Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 587: Điều Kiện Của Tô Kỷ, Nam Miểu Miểu Thành Chân Sai Vặt
Cập nhật lúc: 22/03/2026 06:03
Nam Miểu Miểu cầm ly trà sữa thêm đường của mình, vừa hút rồn rột vừa chớp mắt.
Chuyện Lục Thương nói, cô ấy còn chưa kịp nghĩ tới.
Đúng vậy, chuyện tối qua chỉ là khúc nhạc dạo, chờ đến khi trời sáng, livestream bắt đầu, sự việc có lẽ sẽ không còn đơn giản như tối qua nữa.
Nếu để cư dân mạng biết được, chỉ dựa vào sức chiến đấu của họ, bất kể việc này có phải do Nam Miểu Miểu làm hay không, cô ấy cũng không có khả năng tẩy trắng, sự nghiệp rực rỡ coi như tiêu đời.
Tang Nhã mím môi cười: “Miểu Miểu, Lục Thương đối xử với cô tốt thật đấy, nghĩ chu đáo quá.”
Nam Miểu Miểu liếc cô ta một cái, không nói gì.
Bản thân các khách mời không có ý kiến gì với đề nghị của Lục Thương, Tiếu Khẳng nói: “Chỉ cần Bùi tổng không có ý kiến thì chúng tôi sao cũng được.”
“...” Lục Thương rót một ly trà sữa đã pha sẵn, mang đến trước lều trại.
Vài phút sau, Bùi Hoài từ bên trong bước ra, tay đang cài cúc áo sơ mi, đến chiếc cúc cuối cùng mới chú ý tới Lục Thương đang cầm trà sữa.
Bùi Hoài cảnh giác hỏi: “Nghe lén bao lâu rồi?”
“Trộm...” Mí mắt Lục Thương giật giật, chờ đến khi Tô Kỷ cũng từ bên trong bước ra, anh ta mới phản ứng lại: “Không có đâu Bùi tổng, tôi chẳng nghe thấy gì cả. Anh có muốn uống chút trà sữa không, tôi mới nấu xong.”
Bùi Hoài liếc nhìn một cái: “Không cần.”
Lục Thương đã đoán trước được câu trả lời này: “Tiểu Kỷ, cô có muốn uống một chút không...”
Tô Kỷ sảng khoái nhận lấy, ngửa đầu uống một ngụm: “Cảm ơn.”
Lục Thương vẫn chờ cô uống xong mới nói ra ý định của mình, nhưng định luật “ăn của người ta thì phải nể mặt” không có tác dụng với Tô Kỷ.
Cô nhìn về phía Nam Miểu Miểu, trong đầu nhanh ch.óng xoay chuyển: “Cũng được thôi, nhưng... tôi có một điều kiện.”
Lục Thương: “Điều kiện gì? Cô cứ nói.”
Gạt chuyện lần này sang một bên, việc Nam Miểu Miểu trước đây hay tìm cô gây phiền phức, gây hấn với đoàn phim 《 Hàng Tỉ Sao Trời 》 cũng là sự thật. Sau khi lên hoang đảo tuy đã thu liễm nhiều, nhưng tính lười biếng của Nam Miểu Miểu thì ai cũng biết.
Nhân cơ hội này sửa cái tính xấu đó của cô ấy, Tô Kỷ chính là có mục đích như vậy.
“Mỗi ngày tôi sẽ giao nhiệm vụ cho cô ấy, nếu hoàn thành được nhiệm vụ trong ngày thì sẽ không nhắc đến chuyện tối qua. Nếu ngày nào không hoàn thành, vậy thì đừng trách tôi lỡ miệng...”
Nói thật, yêu cầu này đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng của Lục Thương, Tô Kỷ đã nương tay lắm rồi.
Nhưng Tang Nhã lại tỏ ra bất bình thay cho Nam Miểu Miểu.
Tô Kỷ thật đê tiện!
“Miểu Miểu,” cô ta khuyên nhủ, “cô đừng giận, quân t.ử biết co biết duỗi, đến lúc đó nếu cô không hoàn thành được, tôi sẽ giúp cô...”
Ai ngờ Nam Miểu Miểu chẳng hề tức giận, cô ấy cúi đầu, ngược lại còn có chút thẹn thùng: “Không vấn đề gì nha, bạn cùng phòng bảo tôi làm gì... tôi sẽ làm cái đó...”
Bùi Hoài: “...”
Các khách mời: “...”
Nói đi cũng phải nói lại, nhìn cái bộ dạng mê trai này của cô ấy, quả thực không giống người sẽ hãm hại Tô Kỷ.
Kể từ sáng hôm đó, Nam Miểu Miểu như biến thành một người khác, làm việc không hề lười biếng, giống như một con quay nhỏ chăm chỉ.
Cô ấy phải kiếm điểm công đức để bảo vệ danh tiếng của mình!
Mặc dù các khách mời khác đều giữ lời hứa, không nhắc đến chuyện tối qua, nhưng trong vô thức họ vẫn xa lánh Nam Miểu Miểu.
【 Tối qua đã xảy ra chuyện gì mà tôi không thấy à? Sao cảm giác hôm nay... không khí cứ quái quái thế nào ấy? 】
【 Sao mọi người lại ngồi xa Nam tỷ của chúng ta thế? Làm tôi thấy Nam tỷ cứ như đứa trẻ tự kỷ đáng thương vậy! 】
...
Liên tiếp mấy ngày sau đó, các khách mời trên đảo ai nấy đều làm tròn bổn phận của mình.
Xú Bảo mỗi ngày đều có canh thịt, có rau xanh để ăn, còn có thêm một quả táo, dinh dưỡng đầy đủ. Nó tăng cân thấy rõ bằng mắt thường, nhanh đến mức Bùi Hoài bắt đầu lo lắng thịt trên người nó quá mỡ, bạn gái sẽ không muốn ăn.
Thế là, Bùi Hoài thậm chí còn đặc biệt làm cho nó một chiếc xe đạp đạp chân để nó tập thể d.ụ.c. Một đầu của xe đạp kết nối với bộ sạc năng lượng mặt trời của họ, cung cấp thêm một nguồn động lực khác cho thiết bị vốn chỉ dựa vào ánh nắng, giúp tăng hiệu suất đáng kể.
Từ ngày đó, Xú Bảo mỗi ngày đều phải đạp xe hai tiếng đồng hồ.
Quý Tịch đan cho nó một chiếc mũ rơm nhỏ, vòng đầu hơi rộng một chút nhưng đội lên đầu nó trông lại cực kỳ tinh tế.
Thử tưởng tượng xem, từ phòng livestream của chương trình sinh tồn, nhìn thấy một con gấu hoang dã đội mũ rơm nhỏ, ra sức đạp xe để phát điện cho khách mời... hình ảnh đó mới kích thích làm sao!
Vết thương ở tay của Bùi Hoài hồi phục rất tốt. Tô Kỷ dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày cũng phải bôi t.h.u.ố.c cho anh. Mà Bùi Hoài vốn không nỡ để cô làm bất cứ việc gì, duy chỉ có việc bôi t.h.u.ố.c này là anh chưa bao giờ ngăn cản.
Trong thời gian này, WeChat của Tào Châu Châu nhận được hai đoạn video, đều là do Bùi Tinh Tinh tự cầm điện thoại quay rồi gửi cho cô ấy. Máy ảnh rung lắc dữ dội, không quay hết được cả khuôn mặt, chỉ thấy được cái miệng nhỏ đang sún một chiếc răng cửa của cậu bé.
Cậu dặn chị Châu Châu và chị tiểu tiên nữ phải chú ý an toàn, nếu gặp nguy hiểm, lúc cần thiết có thể vứt tiểu thúc thúc của cậu lại, nhưng hai người nhất định phải bình an trở về.
Tang Nhã khi thấy Tào Châu Châu nhận được video trong hai ngày đó, tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Hình dáng con thuyền ngày càng đồ sộ. Chờ phần khung hoàn thành, mọi người sẽ chuyển nó ra bờ biển, dùng neo cố định rồi mới lắp ráp phần trên, nếu không chờ làm xong hoàn toàn, trọng lượng của thuyền sẽ rất khủng khiếp, dù có Bùi Hoài và Tô Kỷ ở đó thì các khách mời cũng không thể di chuyển nổi.
