Yêu Đương Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:03
“Thích anh thì không được sao?”
10.
Thế giới như bị ai đó bấm nút tắt tiếng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh mặc vest chỉnh tề, dáng người cao thẳng. Chiếc áo sơ mi đen căng nhẹ vì cơ n.g.ự.c, cánh tay rắn chắc lộ ra dưới tay áo được xắn lên.
Vào khoảnh khắc này, tôi nhận ra vô cùng rõ ràng, cậu thiếu niên lớn lên bên tôi năm nào đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, đẹp trai và cuốn hút.
Tạ Vân Kỳ thở dài.
Thế giới như có âm thanh trở lại.
“Thích anh đi, Oanh Oanh.”
Trong đôi mắt anh có mâu thuẫn, đau khổ và dịu dàng yêu thương. Giọng anh giống như một lời thì thầm:
“Anh luôn sợ người khác sẽ không chăm sóc tốt cho em.”
Cơn gió đêm hè nóng hầm hập lướt qua khung cửa sổ, cuốn theo chút hơi rượu trong giọng anh, như một hạt cát nhỏ khiến trái tim tôi run lên.
Từ nhỏ, anh đã luôn là “con nhà người ta” trong mắt mọi người.
Nụ cười rực rỡ đầy tự tin, đôi mắt lúc nào cũng sáng trong.
Tôi chưa từng thấy đôi mắt ấy ảm đạm và thất vọng đến vậy.
Mà điều đó lại là vì tôi.
Hàng nghìn lời nghẹn lại nơi cổ họng.
Mũi tôi cay xè.
Tôi bối rối cúi đầu, giọng nghèn nghẹn cố nén không khóc:
“Anh à, em đã lớn rồi.”
Em không còn là cô bé chỉ biết chạy theo sau anh, cần anh chăm sóc mọi lúc nữa.
11.
Ánh trăng trong trẻo phủ xuống đầu giường nơi Tạ Vân Kỳ đang ngủ say.
Những tia sáng nhạt rơi lưa thưa trên gương mặt anh, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.
Tôi chống cằm ngồi bên mép giường, nhìn anh đến xuất thần.
Hai năm trước, cũng chính trong căn phòng này.
Để lấy được bằng kép, Tạ Vân Kỳ phải ra nước ngoài trao đổi.
Đêm trước ngày anh bay, chúng tôi cuối cùng cũng hoàn thành trò chơi mà cả hai thích nhất.
Tôi giơ tay cầm lên, vui sướng reo hò, phấn khích kéo tay Tạ Vân Kỳ, ép anh đập tay với mình mấy lần.
Anh cười bất lực mà chiều chuộng, đặt tay cầm sang một bên, mặc cho tôi làm loạn.
Cười được một lúc, anh bỗng lật cổ tay, nhẹ nhàng kéo tôi về phía mình.
“Giang Oanh Oanh, nhớ kỹ, anh đi nước ngoài rồi, em…”
Tôi học theo giọng điệu của anh, nhanh miệng cướp lời:
“Phải tự chăm sóc bản thân, biết rồi, anh nói cả trăm lần rồi!”
“Đồ nhóc vô tâm.”
Tạ Vân Kỳ thở dài như bất lực, ánh mắt ẩn chứa rất nhiều điều muốn nói.
“Còn nữa… thôi, lúc đi anh sẽ nói.”
Nhưng đến ngày anh rời đi, anh chỉ nói “tạm biệt.”
Nhìn bóng lưng anh bước vào cổng kiểm tra vé, cảm giác không nỡ của tôi lúc đó không quá mãnh liệt.
Thậm chí tôi còn nghĩ, không có anh quản nữa, chắc mình sẽ tự do hơn nhiều.
Cho đến khi tôi về nhà, đứng trước cửa.
Nhìn cây quế mà tôi và Tạ Vân Kỳ cùng trồng từ hồi tiểu học trong sân, lúc ấy đã bắt đầu nở vài bông hoa. Cành lá ngạo nghễ vươn sang nửa sân nhà anh.
Hương thơm nhàn nhạt thoảng qua trong không khí.
Tôi mỉm cười, theo thói quen quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Nhưng bên cạnh tôi trống không.
Đột nhiên, tôi thấy thế giới yên tĩnh đến mức quá đáng.
Nỗi nhớ muộn màng trào lên như sóng vỡ.
Tiếng ve dần chìm xuống, tôi cũng quay về hiện tại.
Tạ Vân Kỳ khẽ cau mày, trông như đang khó chịu.
Tôi vội nghiêng người tới xem tình hình của anh.
Vừa áp sát gương mặt anh, anh bỗng mở mắt.
Tôi giật mình định lùi lại, nhưng eo đã bị bàn tay mạnh mẽ của anh giữ c.h.ặ.t.
Sau đó, anh đột nhiên dùng lực kéo tôi vào lòng.
Tầm nhìn đảo lộn, tôi bị anh đè xuống bên dưới.
“Giấc mơ hôm nay.”
Anh nhíu mày, ngón tay cái khẽ lướt qua môi tôi. Sau khi suy nghĩ hai giây, anh thì thầm:
“Chân thật quá.”
Nói rồi, tay anh luồn vào tóc tôi, đỡ lấy gáy, cúi đầu xuống.
Không hề báo trước, môi anh chạm vào môi tôi.
“Ưm…”
Môi chạm môi, đầu tôi như nổ tung.
Tôi lập tức đẩy anh ra.
Tạ Vân Kỳ nhướng mày không vui, mái tóc rũ xuống che đi đôi mắt còn vương nét mơ màng và khát khao.
Tôi chưa từng thấy anh mang dáng vẻ mãnh liệt như muốn chiếm lấy ai đó đến vậy.
Hoảng loạn, tôi cố đẩy anh ra, nhưng chút sức lực của tôi trước mặt anh chẳng khác gì mèo cào.
Anh hoàn toàn không nhúc nhích, ánh mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy tôi, khiến cả người tôi nóng bừng, chịu không nổi mà cúi đầu né tránh.
Tạ Vân Kỳ đưa tay, ba ngón tay thon dài giữ lấy hai má tôi. Đôi mắt đen láy như muốn hút người khác vào trong.
Giọng anh khàn đi: “Không thích à?”
Đôi mắt tôi run rẩy dữ dội, răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, xấu hổ đến mức không nói nổi một lời.
Tạ Vân Kỳ đột nhiên nhếch môi cười, nghiêng người cúi xuống, nhẹ nhàng hôn tôi lần nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, giọng anh mang theo chút đắc ý không thể che giấu:
“Hóa ra là thích.”
12.
Đầu óc tôi như bị phủ bởi một lớp sương mù. Đôi môi cảm nhận được sự mềm mại xen lẫn chút đau tê, mùi rượu nồng nàn lan ra trong hơi thở.
Lồng n.g.ự.c nóng rực của Tạ Vân Kỳ áp sát vào tôi, một cảm giác xa lạ nhưng kỳ diệu lan khắp tâm trí.
Cơ thể như từ từ chìm vào làn nước ấm, tôi bất giác nhắm mắt lại.
Nhưng ngay giây tiếp theo, đôi môi anh buông ra, Tạ Vân Kỳ tựa đầu xuống vai tôi.
Tiếng thở đều đều, nặng nề vang bên tai.
Tôi quay đầu nhìn, không thể tin được.
Anh ấy…
Ngủ mất rồi!
Tôi tức đến phồng má, đẩy anh một cái.
Tạ Vân Kỳ không tỉnh, chỉ hơi nhíu mày, khẽ l.i.ế.m môi, khiến đôi môi vốn đã mềm lại ánh lên chút ẩm ướt.
Mặt tôi lập tức nóng bừng. Tôi cúi đầu, vội chui ra khỏi vòng tay anh, không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Chạy một mạch về phòng, tôi nhanh ch.óng khóa cửa, sau đó nhảy bổ lên giường, vùi mặt vào chiếc gối hình mèo.
Tôi có cảm giác linh hồn mình bay khỏi cơ thể, lượn vòng quanh trần nhà, hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi.
