Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 186

Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:59

Tại tinh cầu chính của Liên Minh, gia tộc đứng đầu các thế gia danh giá – Âu Dương gia.

Âu Dương Không vừa bước chân vào cửa đã thấy Tứ Gia đang chống tay lên đầu, dáng vẻ như đang chiêm nghiệm nhân sinh.

"Chào Tứ Gia ạ!"

Tứ Gia ban phát cho đứa cháu nội một ánh mắt hững hờ, rồi nhanh ch.óng phủ định ý nghĩ trong đầu mình, xua tay bảo anh đi chỗ khác.

Âu Dương Không vốn ngoan ngoãn, lập tức đi thẳng lên lầu.

Âu Dương Càn thấy em trai bước vào, chẳng đợi anh kịp mở lời đã đáp ngay: "Nhan Duy đã đến Quân đoàn 8 rồi, thời gian ngắn tới chắc chắn không về đâu."

Âu Dương Không ôm lấy cây phất trần rồi ngồi xuống: "Chẳng lẽ người em tìm đang ở Quân đoàn 8 sao?"

"Nữ giới ở Quân đoàn 8 không ít, chúng ta không thể điều tra hết toàn bộ tư liệu được.

Kết quả hiện tại là không tìm thấy người phụ nữ mắt mèo nào cả, nhưng đàn ông thì có vài người, em có muốn xem không?"

Âu Dương Không lộ vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi: "Không cần!"

"Vậy thì đợi đi."

Âu Dương Càn rất bận rộn, nói xong chuyện là định rời đi ngay.

Vừa xuống lầu lại bắt gặp Tứ Gia đang ngẩn người, anh lịch sự tiến tới hỏi thăm.

Khi Tứ Gia ngước mắt lên thấy đứa cháu đích tôn, mắt ông bỗng sáng rực lên.

Đứa nhỏ này được đấy!

Có hy vọng rồi!

"Tiểu Càn Càn à, dạo này cháu bận không?"

"Bận ạ!"

Âu Dương Càn trả lời theo bản năng cảnh giác của loài linh trưởng trước nguy hiểm.

Gương mặt Tứ Gia lập tức sa sầm xuống, ông xua tay đuổi người đi cho khuất mắt.

...

Tại nhà của cha Lạc.

Mẹ Lạc đang đi du lịch cùng người chồng được sủng ái nhất, những người chồng khác đều đã ra ngoài đi làm.

Sau khi nhận được tin con trai cả đến thăm, cha Lạc đặc biệt ở nhà chờ đợi.

"Thưa cha!"

Lạc Kính đối diện với cha mình bằng thái độ lạnh lùng nhưng vẫn giữ đủ lễ tiết.

Từ sau khi bị thất sủng, cha Lạc luôn có chút u sầu.

Ông khẽ gật đầu ừ một tiếng chứ không nói gì, hai cha con cứ thế nhìn nhau trong im lặng.

Người ta nói hoa cỏ có thể khiến tâm trạng con người tốt lên quả không sai.

Khi Lạc Kính ra lệnh cho robot tùy hành bê chậu Mẫu Đơn cao nửa người vào, cả căn phòng như bừng sáng lên mấy tông.

Cùng lúc đó, đôi mắt của cha Lạc cũng sáng rực theo.

"Đẹp quá!" Cha Lạc không kìm được mà thốt lên kinh ngạc.

"Cha thích là tốt rồi, đây là quà của Trần Thiên và em dâu gửi tặng cha."

Nhắc đến Trần Thiên, lòng cha Lạc chợt dâng lên nỗi day dứt.

Năm đó là do ông quá ích kỷ nên mới khiến Trần Thiên mất đi thiên phú chiến đấu.

"Cha ạ, Trần Thiên hiện sống rất tốt, vợ của cậu ấy cũng là người tuyệt vời."

Cha Lạc ngước lên nhìn đứa con trai cả vốn thanh cao đến mức khắc nghiệt của mình.

Ông không ngờ cô con dâu út lại nhận được lời khen ngợi từ anh cả, xem ra đúng là một người không tồi.

"Vậy thì tốt!

Thế thì tốt rồi!" Sau những tổn thương tình cảm, đây chính là tin vui nhất mà ông nhận được.

Lạc Kính vừa đi khỏi, mẹ Lạc đã cùng người chồng sủng ái dắt tay nhau về nhà.

Thấy chậu Mẫu Đơn chưa kịp cất đi, cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc.

"Vợ ơi, khóm Mẫu Đơn này đẹp quá, anh muốn đặt nó trong phòng chúng mình.

Như vậy sau này mỗi khi thấy hoa, em sẽ nhớ đến anh."

Người chồng yêu quý nhất nũng nịu, mẹ Lạc nào có lý gì không chiều theo.

Bà sai cha Lạc bê chậu hoa vào phòng của chồng mới.

Ánh mắt cha Lạc thoáng qua một tia cay đắng, nhưng gương mặt vẫn tỏ ra bình thản: "Đây là quà gặp mặt của Trần Thiên và con dâu út tặng cho anh cả.

Chúng ta làm cha mẹ mà giữ lại thì không hay lắm, hay là cứ gửi qua cho con đi."

"Tiểu Kính có phải là chuyên gia trồng trọt đâu, ông đưa thứ này qua đó chẳng phải là làm hỏng của quý sao?

Vợ à, anh là chuyên gia trồng trọt đây, để anh trồng giúp em cho."

Mẹ Lạc vốn là người trọng sĩ diện, ban đầu cũng không định giữ đồ của hậu bối, nhưng nghe chồng yêu dỗ dành vài câu là mọi nguyên tắc bay sạch.

Bà gật đầu: "Vậy đưa vào phòng của Tiểu Nhượng đi, phía Tiểu Kính để tôi đi nói chuyện."

Cha Lạc mở quang não, vẻ mặt có chút khó xử: "Tiểu Kính đã mời chuyên gia trồng trọt rồi, họ cũng đang trên đường tới.

Để người ta đi không công thì cũng chẳng sao, nhưng chuyện này truyền ra ngoài thì khó nghe lắm.

Hay là thế này, để tôi bảo Trần Thiên chuẩn bị thêm một chậu khác cho các người."

Mẹ Lạc nghĩ ngợi một hồi thấy cũng ổn, liền nép vào lòng chồng mới đi lên lầu.

Lạc Kính không ngờ hoa vừa tặng đi đã nhận được tin nhắn của cha bảo anh mang hoa về.

Anh cứ ngỡ cha đổi ý không thích nữa, nhưng khi vào cửa, nhìn thấy một gã đàn ông khác đang vây quanh chậu hoa, anh còn gì mà không hiểu nữa.

Đây chính là lý do anh không muốn kết hôn.

Đàn bà trong nhà thì không biết chừng mực, lại thêm một hai gã đàn ông không yên phận, chỉ tổ khiến gia đình gà bay ch.ó chạy.

--------------------------------------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 186: Chương 186 | MonkeyD