Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 250
Cập nhật lúc: 16/01/2026 17:12
Sau bữa ăn, Lôi Nhị thúc thỏa mãn bước ra khỏi phòng ăn.
Mộng Khả đi phía sau, đột nhiên nói một câu thật lòng: "Chú hai, dạo này hình như chú béo lên rồi thì phải, cháu nhìn cái lưng chú thấy to ra một vòng đấy."
Lôi Nhị thúc cười như không cười quay đầu lại: "Cháu dâu à, chắc chắn là cháu nhìn nhầm rồi."
Mộng Khả quả quyết: "Cháu không nhầm đâu, chú nhìn lúc chú xoay người kìa, bụng còn hơi lồi ra một chút, chắc chắn là béo rồi.
Hồi trước chú có ăn no thế nào cũng không bị thế."
Lôi Nhị thúc nghiến răng, đang định "tương tàn" thì Lôi Hổ xoa xoa đầu Mộng Khả rồi lên tiếng: "Là em nhìn nhầm thôi, chú hai không béo đâu."
"Thật thế ạ?" Mộng Khả rất tin lời Lôi Hổ.
Nếu anh đã nói chú hai không béo thì chắc chắn là không béo.
Lôi Hổ nắm tay Mộng Khả đi lướt qua Lôi Nhị thúc ra ngoài, lúc đi ngang qua còn vô tình hay hữu ý nhìn vào eo ông một cái, ánh mắt đầy vẻ mập mờ khó hiểu.
Lôi Nhị thúc nhìn cháu trai mình lớn lên, cái ánh mắt đó sao ông không hiểu cho được, lập tức xù lông: "Thằng ranh con, mày còn dám chê tao béo à, mày cũng tự soi gương lại mình đi."
Thấy Lạc Thiên bên cạnh đang bịt miệng cười trộm nhìn mình, ông lại chỉ tay vào cậu để "gây sát thương": "Cả cậu nữa!
Bụng mỡ đã lộ ra rồi kìa, còn mặt mũi nào mà cười tôi!"
Cú đ.á.n.h này quá nặng, Lạc Thiên ngay lập tức chuyển từ trời quang sang mưa nhỏ.
Mộng Khả thấy chồng khóc thì sao chịu nổi, vội vàng ôm lấy cậu vừa hôn vừa dỗ dành, cũng không quên dành thời gian trừng mắt giận dữ với Lôi Nhị thúc.
Lôi Nhị thúc trêu khóc "nhóc con" cũng thấy hơi chột dạ, nhưng vẫn kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, nhất quyết không cúi đầu.
Ai bảo Mộng Khả nói ông béo, ông phải nói chồng cô béo cho bõ ghét, hừ!
Mộng Khả hít sâu một hơi: "Cháu xin lỗi!
Chú hai, cháu không nên đùa kiểu đó, sau này cháu sẽ không thế nữa."
Lôi Nhị thúc biết Mộng Khả là người nói được làm được, thấy cô xin lỗi trịnh trọng thế này khiến ông cảm thấy mình như một kẻ hẹp hòi, không biết đùa là gì vậy.
Ông bước tới cạnh Lạc Thiên, lấy ra một chiếc khăn bông định lau nước mắt cho cậu, nào ngờ Lạc Thiên rất cứng cỏi, trực tiếp vùi đầu vào lòng Mộng Khả, nhất quyết không cho ông lau.
Gân xanh trên trán Lôi Nhị thúc giật liên hồi: "Cậu nhóc này, cậu muốn vợ xót thì cũng đừng đạp lên đầu tôi mà leo chứ?!"
---
Lạc Thiên bị chú hai vạch trần cũng chẳng thấy chột dạ.
Người xưa nay chỉ rơi mưa chứ không có sấm như cậu, hôm nay thậm chí còn nấc lên hai tiếng, khiến Lôi Nhị thúc dưới cái nhìn giận dữ của Mộng Khả buộc phải nghiến răng nghiến lợi thốt ra ba chữ: "Xin!
Lỗi!
Cậu!"
Lạc Thiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng như sứ vẫn còn vương vệt nước mắt.
Mộng Khả xót xa vội vàng lau sạch mặt cho cậu, miệng không ngừng dỗ dành những lời êm tai.
Lạc Thiên cũng rất ngoan ngoãn, sau khi Lôi Nhị thúc xin lỗi, chuyện này lập tức được lật sang trang mới: "Vợ ơi, không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi."
"Được!"
Mộng Khả không thèm để ý đến chú hai, tay trái dắt Lạc Thiên, tay phải dắt Lôi Hổ, cùng nhau bước lên phi xa.
Lôi Hổ muốn nói gì đó, nhưng nghĩ tới việc Mộng Khả sắp muộn học, anh định bụng cứ đưa cô tới trường trước đã.
Nào ngờ cả ba vừa lên xe thì phía sau lại có một "cái đuôi" bám theo.
Mộng Khả nhíu mày: "Tôi phải đi học, có chuyện gì chúng ta có thể nói qua quang não, nếu nhất định phải gặp mặt trực tiếp thì chiều nay hẹn một chỗ bên ngoài mà nói."
Âu Dương Không ngồi xuống đối diện ba người, cả người toát ra phong thái của một kẻ bề trên trên bàn đàm phán, điềm tĩnh, tao nhã và mạnh mẽ.
"Tôi nghĩ mình cần phải nói rõ với Mộng Mộng một điểm: tôi sẽ không ly hôn, cả đời này cũng sẽ không ly hôn."
Mộng Khả không hiểu nổi: "Anh làm vậy để làm gì chứ?
Đã có người mình thích rồi, tại sao lại phải lãng phí cuộc đời lên người tôi?
Con người sống trên đời gặp được người tâm đầu ý hợp đâu có dễ dàng gì."
Âu Dương khẽ cười: "Phải đấy! Mộng Mộng quả thực rất hợp ý tôi, cho nên tôi không định buông tay đâu. Ồ, đúng rồi, tôi phải giải thích một chút, tôi không hề có người trong lòng."
"Anh nói dối!"
Lạc Thiên vừa vân vê ngón tay trái của Khả Khả vừa chỉ trích: "Anh rõ ràng thích cái cô Vương Thanh Thanh nhà họ Vương kia mà.
Trên mạng nói đầy ra kìa, anh đi hẹn hò với cô ta lần thứ hai đã vung tay chi mấy tỷ bạc, cái máy tính quang học trị giá mười chín triệu chín trăm chín mươi nghìn cũng là đặt hàng ở nhà chúng tôi."
Âu Dương nheo mắt mỉm cười: "Hóa ra nhà họ Lạc bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng như thế này sao?"
Lạc Thiên chẳng thèm quan tâm đến lời đe dọa mang tính thương mại của người đó, cứ ôm lấy tay Khả Khả mà lắc: "Em xem, anh ta tự thừa nhận rồi kìa, anh ta chính là hạng tra nam quan hệ nam nữ lăng nhăng!"
--------------------------------------------------
