Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 27
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:26
"Trị liệu sư theo tôi!"
Một giọng nữ hào sảng vang lên, Mộng Khả sực tỉnh, ngẩng đầu thấy một nữ sĩ quan cao một mét tám, gương mặt Nghiêm Túc đứng phía trước ra lệnh.
Vị nữ sĩ quan này không có bất kỳ đặc điểm biến dị nào, không biết có phải vì cô ấy là trị liệu sư hay tịnh hóa sư hay không.
Ba hàng trị liệu sư rời đi, Mộng Khả mới nhận thấy có gì đó không ổn.
Theo lý thì phải còn sáu hàng nữa, nhưng hiện trường chỉ còn lại năm hàng, trong đó hàng dọc gần phía họ nhất chỉ có đúng hai người.
"Bây giờ tự mình ghép đôi, không được ghép cùng hệ, không được ghép cách biệt quá hai cấp bậc."
Hàng dọc bên phải Mộng Khả lập tức ùa về phía hai người ở hàng bên trái kia.
Xem ra hai người đó là miếng mồi ngon, nhưng hàng của Mộng Khả không ai xông lên cả, có vẻ là vì họ không đủ tư cách.
Không biết nên lập đội với ai, Mộng Khả định quan sát một chút, chẳng ngờ mọi người đều đã có vòng tròn quan hệ riêng. Rất nhanh sau đó, phần lớn đã lập đội thành công, chẳng có ai đến tìm Mộng Khả cả.
Mộng Khả chuẩn bị chủ động xuất kích, kết quả liên tiếp tìm hai nhóm đều bị uyển cự. Cô còn đang ngơ ngác không hiểu tại sao thì một thiếu niên bên cạnh cũng chưa tìm được đội lên tiếng: "Lúc xuất phát, cô chỉ một câu đã tống khứ được người đi, ai mà dám lập đội với cô chứ. Họ sợ cô một khi không vui cũng tống khứ luôn tiền đồ của họ đi đấy."
Còn về việc những người khác suy đoán cô là phụ nữ tàn tật có chỉ số sinh sản cực thấp, khinh thường cô nên không muốn lập đội, thiếu niên kia không nói ra.
Cuối cùng đợt lập đội kết thúc, ba chuyên gia thanh lọc sơ cấp không tìm được đồng đội, còn bên sư trồng trọt thì chỉ có mình Mộng Khả lẻ loi.
Lục Trường Lễ phất tay một cái, phá lệ cho bốn người này trực tiếp lập thành một đội.
Mộng Khả thấy thiếu niên vừa nói chuyện với mình cũng hóa thân thành đồng đội, tò mò hỏi: "Sao không ai lập đội với cậu thế?"
Thiếu niên khẽ nhếch môi: "Họ sợ Bạch gia thôi, à không đúng!
Phải nói là họ không dám đắc tội với Công Tôn gia."
"Đúng rồi, tôi tên Nhan Duy, cô tên gì?"
"Tôi là Mộng Khả."
Nhan Duy quay đầu hỏi hai đồng đội còn lại: "Hai người thì sao?"
Thiếu niên có làn da màu lúa mạch khỏe khoắn tiên phong lên tiếng: "Tôi là Cố Kim, đây là biểu ca tôi, Cố Ngân."
Nhan Duy thốt ra luôn: "Nhà cậu có phải còn có anh em tên Cố Thiết nữa không?"
Cố Kim trợn trắng mắt: "Không có!"
Mộng Khả hiếu kỳ: "Cậu và biểu ca đều họ Cố, cậu theo họ mẹ à?"
Cố Kim ngẩn ra: "Đâu có!
Tôi theo họ bố chứ."
Như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt người đó thiểm thước hai cái, vội vàng bổ sung một câu: "Bố mẹ tôi đều họ Cố."
Mộng Khả cảm thấy Cố Kim đang lừa người, nhưng không có bằng chứng.
Cố Kim là một soái ca da màu lúa mạch rạng rỡ như ánh mặt trời, mái tóc đỏ rực rỡ ch.ói mắt.
Nhan Duy lại là một mỹ thiếu niên tinh xảo đến mức không một tì vết, mái tóc màu hồng công chúa thuần khiết khiến cậu đẹp tựa như một tiểu tiên nam lạc xuống trần gian.
Cố Ngân thì hoàn toàn trái ngược với hai người kia, thân hình cao lớn, tám múi bụng ẩn hiện, mái tóc đen càng làm tăng thêm vẻ huyền bí.
Minh Minh anh tuấn phi phàm, nhìn qua là biết thực lực rất mạnh, nhưng suốt dọc đường đi, cảm giác tồn tại của người này cực thấp, khiến người ta vô thức phớt lờ.
Có thể làm được đến mức này, Mộng Khả cảm thấy người đó rất không bình thường.
Đồng đội mới quen, chỉ cần không có ác ý với mình, Mộng Khả sẽ không đi dò xét đời tư của họ.
Phía quân đội sắp xếp cho bốn người mỗi người một phòng nghỉ, ngay sát vách phòng làm việc.
Mộng Khả cảm thấy đây là cái thế muốn bắt họ liều mạng cày cuốc đây mà.
Vậy thì còn nghỉ ngơi cái gì nữa, bốn người đi dạo một vòng quanh phòng nghỉ rồi tâm đầu ý hợp cùng nhau bước vào phòng làm việc.
Phòng làm việc rất lớn, chia làm ba khu vực: khu nhỏ nhất là phòng thanh lọc, bên cạnh là phòng xét nghiệm, diện tích lớn nhất là khu trồng trọt bên trong, hiển nhiên nơi này thuộc về Mộng Khả.
Mộng Khả đi tuần thị lãnh địa ở khu trồng trọt, ba người kia không hiểu về trồng trọt cũng đi theo xem cho biết.
Đi được nửa đường, Cố Kim đột nhiên bật cười thành tiếng, ba người còn lại đồng loạt nhìn về phía cậu.
--------------------------------------------------
