Yêu Nhau 17 Năm, Tôi Nhận Lại Giấy Kết Hôn Của Anh Với Kẻ Thù - 4
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:24
Lâm Mạt cười khẩy đầy mỉa mai.
“Còn nói mình không làm tiểu tam, đây chẳng phải là tự lao vào lòng người ta rồi sao?”
“Năm đó mẹ cậu cũng không biết xấu hổ mà dính lấy chú Đường như cậu bây giờ à?”
Sự ghét bỏ trong mắt Lục Thời Khiêm chẳng những không giảm đi, mà còn càng thêm rõ ràng.
“Ngay trước mặt mẹ mình mà đã nóng vội đến mức này, cô đúng là khiến chúng tôi được mở mang tầm mắt.”
“Tôi thật sự thấy không đáng thay cho tiếng xấu mà Tâm Nhiên phải chịu suốt mấy năm cấp ba.”
Ngược lại, sắc mặt Giang Tư Minh lập tức sa sầm.
“Đủ rồi!”
“Tôi vừa mới dỗ được Dao Dao, mọi người đừng đến thêm loạn nữa.”
Nghe Giang Tư Minh lên tiếng bảo vệ tôi, ánh mắt căm hận của Đường Tâm Nhiên lập tức b.ắ.n thẳng về phía tôi.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô ta đã nở nụ cười dịu dàng, là người đầu tiên bước vào phòng.
“Mọi người đừng nói Minh Dao nữa.”
“Nếu tôi đã đồng ý với Tư Minh để cô ấy được nuôi ở bên ngoài, tôi nhất định sẽ không nuốt lời.”
Cô ta giả vờ đi đến bên cạnh giường bệnh để xem mẹ tôi.
Nhưng nhân lúc ánh mắt mọi người đều đặt trên người tôi, cô ta nhanh ch.óng rút phích cắm máy thở của mẹ tôi ra.
Nghe tiếng máy theo dõi đột nhiên vang lên dồn dập, tim tôi như bị ai bóp mạnh.
Tôi dùng toàn bộ sức lực đẩy Giang Tư Minh ra.
Tôi lảo đảo chạy đến bên giường mẹ, run rẩy cầm lấy phích cắm máy thở định cắm lại.
Nhưng Đường Tâm Nhiên lại giả vờ bất cẩn, hất đổ bát cháo nóng hổi cô ta mang đến lên máy thở và ổ cắm.
Ngay lập tức, toàn bộ điện trong phòng bệnh bị chập mạch.
Âm thanh của máy theo dõi cũng im bặt.
Hơi thở của mẹ tôi cũng dừng lại theo.
Tôi luống cuống nhìn cơ thể mẹ dần mất đi sắc m.á.u, miệng lộn xộn gọi bà trong tuyệt vọng.
“Mẹ…”
“Mẹ…”
“Con là Dao Dao đây, mẹ mở mắt nhìn con đi mà!”
Nhưng người phụ nữ từng nói sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ tôi, từng nói nhất định phải tận mắt nhìn thấy tôi hạnh phúc mới có thể yên lòng nhắm mắt.
Từ nay về sau sẽ không bao giờ đáp lại tôi nữa.
“A…”
Tôi phát ra một tiếng gào t.h.ả.m thiết, ánh mắt đáng sợ như muốn xé nát Đường Tâm Nhiên ngay tại chỗ.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, tôi đã lao về phía Đường Tâm Nhiên với tốc độ nhanh đến mức không ai kịp ngăn.
Cho đến khi tiếng kính cửa sổ vỡ toang vang lên ch.ói tai.
“Tâm Nhiên!”
Mọi người kinh hoàng đồng loạt hét lên.
Trong đó, có một giọng nói lạc lõng át hẳn cả đám đông.
Đó là tiếng Giang Tư Minh gào lên đến xé lòng.
“Thẩm Minh Dao!”
Cơ thể tôi và Đường Tâm Nhiên xuyên qua những cành cây lớn, những bụi cây rậm rạp, cuối cùng cùng nhau rơi xuống nền đất mềm nhão vì cơn mưa vừa tạnh.
Người qua đường vội vàng đưa chúng tôi đến phòng cấp cứu.
Sau khi phẫu thuật kết thúc, Giang Tư Minh không rời đi nửa bước, cứ vậy túc trực bên giường tôi.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta ngập đầy hối hận và đau lòng.
Lục Thời Khiêm nhìn không nổi cảnh đó nữa nên tìm tới.
Anh ta túm lấy cổ áo Giang Tư Minh, ánh mắt bốc lên lửa giận.
“Ban đầu khi cậu ở bên Tâm Nhiên, cậu đã hứa với tôi thế nào?”
“Cậu rõ ràng biết tôi cũng thích cô ấy. Nhưng vì tình anh em, tôi đã nhường cô ấy cho cậu. Còn cậu thì sao?”
“Tâm Nhiên đang ở phòng bệnh khác, sống c.h.ế.t còn chưa rõ. Cô ấy mới là người vợ đã đăng ký kết hôn với cậu, vậy mà cậu thậm chí còn không qua nhìn cô ấy một cái?”
Cả người Giang Tư Minh run lên.
Anh ta nhớ lại năm tốt nghiệp cấp ba.
Khi đó, anh ta và Lục Thời Khiêm đang cẩn thận chọn quà sinh nhật cho tôi.
Không ngờ lại tình cờ nhìn thấy Đường Tâm Nhiên bị mấy tên thanh niên hư hỏng kéo đi.
Chỉ cần liếc mắt qua cũng biết tình hình không ổn.
Chính anh ta là người kéo Lục Thời Khiêm đuổi theo.
Lục Thời Khiêm vừa đ.á.n.h nhau với đám người đó, vừa hét lớn với anh ta.
“Mau đưa Tâm Nhiên đi!”
“Tôi cũng không biết mình đã thích cô gái này từ lúc nào nữa.”
“Giang Tư Minh, cậu là anh em của tôi, nhất định phải thay tôi bảo vệ cô ấy.”
Không dám đưa cô ta về nhà, anh ta đưa Đường Tâm Nhiên đến khách sạn.
Không ngờ t.h.u.ố.c trong người Đường Tâm Nhiên lại phát tác, cô ta quấn lấy cơ thể anh ta như một sợi dây leo nóng bỏng.
Cuối cùng, anh ta đã không thể kiểm soát được bản thân.
Khi Lục Thời Khiêm chạy đến khách sạn, thứ anh ta nhìn thấy là hai người quần áo xộc xệch.
Sắc mặt anh ta u ám đến đáng sợ, cuối cùng chỉ hung hăng cảnh cáo Giang Tư Minh.
“Tâm Nhiên là một cô gái tốt.”
“Đừng phụ lòng cô ấy.”
Cũng chính từ giây phút đó.
Anh ta và Đường Tâm Nhiên bắt đầu mối tình bí mật kéo dài suốt mười bốn năm.
Giang Tư Minh đau khổ ôm lấy đầu mình.
“Nhưng Dao Dao cũng đã yêu tôi mười bảy năm.”
“Đời người có được mấy lần mười bảy năm chứ?”
“Chúng tôi từ lâu đã không thể rời xa nhau nữa rồi. Nói đúng hơn là… tôi đã không thể rời xa cô ấy từ lâu rồi.”
Giang Tư Minh đã quá quen với việc có tôi ở bên cạnh.
Dù là hồi cấp ba, anh ta luôn theo bản năng bảo vệ tôi.
Hay là việc ngày nào tôi cũng đều đặn mang bữa sáng đến cho anh ta.
Hồi đại học, anh ta tiết kiệm tiền mua vé xe đến thăm tôi.
Tôi cũng bớt ăn bớt tiêu để tiếp đãi anh ta thật tốt.
Sau khi đi làm, mỗi tối về nhà, anh ta đều kể tôi nghe đủ chuyện xảy ra ở công ty.
Tôi giúp anh ta nghĩ cách, đưa ra lời khuyên, cùng anh ta vượt qua từng khó khăn nhỏ nhặt.
