Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 561: Bùi Tổng "trọng Tố" Và Những Chú Sâu Dinh Dưỡng
Cập nhật lúc: 22/03/2026 06:01
【 Chuyện này…… thật sự là quá không nể mặt Nhã tỷ của chúng ta rồi…… 】
Sau bữa sáng là nửa giờ nghỉ ngơi, các vị tổng tài vây quanh hệ thống liên lạc vệ tinh để trả lời vài bức thư điện t.ử. Vương Dịch thì quan sát video từ phòng thí nghiệm gửi tới, anh để chế độ im lặng, màn hình điện thoại làm bằng chất liệu đặc biệt, mắt thường nhìn rất rõ nhưng qua máy bay không người lái hay camera thì không thấy được hình ảnh, độ bảo mật cực cao.
Hai vị tổng tài ở bên kia tạo nên sự đối lập rõ rệt.
“Làm tốt lắm, ngày mai anh không cần đến làm nữa.”
“Lúc trước quyết định tuyển dụng anh là sai lầm của tôi, hãy cho tôi một cơ hội để bù đắp sai lầm đó.”
“Bảo bối à, cô giỏi quá, nhờ có cô mà dự án này có thể kéo dài thêm được ba ngày nữa.”
Phía Tạp Tát là những lời lẽ thản nhiên nhưng đầy tàn nhẫn. Khán giả trên livestream đã bắt đầu nhập tâm vào cuộc sống “xã súc” khổ sai của mình, run bần bật và tỏ ra vô cùng lo lắng!
Còn Bùi Hoài thì rất yên tĩnh, hắn đang họp video, các cấp cao lần lượt báo cáo công việc, đa số thời gian hắn chỉ nghe, thỉnh thoảng mới phản hồi nhưng lời lẽ cực kỳ súc tích. Khi thông qua, hắn sẽ khẽ gật đầu, còn không thông qua thì chỉ có hai chữ: “Trọng tố” (Làm lại).
Ban đầu khán giả cảm thấy làm việc dưới trướng Bùi tổng thật hạnh phúc vì hắn không độc miệng như Tạp Tát, cho đến khi họ nghe thấy Bùi Hoài với gương mặt không cảm xúc nói liên tiếp 21 lần “Trọng tố”, bác bỏ toàn bộ kế hoạch báo cáo của các cấp cao, các cư dân mạng ——
【 Thật đáng sợ! Thế giới của người lớn thật đáng sợ!!! 】
Trước khi xuất phát, Vương Dịch lục tìm đồ vật trong túi, Tô Kỷ xách một chiếc túi vải nặng trịch đi đến trước mặt anh: “Tiến sĩ đang tìm đồ để làm ký hiệu sao?”
Vương Dịch biết Tô Kỷ thông minh, vừa tìm vừa cười: “Đúng vậy, bụi rậm rất sâu, không làm dấu thì dễ bị lạc phương hướng lắm.”
Chiếc túi nặng trịch trong tay Tô Kỷ xoay một vòng, phát ra tiếng đá cuội cọ xát vào nhau. Đó là số đá cuội nàng nhặt được hồi sáng.
“Đã chuẩn bị xong rồi,” Tô Kỷ mỉm cười. Vương Dịch quay lại nhìn nàng.
Bùi Hoài chuẩn bị vài bình nước cất, còn mang theo hai gói khăn giấy ướt khử trùng. “Đi thôi,” hắn nói.
Ba người đi vào bụi rậm, nơi này rừng cây rậm rạp, cành lá đan xen chằng chịt, máy bay không người lái không thể bay vào theo.
“Cẩn thận!” Bùi Hoài kéo Tô Kỷ lùi lại một chút, “Bép” một tiếng, một thứ gì đó sượt qua ch.óp mũi Tô Kỷ rơi xuống đất. Ba người nhìn lại, là một con sâu béo múp míp đang ngoe nguẩy.
Vương Dịch giơ ngón tay cái với Bùi Hoài: “Thân thủ vẫn nhanh nhẹn như xưa.”
Tô Kỷ nhìn Bùi Hoài, đầy vẻ che chở: “Không có gì lạ cả, có người sinh ra đã thiên phú dị bẩm rồi ~”
Vương Dịch nhún vai: “Có lẽ vậy.”
Bùi Hoài không để tâm đến nội dung cuộc trò chuyện, hắn chỉ muốn biết Tô Kỷ nhặt con sâu béo kia lên để làm gì.
Tô Kỷ nói: “Mang về thêm món cho mọi người, loại sâu này rất giàu dinh dưỡng, ăn vào có thể tăng cường miễn dịch.”
Vương Dịch can ngăn: “Thôi đi Tiểu Kỷ, tuy hiện tại họ đã ăn qua rắn và rùa biển, nhưng sâu thì chắc chắn không ai ăn đâu, công dụng tốt đến mấy cũng không thể.”
“Không thể sao?” Ai ngờ Tô Kỷ mỉm cười, hai ngón tay bóp nhẹ, tiễn đưa chú sâu đi một cách không đau đớn rồi bỏ vào túi xách, “Nhưng họ đã ăn được ba ngày rồi đấy.”
Bùi Hoài: “……”
Vương Dịch: “……”
Sợ nhất là bầu không khí đột nhiên im lặng. Tô Kỷ làm việc xưa nay luôn đơn giản bạo lực, dù sao thứ tốt cho cơ thể là dịch của con sâu lớn, nàng cứ mỗi ngày thêm một ít vào là được, các khách mời cũng chẳng nếm ra được sự khác biệt.
Bùi Hoài cẩn thận hỏi thử: “Vậy sáng nay……”
Tô Kỷ giơ hai ngón tay tạo hình chữ V ngược: “Hai con.”
“……” Tâm trạng Bùi Hoài biến đổi thất thường một hồi, “Hèn gì giờ tôi thấy tinh thần sảng khoái hẳn!”
Vương Dịch nhìn Bùi Hoài: “Bạn gái cậu thật là……”
Bùi Hoài tiếp lời không một kẽ hở: “Đáng yêu.”
Vương Dịch: “……” Đột nhiên chẳng còn ham muốn nói chuyện nữa.
Cứ đi được vài chục mét, Tô Kỷ lại ném một viên đá cuội xuống đất. Bụi rậm rộng lớn hơn họ tưởng, đi suốt ba tiếng đồng hồ vẫn chưa tới được chỗ sâu nhất. Bên trong cành lá rậm rạp khiến tầm nhìn bị hạn chế, cũng may có đá cuội làm dấu.
Bùi Hoài dọc đường nhìn thấy vài viên đá quý, nhưng không nhặt, bẩn lắm. Hắn cũng không hỏi Tô Kỷ và Vương Dịch đang tìm cái gì, chỉ thỉnh thoảng hỏi Tô Kỷ có khát không, giống như chăm sóc con gái nhỏ, sự kiên nhẫn này không ngừng làm mới tam quan của Vương Dịch.
Thời gian đã gần trưa, giờ mà quay về cũng mất ba tiếng nữa, không kịp ăn trưa nên cả nhóm quyết định tiếp tục dò đường. Cũng may sáng nay ăn đủ dinh dưỡng nên lúc này vẫn chưa thấy đói.
Tô Kỷ và Vương Dịch vẫn chưa tìm thấy thứ mình muốn, cả hai vuốt cằm, nhìn về phía xa đăm chiêu. Lúc này, Bùi Hoài vốn im lặng nãy giờ bỗng bình tĩnh lên tiếng: “Đề nghị đi thẳng, hướng về phía rìa đảo mà thăm dò. Bên trong khối lục địa vỏ trái đất tương đối ổn định, khả năng xuất hiện ở dải giao giới giữa các khối sẽ cao hơn.”
Tô Kỷ phản ứng lại trong giây lát: “Có lý.”
Vương Dịch gật đầu: “Hoài Hoài thông minh thật.”
Nhưng hai giây sau, cả hai đồng thời phản ứng lại. Hả??
Tô Kỷ hỏi Bùi Hoài: “Anh biết chúng tôi đang tìm cái gì sao?”
Bùi Hoài vốn là ngậm thìa vàng sinh ra, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, dù trong công việc hắn tự kỷ luật đến mức biến thái, nhưng chắc hẳn chưa từng trải qua những chuyện thực sự nguy hiểm.
