Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 110

Cập nhật lúc: 15/01/2026 14:04

Nhìn bề ngoài thì đáng yêu c.h.ế.t người, nhưng thực tế bên trong lại có ẩn tình khác.

Phó quan Cao đúng như họ của mình, làm việc cao ngạo lạnh lùng, làm người cũng cao ngạo lạnh lùng.

Khi Mộng Khả đưa con Bạch Xà chibi cho anh ta, cô tinh mắt nhận ra trong đôi mắt của người đàn ông lạnh lùng này thoáng qua một tia kinh ngạc và vui mừng.

Mộng Khả thầm chép miệng trong lòng, thật không ngờ nha, một người đàn ông lạnh lùng như vậy mà lại mê mẩn mấy thứ nhỏ nhắn đáng yêu của tộc rắn.

Quà tặng vào buổi sáng, đến buổi chiều đi huấn luyện, Mộng Khả đã bị Lão Lưu kéo lại: "Cô nói cho tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Tại sao con rắn trong tay phó quan Cao lại có hiệu quả gấp ba lần con rùa?"

Mộng Khả giả ngu: "Cái này sao tôi biết được.

Chẳng phải ông làm nghiên cứu sao?

Tôi đang đợi kết quả từ ông đây."

Lão Lưu không thèm nhận quả bóng mà Mộng Khả đá sang: "Cô làm một con đi, tôi đứng bên cạnh quan sát."

Mộng Khả lắc đầu: "Không có thời gian, tối nay tôi có việc rồi."

Lão Lưu tưởng Mộng Khả đang kiếm cớ, cứ túm c.h.ặ.t lấy cô không buông: "Cô thành thật nói cho tôi biết đi, có phải vì con rùa làm đầu tiên, tay nghề cô còn non nên hiệu quả mới kém nhất không?"

"Cái này thì thực sự không phải.

Tôi làm con thỏ đầu tiên, sau đó dùng chỗ vải thừa làm con rùa.

Màu sắc trên mai rùa là tôi dùng nước ép cỏ để nhuộm đấy, lúc đó tay rửa mãi không sạch nên bụng rùa còn dính chút nước nhuộm kìa.

Nhưng ông nhìn con thỏ xem, toàn thân trắng muốt, không một vết bẩn, cái nào làm trước làm sau nhìn là biết ngay."

Mộng Khả nhún vai.

Lão Lưu nhíu mày, móc con rùa nhồi bông luôn mang theo bên người ra xem.

Quả đúng là như vậy, ông lập tức tin lời Mộng Khả.

Nhưng nếu giả thuyết của mình sai, thì rốt cuộc nguyên nhân là gì?

Là một nhân viên nghiên cứu vô cùng chuyên nghiệp, Lão Lưu mà không làm rõ được chuyện này thì ăn không ngon ngủ không yên.

Sáng sớm hôm sau, Mộng Khả còn chưa ngủ dậy, Lão Lưu đã chạy đến trước biệt thự nhỏ nhấn chuông cửa liên hồi.

Nghe nói là Lão Lưu đến, với nguyên tắc tôn trọng người già, Mộng Khả đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội mới bò dậy nổi.

Còn chưa kịp xuống lầu, cô đã bị Lão Lưu lao tới nắm lấy tay: "Nói mau!

Có phải trong bụng con thỏ cũng có thứ gì đó, nên hiệu quả mới tốt như vậy không!"

Cái tay đang bận che miệng ngáp của Mộng Khả bị kéo lại, cô vẫn kiên trì ngáp cho xong rồi mới chậm rãi quay đầu: "Ông biết rồi à!"

Lão Lưu hừ một tiếng: "Con Bạch Xà cô tặng cho phó quan Cao, anh ta đem tặng cho cháu trai mình, kết quả là mấy đứa cháu khác cũng đòi.

Anh ta không tiện bảo cô làm thêm nên đã tìm một công ty đồ chơi để sản xuất gia công.

Kết quả là công ty đó phát hiện ra trong bụng Bạch Xà giấu ba quả trứng, trong trứng còn chứa Bạch Xà mini nữa.

Cô chơi trò b.úp bê Nga này cũng thạo đấy chứ, hèn chi tôi mãi mà không phát hiện ra."

Mộng Khả tò mò: "Bây giờ công nghệ may mặc phát triển thế rồi, công ty đồ chơi muốn làm nhái một con Bạch Xà mà còn phải tháo tung ra sao?"

"Cái đó thì không cần!

Máy quét của công ty đồ chơi khác với máy quét của viện nghiên cứu chúng tôi.

Để đạt được độ phục dựng nguyên bản 1:1, sau khi quét, cấu trúc đồ chơi, bao gồm cả lượng bông sử dụng, đều sẽ hiện ra số liệu chính xác."

"Nói vậy là máy móc của viện nghiên cứu chúng ta còn chẳng bằng máy quét của một công ty tư nhân sao?"

Thiết bị nghiên cứu là sinh mạng của người làm nghiên cứu, Lão Lưu sao có thể nghe được lời này: "Nói cái gì đấy!

Máy móc của chúng tôi đương nhiên tốt hơn của họ, chẳng qua là mỗi bên có một chuyên môn riêng thôi, cô không hiểu thì đừng có nói bừa."

"Được rồi!

Ông có muốn ăn sáng cùng không?"

"Ăn chứ!"

Con bé này dựa vào thân phận thợ thanh lọc nên ăn uống còn tốt hơn cả căn cứ, ông dại gì mà không ăn!

Hừ!

Lúc này cửa thông minh báo có khách, Mộng Khả nhìn qua, thấy là phó quan Cao thì vội vàng ra đón người.

Không phải cô nịnh nọt gì, mà thực sự là cô không biết tâm trạng hiện giờ của phó quan Cao thế nào.

Dù sao thì con Bạch Xà cô tặng người ta lại bất ngờ...

có bầu.

Vẻ mặt của phó quan Cao vẫn luôn là không có biểu cảm gì.

Vào nhà thấy Lão Lưu chuẩn bị ăn sáng, anh ta cũng ngồi xuống luôn.

Mộng Khả ướm hỏi: "Phó quan Cao ăn chưa?

Có muốn ăn cùng không?"

"Được thôi!

Nghe nói cô không thiếu nguyên liệu thanh lọc, cho tôi một phần lớn nhé."

Mộng Khả toát mồ hôi hột, không biết kẻ nào tung tin đồn nhảm mà cảm giác như phó quan Cao đang đến đây để "ăn chực" nhà giàu vậy.

Thôi bỏ đi!

Dù sao cô cũng sắp đi học rồi, mấy chuyện này không quan trọng.

Nghi thức bàn ăn của phó quan Cao cực kỳ tốt, đây là thứ mà Mộng Khả dù có học lỏm được chút bề ngoài cũng không thể nào theo kịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.