Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 101
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:09
Con quái vật khổng lồ giữa dòng sông nhô lên nửa cái đầu, không tiến thêm cũng không lặn xuống, hai con mắt to bằng cái đầu người nhìn chằm chằm về phía đám người trên bờ.
Mộng Khả đứng ở đằng xa dưới sự bảo vệ của một chiến sĩ, bị đôi mắt kia đưa vào tầm ngắm, cô cũng cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Con nấm độc dưới chân nằm im như thóc trong l.ồ.ng kính, Mộng Khả cũng ngồi xuống một tảng đá cao đến bắp chân, một người một sủng dựa sát vào nhau, trông có vẻ hơi giống cảnh tượng "nương tựa vào nhau mà sống".
Chiến sĩ thấy Mộng Khả sợ thật, bèn mở lời an ủi: "Phu nhân yên tâm đi!
Chẳng qua là ở dưới nước sợ nó chạy mất nên hai vị Thiếu tướng mới chưa ra tay thôi.
Nó mà dám lên bờ thì chẳng cần Lục Thiếu tướng, một mình Thiếu tướng nhà mình cũng dư sức giải quyết nó."
Cho nên đứng xa thế này là không có nguy hiểm đâu, phu nhân không cần phải sợ.
Chiến sĩ không nói ra lời đó, nhưng Mộng Khả hiểu ý.
Cô cảm kích gật đầu: "Tôi cứ thấy bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm là lạnh hết cả người."
Chiến sĩ thấu hiểu gật đầu: "Lần đầu tôi g.i.ế.c Trùng tộc cũng vậy, cái cảm giác nhớp nháp đó ám ảnh cả vào giấc mơ ban đêm.
Sau này phải nhờ người làm tư vấn tâm lý sau chiến tranh mới khỏi đấy.
Đội chúng tôi có Lý Văn Trung giỏi việc này lắm, lát nữa xong việc tôi bảo anh ấy làm tư vấn tâm lý cho phu nhân là ổn ngay."
Mộng Khả lắc đầu: "Cái đó thì không cần đâu, cũng chưa nghiêm trọng đến thế.
Chỉ là nhìn đôi mắt này, lát nữa chắc tôi chẳng nuốt nổi thịt của nó mất." Chỉ mới nghĩ thôi mà bụng dạ đã thấy khó chịu rồi.
"Nghĩ cái gì thế?
Còn chưa bắt được mà đã mơ đến thịt rồi!" Lục Trường Lễ chưa tới gần đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, vừa tới nơi là mắng ngay.
Mộng Khả lờ anh đi, cái người này miệng chẳng thốt ra được lời nào t.ử tế.
Nhưng Lục Trường Lễ lại chuyên môn đến tìm cô.
"Nghe nói nước cô thanh lọc có thể dẫn dụ con to xác kia ra, đi thôi!
Tôi bảo vệ cô, đi dẫn nó lại đây, tối nay ăn thịt." Nói xong lại thấy câu này có vấn đề, anh đổi giọng cười khẩy: "Quên mất là cô nuốt không trôi, thế thì cứ đứng nhìn mọi người ăn nhé."
Mộng Khả đâu phải quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn, bị trêu chọc thế này sao có thể không phản ứng.
Cô khoanh tay trước n.g.ự.c, hừ lạnh một tiếng: "Muốn ăn thì các anh tự đi mà bắt, tìm tôi làm gì?"
Lục Trường Lễ cười vẻ bất cần: "Chồng cô cũng muốn ăn đấy, cô định không giúp sức à?"
Ai ngờ Lôi Hổ nhìn chằm chằm Lục Trường Lễ cười lạnh: "Tôi không ăn cũng được, dù sao nhà tôi cũng nhiều rau củ quả, không thiếu miếng ăn này."
Lục Trường Lễ nghiến răng: "Được!
Nhà các người không thiếu, tôi thiếu, được chưa!
Đi thôi!
Còn dây dưa nữa là con to xác đó chạy mất đấy."
Mộng Khả không phải người không biết nặng nhẹ, mắng người xong thì việc vẫn phải làm.
Thanh lọc không nhất thiết phải tiếp xúc trực tiếp với nước, nhưng hiện tại khả năng xuất tinh thần lực ra ngoài để thanh lọc của cô vẫn chưa ổn định, để cho chắc ăn, cô vẫn chuẩn bị thò tay vào nước để thanh lọc.
Lôi Hổ không cho cô lại gần bờ sông, sai người bưng lại mấy chậu nước, Mộng Khả thanh lọc xong một chậu là lại đổ vào sông một chậu.
Đổ được hai chậu, con quái vật giữa sông đã phản ứng dữ dội, sóng đ.á.n.h ướt sũng cả đám người, và theo con sóng đó, con quái vật cũng lao tới.
"Quả nhiên tôi không nhìn lầm, là Cá Nghìn Mắt, đồ tốt đấy!"
Mộng Khả vừa ngẩng đầu lên, tay đã bắt đầu run rẩy.
Trời đất ơi!
Trên thân hình con cá béo khổng lồ dày đặc những con mắt mọc chi chít, con nào cũng to bằng cái đầu người, tởm kinh khủng!
Nhưng rõ ràng, những người xung quanh chẳng ai đồng cảm nổi với cô.
Mọi người nhìn thấy đống mắt đó như nhìn thấy báu vật, ai nấy đều phấn khích tột độ.
"Nhanh lên!
Tiếp tục đổ nước!"
Mộng Khả bị tiếng hét của Lục Trường Lễ làm cho sực tỉnh, cố nén hơi tiếp tục thanh lọc, trong lòng thầm niệm "không thấy, không thấy", muốn xua đuổi cảnh tượng kinh dị vừa thấy ra khỏi đầu.
Thấy Cá Nghìn Mắt đã vào vị trí dự tính, Lục Trường Lễ ra lệnh: "Giữ lại chậu nước thanh lọc cuối cùng, đưa Mộng Khả ra phía sau, bắt đầu chiến đấu!"
Hành tinh này không cho phép dùng v.ũ k.h.í nóng để đ.á.n.h bắt, nhưng v.ũ k.h.í lạnh trong tay các chiến sĩ cũng không thiếu.
Họ đạp lên ván bay, trực tiếp dùng v.ũ k.h.í lạnh tấn công, cố gắng xua con Cá Nghìn Mắt vào bờ hết mức có thể.
Thứ bị nước thanh lọc thu hút không chỉ có con quái vật kia, mà còn có cả lũ thủy hải sản nhỏ, bị cuốn lên bờ như thủy triều.
Các chiến sĩ trên bờ bận đến tối tăm mặt mũi, một bên tung công cụ đ.á.n.h bắt, một mẻ lưới là được cả một lưới lớn; một bên vội vã lượm lặt thủy sản trên bờ.
