Yêu Nương Khâu Xác - Chương 6: Người Canh Giữ Trái Tim

Cập nhật lúc: 01/07/2026 18:01

Chương 6: Người Canh Giữ Trái Tim Một Trăm Năm

Ta ngơ ngác nhìn Tiêu Diễn.

Hắn không có tim.

Vậy thứ trong n.g.ự.c hắn mà kẻ kia muốn lấy là gì?

Tiêu Diễn vẫn nắm tay ta.

Bàn tay lạnh ngắt.

Nhưng rất vững.

Kẻ mặc long bào bước thêm một bước.

Mặt đất quanh chân hắn bắt đầu kết một lớp sương đen.

“Đưa nó cho ta.”

“Trẫm có thể tha cho các ngươi.”

Tiêu Diễn nhìn hắn.

Cuối cùng cũng mở miệng:

“Ngươi…”

“Dựa vào cái gì?”

Giọng hắn khàn đặc.

Nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Kẻ mặc long bào bỗng bật cười.

“Chỉ bằng ngươi đã giữ nó suốt một trăm năm.”

“Chỉ bằng ngươi vốn là một kẻ đáng c.h.ế.t.”

Một trăm năm?

Ta sững người.

Tiêu Diễn năm nay chỉ mới hai mươi bảy tuổi.

Sao lại là một trăm năm?

Ta chưa kịp hỏi.

Đầu óc lại đau nhói.

Mưa lớn.

Một cung điện cháy ngập trong biển lửa.

Khắp nơi là x.á.c c.h.ế.t.

Một thiếu niên mặc áo đen quỳ trong điện.

Ngực hắn bị xuyên thủng.

Máu chảy không ngừng.

Trước mặt hắn là một đứa trẻ khoảng năm tuổi.

Là ta.

Không.

Là tiểu công chúa kia.

Nàng đã c.h.ế.t.

Sắc mặt trắng bệch.

Không còn hơi thở.

Một nam nhân mặc long bào ôm t.h.i t.h.ể nàng, cười đến điên dại.

“Chỉ cần thay tim…”

“Nó sẽ sống lại.”

Ông ta cúi đầu.

Lấy ra một vật đỏ rực.

Là một trái tim.

Nó vẫn đang đập.

Thình thịch.

Thình thịch.

Trái tim ấy phát ra ánh sáng màu vàng nhạt.

Đẹp đến kỳ lạ.

Nam nhân mặc long bào nhìn thiếu niên quỳ dưới đất.

“Ngươi có thiên mệnh.”

“Ngươi có thể sống ngàn năm.”

“Cho trẫm mượn trái tim của ngươi.”

Thiếu niên ngẩng đầu.

Là Tiêu Diễn.

Nhưng trẻ hơn.

Cũng lạnh lùng hơn.

Hắn nhìn t.h.i t.h.ể tiểu công chúa.

Một lúc lâu sau.

Hắn đưa tay.

Tự đ.â.m vào n.g.ự.c mình.

Ta mở bừng mắt.

Thở dốc.

Khắp người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ta nhìn Tiêu Diễn.

Nhìn gương mặt ấy.

Cuối cùng cũng hiểu.

Người trước mắt…

Không phải Trấn Quốc Đại tướng quân hai mươi bảy tuổi.

Mà là…

Một người đã sống suốt trăm năm.

Kẻ mặc long bào mỉm cười.

“Nhớ ra rồi?”

“Năm đó, ngươi tự nguyện đưa trái tim của mình cho trẫm.”

“Nhưng cuối cùng…”

“Ngươi lại phản bội trẫm.”

Ông ta nhìn Tiêu Diễn.

Ánh mắt dần trở nên dữ tợn.

“Ngươi g.i.ế.c thuật sĩ.”

“Thiêu hủy tế đàn.”

“Ôm t.h.i t.h.ể công chúa bỏ trốn.”

“Trẫm tìm ngươi suốt một trăm năm.”

Ta ngơ ngác.

Tiêu Diễn…

Ôm t.h.i t.h.ể công chúa bỏ trốn?

Vậy…

Ta là ai?

Tiêu Diễn cuối cùng cũng cất tiếng.

“Ngươi sai rồi.”

Kẻ mặc long bào nheo mắt.

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt vốn lạnh lẽo dần dịu đi.

Giọng nói khàn khàn:

“Nàng…”

“Chưa từng c.h.ế.t.”

Ta cứng người.

Kẻ mặc long bào cười lớn.

“Hoang đường!”

“Hồn phách nàng đã tan!”

“Hình thần câu diệt!”

Tiêu Diễn lắc đầu.

“Không.”

“Nàng chỉ ngủ.”

“Nàng vẫn luôn ở đây.”

Hắn chậm rãi giơ tay.

Đặt lên n.g.ự.c ta.

Ngay vị trí trái tim.

Thình.

Ta nghe thấy tiếng tim mình.

Thình.

Lại một tiếng.

Rõ ràng.

Mạnh mẽ.

Tiêu Diễn khẽ nói:

“Trái tim của ta…”

“Đã giữ hồn nàng một trăm năm.”

Ầm!

Kẻ mặc long bào bỗng biến sắc.

“Không thể nào!”

Tiêu Diễn nhìn ông ta.

Lần đầu tiên.

Hắn nở một nụ cười rất nhạt.

“Ngươi muốn hồi sinh công chúa.”

“Nhưng ngươi không biết…”

“Hồn nàng chưa từng ở trong tế đàn.”

“Hồn nàng…”

“Luôn ở trong tim ta.”

Cả nghĩa trang im phăng phắc.

Ta đứng đó.

Hoàn toàn ngây dại.

Một trăm năm.

Một người…

Đã dùng trái tim của mình.

Giữ lại một tia hồn phách của ta suốt một trăm năm?

Vì sao?

Ta nhìn hắn.

Giọng khẽ run:

“Tại sao?”

Tiêu Diễn cúi đầu nhìn ta.

Rất lâu.

Rất lâu.

Rồi hắn đưa tay.

Nhẹ nhàng chạm lên mái tóc ta.

Giống như đã từng làm động tác ấy vô số lần.

“A Đàn…”

“Ta đã hứa với nàng.”

“Nếu cả thiên hạ đều quên nàng…”

“Ta sẽ nhớ.”

“Nếu cả thiên hạ đều không cần nàng…”

“Ta sẽ tìm nàng về.”

Khóe mắt ta bỗng nóng lên.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

Đúng lúc ấy.

Kẻ mặc long bào đột nhiên gầm lên.

“Đủ rồi!”

Ầm!

Âm khí khắp nghĩa trang bùng nổ.

Mặt đất nứt toác.

Vô số cánh tay trắng bệch từ dưới đất thò lên.

Là x.á.c c.h.ế.t.

Hàng trăm x.á.c c.h.ế.t.

Từng bộ t.h.i t.h.ể bò khỏi phần mộ.

Chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt đen ngòm.

Cùng nhìn về phía ta.

Giọng nói của kẻ mặc long bào vang lên, điên cuồng mà dữ tợn:

“Nếu trẫm không có được con…”

“Thì tất cả các ngươi…”

“Cùng chôn với trẫm!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.