Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 224

Cập nhật lúc: 16/01/2026 17:07

Còn phần thưởng xứng đáng của em, em cứ đường hoàng mà nhận lấy, đừng sợ, có bọn anh bảo vệ rồi."

"Dạ dạ!

Chồng em là nhất!"

Trải qua lần xa cách này, Mộng Khả rất thích ôm hôn Hổ Ca, chỉ có trò "tung lên cao" là cô không nhấc nổi đại gấu trúc thôi, nhưng đại gấu trúc có thể tung cô lên mà.

Sau khi chơi trò tung hứng như trẻ con vài bận, Mộng Khả mới ngập ngừng hỏi: "Anh...

lúc anh nhập ngũ có để lại mấy 'chủng t.ử'?"

Nói xong câu này, Mộng Khả thấy thẹn thùng, rúc đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Hổ Ca không chịu ra.

Hổ Ca ngẩn người một lát mới hiểu ra, anh bật cười: "Anh chẳng để lại viên nào cả.

Nhà họ Lôi nhân khẩu đông đúc, không thiếu một hai đứa con dưới danh nghĩa của anh."

Lúc đó anh nghĩ, chỉ khi anh c.h.ế.t thì chủng t.ử mới cần dùng đến.

Mà bản thân đã c.h.ế.t rồi, không thể bảo vệ con cái trưởng thành, thì sinh ra làm gì, trẻ con trong đại gia tộc mà không có trưởng bối che chở thì thê t.h.ả.m lắm.

Lòng Mộng Khả lạnh toát.

Vừa nãy Hổ Ca nói nếu cô và chồng năm năm không có con sẽ bị ép đổi chồng, mà Hổ Ca lại không lưu chủng t.ử, anh bây giờ là gấu trúc không thể sinh con, vậy phải làm sao?

Không thể ly hôn thật được, cô không chịu đâu!

Xem ra chỉ còn cách liều một phen thôi.

"Em có một ý tưởng này, hơi mạo hiểm một chút, anh có sẵn lòng thử không?"

"Anh sẵn lòng!"

Hổ Ca trả lời một cách nghiêm túc và tập trung, giống như đang đọc lời thề nguyện trong hôn lễ vậy.

Mộng Khả đỏ mặt đến tận mang tai, đầu tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Hổ Ca, tay mân mê bóc bóc mấy sợi lông trên người anh.

Không đau nhưng mà ngứa, Hổ Ca phải nhịn lắm mới không gãi.

"Anh không hỏi xem là chuyện gì sao?"

"Dù là chuyện gì, anh cũng nguyện ý cùng em thử một lần."

Mộng Khả ngước khuôn mặt đỏ bừng lên hỏi nhỏ: "Ngay cả khi có nguy hiểm đến tính mạng sao?"

"Cũng sẽ đi cùng em, nhưng em phải hứa với anh, nếu thật sự xảy ra bất trắc, em phải quên anh đi."

"Thật sao?"

"Không phải thật, anh không muốn em quên anh, nhưng anh cũng không muốn em phải đau lòng."

Ngón tay Mộng Khả vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c Hổ Ca: "Thật ra cũng không nguy hiểm lắm đâu, em có tám phần chắc chắn."

"Cao thế cơ à?!

Anh còn tưởng chỉ có hai ba phần thôi chứ."

Mộng Khả không vui, ngón tay ấn mạnh vào người Hổ Ca: "Ý anh là gì hả?!

Em là hạng người đó sao?

Hai ba phần?

Phải mất hết lương tri đến mức nào em mới đem anh ra làm thí nghiệm chứ."

Hổ Ca ôm n.g.ự.c giả vờ đau, Mộng Khả nhìn con gấu trúc đáng thương là mủi lòng ngay, vừa hôn vừa thổi mới dỗ dành xong.

Sáng sớm hôm sau, Hổ Ca đã sửa soạn chỉnh tề, đợi Mộng Khả ra tay thử nghiệm.

Mộng Khả dắt Hổ Ca ra sau vườn tìm Thủy Thủy.

Thủy Thủy là "con" nhà mình nên vừa về đến nhà là Mộng Khả thả ra cho nó tự do hoạt động ngay.

Còn mấy cây nấm biến dị khác thì không được may mắn như vậy, hiện giờ vẫn đang phải ở trong thiết bị lưu trữ.

Hổ Ca làm theo lời Mộng Khả, đứng im như phỗng ở sau vườn.

Thủy Thủy rắc một hạt bào t.ử lên mặt anh, nhưng thật không may, lông dày quá nên bào t.ử không lọt vào được.

Thủy Thủy là một cây nấm đơn giản và trực tiếp, đối với hạng lông lá như Hổ Ca, nó dùng luôn khuẩn ti vạch lông anh ra, gieo bào t.ử trực tiếp lên da.

Lúc bào t.ử bén rễ hơi đau một chút, khi nó lớn lên khiến Hổ Ca rất khó chịu.

Nhưng khi cây nấm héo tàn và tan chảy ra, Hổ Ca kinh ngạc phát hiện chỗ đó lông lá đã biến mất, thay vào đó là một vùng da trơn láng.

Nhìn qua thì giống như con gấu trúc bị hói một mảng, nhưng chỉ có Hổ Ca và Mộng Khả mới biết, đây chính là kỳ tích!

Nhân tộc chưa từng có ai biến dị hoàn toàn mà có thể biến ngược trở lại, nay Hổ Ca có hy vọng hồi phục, sao có thể không vui mừng khôn xiết.

Chỉ cần có một phần nhỏ làn da biến trở lại thì Hổ Ca đã không còn bị coi là biến dị triệt để nữa, Mộng Khả càng có niềm tin sẽ giúp anh khôi phục toàn bộ cơ thể.

Hai ngày sau, khi Lạc Thiên đến trang viên, vừa bước vào cửa đã thấy Hổ Ca ngoại trừ cái đầu vẫn là gấu trúc, còn lại các bộ phận khác đều đã khôi phục hình người.

Chẳng kịp để ý đến niềm vui khi gặp vợ, Lạc Thiên lao thẳng đến trước mặt Hổ Ca, kích động không thôi: "Anh Hổ, tốt quá rồi!

Anh biến lại được rồi!"

"Ừm!

Anh biến lại được rồi!"

Sau khi Lạc Thiên tới, Mộng Khả có chút ưu phiền.

Tại sao ư?

Bởi vì ánh nhìn của hai ông chồng dành cho cô quá sức nóng bỏng.

Cô nhớ lại lúc trước đã hứa với hai người, chỉ cần Hổ Ca khôi phục hình người là họ sẽ bắt đầu "tạo em bé".

Lúc này đây, Mộng Khả có chút căng thẳng.

Đừng hỏi tại sao cô lại căng thẳng, hỏi thì chính là cô mắc chứng sợ kết hôn!

Không đúng!

Chính xác hơn phải là sợ viên phòng.

Cái đầu gấu trúc của Hổ Ca sau ba ngày cũng hoàn toàn biến trở lại khuôn mặt người, vẫn là vẻ đẹp trai vô song ấy, làn da còn tốt hơn cả lúc trước khi biến dị.

--------------------------------------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 224: Chương 224 | MonkeyD