Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 622: Bùi Tổng Đòi Cưới, Nhạc Mẫu Nổi Khùng

Cập nhật lúc: 22/03/2026 06:07

Nhưng ai ngờ Từ Tri Minh chẳng thèm nể nang gã chút nào. Trong lòng gã không thoải mái, tự nhiên là muốn làm cao một chút.

“Cẩn thận dưới chân,” Bùi Hoài thản nhiên dẫn Từ Tri Minh đi ra ngoài. Chung tổng thấy họ định đi thật thì cuống quýt: “Dù không bàn chuyện làm ăn thì cũng đừng vội đi chứ, sân đã mở rồi, không chơi vài ván thì phí quá!”

Từ Tri Minh chậm rãi dừng bước, nhìn Bùi Hoài một cái.

Mối quan hệ kiềm chế giữa hai bên đã có sự thay đổi vi diệu.

Sắc mặt Chung tổng khó coi vô cùng.

Những người đến câu lạc bộ golf này bàn chuyện làm ăn, mục đích vĩnh viễn không phải là để đ.á.n.h golf thật sự.

Từ Tri Minh vung gậy thật cao, một tiếng “vút” sảng khoái vang lên, quả bóng vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp. Cả nhóm thong thả đi về phía quả bóng rơi xuống.

Từ Tri Minh và Bùi Hoài chẳng ai thèm nhắc đến chuyện mua đất, khiến Chung tổng ngược lại ngồi không yên.

Gã nhớ lại lời Từ Tri Minh vừa nói, liền hỏi Bùi Hoài: “Vừa nghe Từ tổng nói lần này hợp tác với Bùi Thị... Cậu đang làm việc ở Bùi Thị à?”

Bùi Hoài khẽ gật đầu.

Chung tổng hất cằm, ý đồ giành lại quyền chủ động: “Tôi có quan hệ khá tốt với Đỗ tổng phụ trách mảng hải ngoại của tập đoàn các cậu đấy. Bà ấy cực kỳ nghiêm khắc, làm việc dưới trướng bà ấy chắc không thoải mái lắm nhỉ?”

Bùi Hoài giọng điệu bình thản: “Đối với tôi thì cũng bình thường.”

Chung tổng: “Ồ?”

“Có lẽ là vì,” Bùi Hoài nói: “Bà ấy là mẹ tôi.”

“Cái gì??” Chung tổng như bị bỏng lưỡi, vội vàng quay đầu nhìn chằm chằm Bùi Hoài.

Con rể của Từ Tri Minh... hóa ra lại là người của tập đoàn Bùi Thị...

...

Nhận thức được điều này, thái độ của Chung tổng khác hẳn lúc trước.

Quá trình đàm phán sau đó diễn ra cực kỳ suôn sẻ.

Kỹ năng đàm phán của Bùi Hoài vô cùng lão luyện, Từ Tri Minh thì khéo léo đưa đẩy, cuối cùng họ đã chốt được mảnh đất với một cái giá cực kỳ lý tưởng.

Chung tổng tiễn Từ Tri Minh ra tận xe, cười đầy ngưỡng mộ và có phần nịnh bợ: “Con rể cô khá đấy chứ, tôi nhớ Từ tổng chỉ có một cô con gái thôi nhỉ? Nếu có ai tốt như vậy, nhớ giới thiệu cho con gái tôi một người nhé.”

Từ Tri Minh mỉm cười, không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn Bùi Hoài đã khác hẳn.

Đây là lần đầu tiên Từ Tri Minh thừa nhận thân phận con rể tương lai của Bùi Hoài ở một nơi công cộng.

Trở lại chiếc xe thương gia hạng sang, Từ Tri Minh nhìn Bùi Hoài đang ngồi đối diện kiểm tra các điều khoản chi tiết trong hợp đồng: “Lần này chốt được Chung tổng, Tiểu Bùi có công lớn nhất, sau này Từ Thị sẽ nhường cho Bùi Thị một điểm lợi nhuận.”

Động tác lật trang của Bùi Hoài khựng lại, anh ngước mắt nhìn Từ Tri Minh: “Nhường điểm thì không cần, nếu có thể, nhạc mẫu có thể... nhường một chút ở chuyện khác không?”

Từ Tri Minh hỏi: “Chuyện gì?”

Bùi Hoài khẽ nhếch môi: “Về độ tuổi kết hôn lý tưởng của con gái nhạc mẫu... có thể đẩy sớm lên một chút không?”

Từ Tri Minh ngồi vắt chéo chân, tựa lưng ra sau, đôi mắt sắc sảo nheo lại.

Bùi Hoài bình tĩnh đối diện với ánh mắt của bà.

Anh đã xem buổi phỏng vấn của Từ Tri Minh.

Độ tuổi kết hôn lý tưởng mà bà Từ đặt ra cho Tô Kỷ là 30 tuổi.

Bùi Hoài không phải không muốn chờ, anh thậm chí cảm thấy mình đã chờ Tô Kỷ không biết bao nhiêu cái mười năm rồi.

Nhưng nếu theo kế hoạch của anh, khi Tô Kỷ 30 tuổi, rõ ràng họ có thể có một cô con gái chín tuổi cực kỳ đáng yêu và một cậu con trai tám tuổi nghịch ngợm, không cần thiết phải lãng phí thời gian vô ích.

Nụ cười của Từ Tri Minh dần trở nên nguy hiểm: “Vậy Tiểu Bùi cảm thấy... đẩy sớm bao lâu thì thích hợp?”

Bùi Hoài khép hợp đồng lại, đặt nhẹ lên đùi: “Theo luật pháp quy định, tuổi kết hôn là 20.”

Từ Tri Minh: “Cậu hình như thiếu mấy chữ rồi, đó gọi là tuổi kết hôn tối thiểu.”

Bùi Hoài: “Vậy nếu trong thời gian này xảy ra chuyện gì đó, cần một tờ giấy đăng ký kết hôn để hợp pháp hóa sự ra đời của nó...”

Từ Tri Minh “bốp” một cái vỗ mạnh lên tay vịn ghế, tính nóng nảy lại bốc lên: “Biết ngay là cậu ngày nào cũng chỉ nghĩ cách làm cho bảo bối của cả nhà to bụng mà!”

Mí mắt Bùi Hoài giật giật.

Từ Tri Minh: “Đừng ép tôi phải động thủ với cậu!”

Bùi Hoài xoa xoa giữa mày: “Nói thế này có lẽ hơi thất lễ, nhưng nhạc mẫu đ.á.n.h không lại con đâu.”

“Cậu!”

Từ Tri Minh là người mạnh mẽ suốt hai kiếp, thực ra nếu bảo bà nói rõ tại sao không muốn con gái kết hôn trước 30 tuổi thì bà cũng chẳng nói ra được lý do cụ thể, nhưng cứ hễ thấy cái vẻ “nhất định phải có được” của Bùi Hoài đối với con gái mình là bà lại thấy ngứa mắt.

Sau nửa phút giằng co, Từ Tri Minh cười lạnh: “Chuyện kết hôn, nếu đúng như tình huống Tiểu Bùi nói thì tôi đành phải chiều theo ý cậu thôi, nhưng cũng phải xem cậu có bản lĩnh đó hay không đã.”

Bùi Hoài chậm rãi nhìn bà...

Tại thành phố A, trời đã về tối, cạnh trường Nghệ thuật Kinh Ương có một quán mì lộ thiên.

Tào Châu Châu vừa từ Hiệp hội Tỳ bà trở về, đang ngồi một mình ăn một bát mì nóng hổi thơm phức.

Cuối cùng cũng không phải ăn hamburger với gà rán nữa.

Mì thơm thật đấy.

Tối qua ba người đã uống một trận ra trò, cô lấy điện thoại ra lướt danh bạ, quả nhiên thấy một số điện thoại mới toanh.

Cái tên còn viết sai chính tả: [Nam Diệu Diệu].

Là tối qua trước khi đi Nam Miểu Miểu cứ nhất quyết đòi lưu số vào máy cô, còn bảo uống rượu xong rồi thì từ nay là hảo tỷ muội.

Nam Miểu Miểu lúc say là hay làm trò con bò, hận không thể kéo cả nhân viên phục vụ vào kết bái huynh đệ, lời nói chẳng đáng tin chút nào.

Nhưng có số điện thoại này, Tào Châu Châu làm chuyện tiếp theo sẽ thuận tiện hơn.

Giờ này chắc chắn Nam Miểu Miểu đã tỉnh, chỉ không biết có đang bận gì không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 622: Chương 622: Bùi Tổng Đòi Cưới, Nhạc Mẫu Nổi Khùng | MonkeyD