
Yêu Nàng Qua Những Lá Thư
Sau khi vị tiểu tướng quân của Tiêu gia rời bỏ hôn lễ mà đi.
Người trong Tiêu phủ mang lễ đến tận cửa nhận lỗi, rồi đặt trước mặt ta hai cách để vãn hồi cục diện.
Cách thứ nhất là tạm thời gác lại hôn sự này, đợi khi nào tìm được hắn, trói hắn trở về, khi ấy hai nhà sẽ lại xem ngày tốt mà làm lễ thành thân.
Cách thứ hai là mọi nghi thức vẫn cứ tiến hành như cũ, chỉ đổi người bái đường cùng ta thành huynh trưởng của hắn.
Khi ấy ta vừa thấy nhục nhã đến không dám ngẩng đầu, vừa sợ nếu cứ dây dưa chờ đợi, cuối cùng mình sẽ bị tháng năm bỏ lại phía sau, thành một cô nương quá tuổi trong miệng người đời.
Thế nên ta lau sạch nước mắt, vội vã mặc giá y, gả khỏi cửa nhà.
Ba tháng sau, ta lên đường về Giang Nam thăm nhà ngoại tổ.
Đi được nửa đường, thuyền của ta không may gặp thủy phỉ, trong lúc nguy cấp lại được một vị công tử cứu mạng.
Người ấy còn rất trẻ, mặt mày sáng sủa tuấn tú, song khí chất quanh thân lại có vẻ ngạo nghễ, khó thuần phục.
Hắn đỏ cả tai, ánh mắt né tránh không dám nhìn ta lâu:
“Ta tên Tiêu Bắc, chẳng hay nên gọi cô nương là gì?”












