Yêu Nhất Cũng Hận Nhất - Chương 5
Cập nhật lúc: 09/09/2026 16:01
"Tính bằng ngày sao?"
"Tốt thôi, tôi đã quá mệt mỏi rồi."
"Bác sĩ Tống, cháu muốn nhờ bác một việc cuối cùng."
"Tôi khó nhọc lên tiếng, giọng nói yếu ớt như một cơn gió thoảng."
"Cháu nói đi, chỉ cần bác làm được."
"Cháu muốn lập di chúc."
"Và bác có thể giúp cháu liên hệ với một luật sư không?"
"Cháu muốn làm thủ tục ly hôn."
"Bác sĩ Tống khựng lại."
"Ông nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa pha lẫn kinh ngạc."
"Ly hôn?"
"Ngay lúc này sao?"
"Vãn Tình, cháu đã kiên trì suốt 3 năm."
"Chịu đựng bao nhiêu tủi nhục, tại sao bây giờ lại bỏ cuộc?"
"Bởi vì cháu không còn sức để kiên trì nữa."
"Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương."
"Trượt vào kẽ tóc."
"Cháu đã từng nghĩ, chỉ cần cháu tìm ra sự thật, anh ấy sẽ hiểu."
"Nhưng hôm nay, khi anh ấy tận tay xé nát bằng chứng duy nhất."
"Khi anh ấy đẩy cháu xuống đường đèo trong tình trạng mù lòa."
"Cháu mới nhận ra sự thật không còn quan trọng nữa."
"Sự thật không quan trọng."
"Bởi vì trong trái tim Cố Ngôn Trạch, vị trí của tôi đã c.h.ế.t từ lâu."
"Dù tôi có chứng minh được mình vô tội, anh ấy cũng sẽ không bao giờ yêu tôi như trước kia nữa."
"Hạ Viện đã thành công."
"Cô ta không chỉ cướp đi sự trong sạch của tôi."
"Mà còn g.i.ế.c c.h.ế.t luôn cả tình yêu mà tôi đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ."
"Ba ngày sau, tôi ngồi trong quán cà phê đối diện trụ sở tập đoàn nhà họ Cố."
"Tờ đơn ly hôn đã được ký sẵn, nằm ngay ngắn trong phong bì màu trắng trên bàn."
"Tôi gọi cho Ngôn Trạch, điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy."
"Chuyện gì?"
"Giọng anh lạnh lùng mang theo sự không kiên nhẫn."
"Chúng ta gặp nhau đi, em có thứ muốn đưa cho anh."
"Tôi không rảnh để xem cô diễn kịch."
"Là đơn ly hôn."
"Tôi cắt lời anh, giọng nói bình thản đến lạ kỳ."
"Em đã ký rồi, chỉ cần anh đến."
"Em sẽ trả lại sự tự do cho anh và Hạ Viện."
"Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu."
"Tiếng thở của anh dường như khựng lại một nhịp."
"Cô lại đang dở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t gì đây?"
"15 phút nữa tại quán cà phê đối diện công ty anh."
"Nếu anh không đến, em sẽ xé nó."
"Tôi cúp máy, không để anh có cơ hội nói thêm lời nào."
"Đúng 15 phút sau, Ngôn Trạch xuất hiện."
"Anh mặc một bộ vest màu xám tro."
"Gương mặt góc cạnh không chút cảm xúc."
"Nhưng bước chân lại có phần vội vã."
"Anh ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt."
"Và cánh tay vẫn còn quấn băng của tôi."
"Một tia phức tạp xẹt qua đáy mắt anh."
"Nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng che giấu."
"Tôi đẩy chiếc phong bì về phía anh."
"Tất cả tài sản trước hôn nhân của em."
"Bao gồm cả cổ phần trong công ty của bố."
"Em đều để lại cho Hạ Viện."
"Coi như đền bù cho những tổn thương tâm lý của cô ấy."
"Ngôn Trạch nhíu mày, rút tờ đơn ly hôn ra đọc."
"Chữ ký của tôi nằm ngay ngắn ở góc dưới cùng."
"Nét b.út có chút run rẩy nhưng vô cùng dứt khoát."
"Cô muốn gì?"
"Anh ném tờ đơn xuống bàn, ánh mắt sắc bén dò xét tôi."
"Hạ Vãn Tình, tôi không tin cô dễ dàng buông tay như vậy."
"Cổ phần công ty là thứ cô luôn bảo vệ để chống lại mẹ con Hạ Viện."
"Bây giờ cô lại chắp tay dâng cho họ."
"Cô đang toan tính điều gì?"
"Em không toan tính gì cả."
"Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt mà tôi đã từng yêu say đắm."
"Giờ đây chỉ còn lại sự xa lạ."
"Em mệt rồi Ngôn Trạch, em không muốn tranh giành nữa."
"Anh muốn tin Hạ Viện, em nhường cô ấy cho anh."
"Anh muốn hận em, em đi khuất mắt anh."
"Chúng ta kết thúc đi."
"Ngôn Trạch siết c.h.ặ.t nắm tay đặt trên bàn."
"Bầu không khí giữa hai người trùng xuống, căng thẳng và ngột ngạt."
"Anh nhìn chằm chằm vào tôi."
"Dường như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự dối trá trên gương mặt tôi."
"Nhưng anh không tìm thấy gì cả."
"Bởi vì trái tim tôi lúc này đã thực sự c.h.ế.t lặng."
"Được."
"Anh lạnh lùng thốt ra một chữ, cầm lấy cây b.út trên bàn."
"Ký xoẹt tên mình cạnh chữ ký của tôi."
"Hy vọng cô sẽ giữ lời."
"Cút khỏi tầm mắt tôi và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi và Viện Viện nữa."
"Anh đứng dậy, cầm theo một bản thỏa thuận."
"Quay lưng bước đi không một chút lưu luyến."
"Tôi ngồi lặng lẽ nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa kính."
"Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn bay chiếc lá khô rơi trên mặt đường."
"Tạm biệt Ngôn Trạch, tạm biệt tình yêu của em."
"Chiều hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc rời khỏi căn biệt thự."
"Nơi chúng tôi đã chung sống ba năm."
"Hành lý của tôi chỉ vỏn vẹn một chiếc vali nhỏ."
"Chứa vài bộ quần áo cũ và một hộp gỗ khóa kín."
"Trong hộp gỗ ấy có một cuốn nhật ký tôi viết từ năm 16 tuổi."
"Ghi lại mọi khoảnh khắc tôi ở bên anh."
"Có chiếc vé xem phim đầu tiên chúng tôi đi cùng nhau."
"Có một lọn tóc của Nhược Giao mà tôi đã cắt giữ lại."
"Trước khi con bé được hỏa táng."
"Và có cả tờ giấy khám bệnh kết án t.ử hình của tôi."
"Tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ ở ngoại ô do bác sĩ Tống sắp xếp."
"Những ngày tháng cuối đời, tôi sống trong sự tĩnh lặng tuyệt đối."
"Thị lực của tôi suy giảm nghiêm trọng."
"Phần lớn thời gian trong ngày tôi sống trong bóng tối."
"Bàn tay phải đã hoàn toàn mất cảm giác."
"Tôi phải học cách làm mọi thứ bằng tay trái."
"Tôi không liên lạc với ai, cũng không ai tìm đến tôi."
"Thế giới của tôi thu hẹp lại trong bốn bức tường."
"Chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ làm bạn."
"Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã."
"Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên."
"Phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc."
"Tôi dò dẫm bám vào tường, chậm chạp bước ra mở cửa."
"Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ trung niên."
"Cả người ướt sũng nước mưa."
"Bà ta ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt tiều tụy lên nhìn tôi."
"Ánh mắt chứa đầy sự hoảng loạn và cầu xin."
"Cô Hạ."
"Bà ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, ôm lấy chân tôi, gào khóc nức nở."
"Cô Hạ, xin cô cứu lấy chồng tôi."
"Bọn chúng, bọn chúng muốn g.i.ế.c người diệt khẩu."
"Tôi sững sờ, cơn đau đầu lại bắt đầu giật nhói."
"Bà nói gì? Ai muốn g.i.ế.c ông ta?"
"Là cô Hạ Viện!"
"Người phụ nữ run rẩy rút từ trong túi áo ra một chiếc USB."
"Bọc trong túi nilon chống nước."
"Chồng tôi ở trong tù bị người ta đ.á.n.h đập dã man, suýt mất mạng."
"Anh ấy nhờ người lén gửi thứ này ra cho tôi."
"Bảo tôi phải tìm đến cô."
"Anh ấy nói, đây là toàn bộ sự thật về vụ bắt cóc năm đó."
"Anh ấy không muốn làm con cờ thí mạng cho bọn chúng nữa."
"Tôi run rẩy nhận lấy chiếc USB."
"Cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại truyền thẳng vào tim."
"Sự thật mà tôi đã dùng cả mạng sống để tìm kiếm."
"Cuối cùng cũng tự tìm đến tôi."
"Vào lúc tôi chuẩn bị nhắm mắt xuôi tay."
"Nhưng trớ trêu thay, bây giờ tôi có nó trong tay thì đã sao?"
"Cố Ngôn Trạch sẽ không bao giờ tin tôi nữa."
"Đơn ly hôn đã cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa chúng tôi."
"Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc USB, nhắm mắt lại."
"Một giọt nước mắt lạnh lẽo trượt xuống gò má."
"Ngôn Trạch, nếu một ngày anh biết được sự thật này."
"Liệu anh có hối hận vì đã đẩy em vào cõi c.h.ế.t không?"
