Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 170

Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:56

Chi tiết cụ thể vẫn cần thêm nhiều dữ liệu để kiểm chứng."

Trước khi nhóm Lão Lưu rời đi, họ nhờ Mộng Khả thanh lọc khá nhiều khối gỗ rồi niêm phong mang theo.

Cố Hâm không muốn về, cậu muốn ở lại tán gẫu với bạn bè nhưng bị Cố lão xách cổ lôi đi.

Cái thứ nghịch ngợm không biết điều này, chẳng nhìn xem người ta hôm nay bận rộn thế nào sao.

Trước khi đi, Cố Hâm phải dốc hết sức bình sinh để khống chế cơ thể trong mười giây mới kịp kết bạn qua máy tính quang học với Mộng Khả.

Lúc này người của Học viện quân sự số 4 đã về hết, Lôi Hổ đang tiếp đón người của Đại học Tổng hợp Liên minh, nên Mộng Khả đi sang một phòng khách khác.

Cha của Hà Phát Tài đang nôn nóng chờ ở đó, ông cũng không chắc Mộng Khả là người thế nào, liệu có chịu cứu con trai mình không.

Ngay khoảnh khắc thấy Mộng Khả xuất hiện ở cửa, ông suýt nữa thì quỳ xuống.

Nghĩ đến việc quỳ lúc này có vẻ như đang bắt ép đạo đức, dễ gây phản cảm, ông đành nén lại sự nôn nóng trong lòng, gượng gạo nở một nụ cười: "Chào cháu Mộng Khả, tôi là ba của Hà Phát Tài."

"Chào chú Hà ạ!"

Chiếc phi xe gấu trúc có vấn đề, lúc ngất đi cô đã nhận ra rồi.

Nằm trong phòng thí nghiệm, cô cũng đoán được nhà họ Hà sẽ bị điều tra.

Nhưng trước khi vào cửa, Lạc Thiên đã nói với cô rằng Hà Phát Tài không có vấn đề gì, người có vấn đề là bạn của cậu ta, Hà Phát Tài cùng lắm chỉ bị người khác lợi dụng thôi.

Mộng Khả tin tưởng vào kết quả điều tra của hai nhà Lôi - Lạc, nên cô không định làm khó cha con họ.

"Nếu chú Hà đang có thời gian, chúng ta đi đón người luôn nhé."

Chú Hà đang run rẩy tay chân, vắt óc suy nghĩ xem phải nói gì thì nghe thấy câu này, cứ tưởng mình nghe nhầm: "Cháu...

cháu nói gì cơ?"

Mộng Khả mỉm cười đứng dậy, lặp lại lời vừa rồi: "Đi thôi chú Hà, chúng ta đi đón Hà Phát Tài về nhà."

Nước mắt chú Hà lập tức trào ra.

Không ai biết những ngày qua ông đã sống thế nào, ông chỉ có duy nhất một đứa con này thôi, ông thực sự sợ nó đi đến hành tinh khai khoáng rồi không trở về được, càng sợ khi gặp lại chỉ còn là một nắm tro tàn.

Mộng Khả gửi cho Lôi Hổ một tin nhắn rồi mới ra khỏi cửa.

Đến cổng, thấy chú Hà đứng đó lúng túng, Mộng Khả hỏi: "Có chuyện gì sao chú?"

Chú Hà vân vê vạt áo, có chút ngượng ngùng: "Những ngày qua tôi đều ăn ngủ trên phi xe, hôm qua...

hôm qua đá năng lượng mang theo đã cạn sạch, liệu có thể..."

Ông định hỏi xem có thể đi nhờ phi xe của Mộng Khả không, nhưng Lạc Thiên đã nhanh tay đưa tới một hộp nhỏ đựng đá năng lượng.

Chú Hà cảm động đến phát khóc, hai tay run run đón lấy.

Quá trình bảo lãnh cho Hà Phát Tài diễn ra rất thuận lợi.

Khi được hít thở bầu không khí bên ngoài một lần nữa, Hà Phát Tài chân thành cảm thán: "Đời này tôi thề không bao giờ phạm pháp để phải vào ngồi tù nữa."

Chú Hà tung một cú đá, trúng ngay vào bắp chân con trai.

"Bộp!" Hà Phát Tài quỳ sụp xuống làm một lễ bái lạy Mộng Khả.

Mộng Khả vội né người sang một bên, Hà Phát Tài gào lên với người phía sau: "Ba!

Bạn học của con còn đang ở đây mà, ba có thể giữ chút mặt mũi cho con được không?!"

Chú Hà đè đầu thằng con đang định bò dậy xuống, nhìn Mộng Khả nói: "Lần này là con trai chú liên lụy đến cháu, cháu muốn đ.á.n.h muốn phạt thế nào cũng được, nó mà dám phản kháng nửa lời chú sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"

Hà Phát Tài thấy Mộng Khả vẫn đứng đó lành lặn, lại nghĩ đến những khổ sở mình phải chịu trong đồn cảnh sát, cậu không cho rằng Mộng Khả còn gì để mà xả giận nữa.

"Mộng Khả, hại cậu bị bắt cóc là tôi sai, nhưng tôi nói cho cậu biết, mấy ngày qua tôi cũng khổ sở lắm rồi, cậu không được tìm tôi gây rắc rối nữa đâu đấy."

Mộng Khả nhìn bộ dạng này của cậu ta là biết cậu ta đã thê t.h.ả.m thế nào, nên cũng chẳng muốn làm khó, cô mỉm cười với chú Hà: "Chú Hà, chuyện này cứ để nó trôi qua đi ạ."

Chú Hà trong lòng trút được gánh nặng, nhưng vẫn đè con trai bắt phải dập đầu ba cái tạ tội với Mộng Khả.

Hà Phát Tài la oai oái: "Ba!

Ba!

Thời đại tinh tế rồi mà ba còn chơi cái trò phong kiến ấy à, dập đầu cái gì, ba không biết đầu gối nam nhi có vàng sao?"

"Chính vì đầu gối nam nhi có vàng nên ba mới bắt con dập đầu tạ tội, nếu không bây giờ ba đ.á.n.h gãy chân con để tạ tội luôn."

Hà Phát Tài cuộn tròn người lại nhất quyết không dập đầu: "Ba cứ đ.á.n.h gãy chân con đi!

Dù sao vào khoang y tế nằm một lát là khỏi.

Cậu ta cũng có sao đâu, sao ba cứ phải chuyện bé xé ra to như thế."

Câu nói cuối cùng của Hà Phát Tài đã chạm vào vảy ngược của Mộng Khả.

Cái gì mà cô "có sao đâu"?

Bây giờ thì cô không sao thật, nhưng những cuộc t.r.a t.ấ.n phi nhân tính trong phòng thí nghiệm, Hà Phát Tài có thể tưởng tượng ra được không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.