo tớ suốt ngày chỉ biết gọi đồ ăn ngoài!"
"Sao hắn lại phiền phức thế chứ!"
Tôi phiền phức lắm sao?
Tim tôi tan nát.
Bạn cô ấy buồn cười đáp: "Không phải trước đó cậu còn bảo Hứa Trạch Xuyên đẹp trai, rất hợp với đứa cuồng nhan sắc như cậu à?"
Dư Ninh bĩu môi: "Dẹp đi, cậu ta giống hệt một cục phân hình sô-cô-la vậy."
Tôi... là phân ư??
Mối tình đầu hoàn toàn chấm dứt, trái tim tôi đã vỡ thành tám mảnh rồi.
6
Tôi quyết định rồi, tôi muốn cao chạy xa bay, rời khỏi chốn đau thương này.
Trước khi bay sang Đức, mẹ tôi lo lắng vô cùng: "Con thực sự muốn sang đó học thạc sĩ á? Liệu mười năm nữa có về nước nổi không? Tiền không đủ thì cứ nói với mẹ, đừng có tranh vỏ chai với mấy kẻ vô gia cư đấy!"
Thực ra tôi cũng lo lắm chứ, lo rằng Dư Ninh sẽ yêu đương với người khác.
Ước gì tôi không phải là cục phân.
Tôi muốn làm sô-cô-la cơ.
7
Lên đường rồi, tôi vẫn không kìm được mà nhắn tin cho Dư Ninh.
Cô mất rất lâu mới trả lời, chỉ vọn vẹn bốn chữ: [Thượng lộ bình an.]
Tôi đã chụp màn hình lại, đặt làm hình nền điện thoại, từ đó đến nay chưa từng đổi.
Cứ ngỡ cục phân này của tôi đã định hình vĩnh viễn rồi. Nhưng vào ngày về nước, tôi lại nhận được cuộc gọi từ đứa em họ.
Nó rụt rè lắp bắp: "Anh trai ơi, em có thể quỳ xuống cầu xin anh một chuyện được không?"
8
Bây giờ tôi đây, chính là sô-cô-la
