Yêu Hoa Trôi Nổi Kiếp Nhân Sinh, Chỉ Có Làm Nông Là Chân Ái - Chương 46
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:32
"Đừng giận nữa, Liên minh thiếu gì phụ nữ, để anh cả chọn cho chú một người tốt hơn."
Lạc Thiên bất mãn bĩu môi: "Anh cả, anh có thể tìm cho em người nào có chỉ số hôn phối cao hơn nữa không?"
"Ờ, cái này thì độ khó hơi cao, chú có thể đổi điều kiện khác đi."
Lạc Kính không có da mặt dày như Diệp Nhiễm Nhiễm, anh nhướng mày, nói năng rất thực tế.
Lạc Thiên ôm lấy con gấu bông hình đám mây, vùi sâu khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như sứ vào đó, giọng nói buồn bã truyền ra: "Thế là được rồi còn gì, em chẳng thèm lấy người kém hơn để lấp chỗ trống đâu.
Chỉ số hôn phối giữa em và cô ấy cao như vậy, dù sau này hôn nhân có thất bại đi nữa, em cũng sẽ không hối hận.
Nhưng nếu lỡ mất cô ấy mà chọn đại một người khác, sau này sống không hạnh phúc, chắc chắn em sẽ không cam tâm.
Hơn nữa, chỉ số hôn phối càng cao thì xác suất sinh ra hậu duệ ưu tú càng lớn, dù sau này cô ấy có bỏ rơi em thì em vẫn còn con cái bầu bạn, không lo cô đơn."
Lạc Kính ngẫm nghĩ kỹ lại, thấy cũng đúng, kiểu gì cũng không thiệt.
Điều duy nhất anh lo lắng là người nhà họ Lạc vốn dĩ rất lụy tình, vạn nhất em trai dốc hết lòng dạ rồi bị phụ bạc thì phải làm sao.
Em trai từ nhỏ đã được cả nhà nâng như nâng trứng, anh không muốn cậu giống như Thất gia gia, cả nửa đời sau đều phải nếm trải nỗi khổ của tình ái.
"Chú nghĩ thông suốt là được, anh tôn trọng lựa chọn của chú."
Cùng lắm thì nếu người phụ nữ kia dám phụ bạc em trai, anh sẽ cưỡng ép cho cậu uống t.h.u.ố.c cấm, khiến cậu quên sạch sành sanh người đó cho rảnh nợ.
Lạc Thiên thấy anh cả đã bị mình thuyết phục, mới đáng thương tội nghiệp cầu xin: "Anh!
Anh có thể giúp em tra xem Mộng Khả đang ở đâu không?"
Làm gì có đạo lý chưa đ.á.n.h đã hàng, cậu phải cướp vợ về bằng được.
Bề ngoài Lạc Thiên tỏ ra yếu đuối không thể tự lo liệu, nhưng thực chất trong lòng hổ dữ đang gầm gào, hừng hực quyết tâm.
Lạc Kính làm việc rất nhanh gọn, sau khi đồng ý với em trai là bắt tay vào làm ngay tại chỗ.
Lạc Kính là Thiếu gia chủ nhà họ Lạc, nguồn nhân lực và quan hệ mà anh có thể điều động không phải là thứ mà một kẻ ăn chơi trác táng như Lạc Thiên có thể so bì được.
Chưa đầy vài phút, tình trạng hiện tại của Mộng Khả đã được gửi tới, vô cùng chi tiết.
Lạc Kính xem xong tài liệu, nhướng mày cười nhạt: "Xem ra em dâu không hề đơn giản, không chỉ là Chuyên gia trồng trọt mà còn là Chuyên gia điêu khắc."
Mắt Lạc Thiên sáng rực lên: "Thật sao?
Mau gửi cho em, em cũng muốn xem."
"Oa!
Vợ em vừa mới trưởng thành đã là Chuyên gia trồng trọt cấp trung rồi sao, lợi hại quá đi!"
Lạc Kính gật đầu: "Đúng là lợi hại thật.
Năm đó nếu Diệp Nhiễm Nhiễm có được thiên phú như em dâu thì dù cô ta không tính kế chú út, nhà họ Lạc chúng ta cũng sẽ dốc lực tài trợ cho cô ta."
Lạc Thiên nhìn anh cả chằm chằm, Lạc Kính phì cười, làm sao anh lại không biết cái bàn tính nhỏ của em trai mình cho được: "Yên tâm đi!
Em dâu là em dâu, Diệp Nhiễm Nhiễm sao có thể so được với em dâu chứ.
À mà, có phải chú chưa xem hết tài liệu không?
Nhìn xem người chồng còn lại của em dâu là ai kìa."
Lạc Thiên hưng phấn tiếp tục đọc xuống dưới, hóa ra vợ đi l.à.m t.ì.n.h nguyện viên, không phải vì ghét cậu nên mới cố ý không nghe máy, thật tốt quá!
"Á!"
Lạc Thiên phấn khích đến mức lạc cả giọng: "Anh em cùng vợ của em vậy mà lại là Hổ ca!
Anh cả, anh nhìn xem, đúng là Hổ ca phải không?"
Lạc Kính gật đầu xác nhận: "Đúng thế!"
Lạc Thiên vui mừng lao đến ôm chầm lấy anh cả mà dụi dụi: "Anh cả, tuyệt vời quá!
Là Hổ ca, là Hổ ca đấy!"
Lôi Hổ là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong vòng tròn quen biết của bọn họ.
Lạc Thiên từ nhỏ thiên phú chiến đấu đã kém cỏi nên vô cùng sùng bái Lôi Hổ.
Hai nhà Lôi - Lạc quan hệ khá tốt, Lạc Thiên cứ hễ có cơ hội là lại bám đuôi Lôi Hổ, miệng thì cứ "Hổ ca, Hổ ca" không ngớt.
Lôi Hổ cũng rất cưng chiều cậu nhóc này, ai dám bắt nạt Lạc Thiên là Lôi Hổ sẽ là người đầu tiên không đồng ý.
Dù sau này Lôi Hổ tốt nghiệp rồi đi tới Tinh vực Trùng Hải, Lạc Thiên không thể đi theo được nữa, nhưng hễ gặp được món gì hay ho là Lôi Hổ cũng sẽ gửi về cho cậu.
--------------------------------------------------
