Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 624: Bùi Nhị Gia Khoe Khoang Sự Trong Sạch
Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:01
Tào Châu Châu: “............”
Mặt cô nóng đến mức sắp không thở nổi.
Nhưng cô tuyệt đối không tin Bùi Tùng muốn tiến tới thật lòng với mình.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, đưa lên môi khẽ ho để tự hạ nhiệt.
Chẳng phải chỉ là một bữa cơm thôi sao, trước đây cũng đâu phải chưa từng ăn cùng nhau.
Nếu tỏ ra quá kháng cự, ngược lại sẽ khiến mình trông không được phóng khoáng, không đủ bản lĩnh.
Tào Châu Châu nhìn cánh cửa ghế phụ đang mở, bước lên xe ——
...
Ba năm sau khi ly hôn, ngoài những nhà hàng dành cho trẻ em, Bùi Tùng chưa từng đến nơi nào khác thích hợp cho hai người hẹn hò.
Trên xe, anh gọi điện cho Bùi Hoài đang ở nước ngoài.
Hỏi xin số điện thoại của nhà hàng mà Bùi Hoài thường đưa Tô Kỷ đến ăn.
“Anh định đưa ai đi?” Bùi Hoài không trả lời mà hỏi ngược lại.
Giọng điệu nghe có vẻ bình thản, nhưng Bùi Tùng biết thừa thằng em mình đang muốn xem kịch vui.
“Số điện thoại,” Bùi Tùng lặp lại hai chữ này, khóe miệng hơi giật giật.
“Lát nữa em gửi qua cho,” Bùi Hoài nói xong, đưa ống nghe ra xa một chút: “Nhạc mẫu thử cái này xem, chắc người sẽ thích đấy.”
Câu trước là trả lời Bùi Tùng, câu sau là nói với Từ Tri Minh, hai câu nói nghe qua đều vững vàng nhưng ngữ khí rõ ràng khác hẳn nhau.
Bùi Tùng cúp máy, Tào Châu Châu hỏi anh: “Nhà hàng gì thế? Để tôi tra trên mạng cho.”
Chút chuyện nhỏ này mà cũng phải làm phiền bạn trai của hảo tỷ muội.
Bùi Tùng nhìn con đường phía trước: “Đặt bàn trên mạng thì phải chờ đến tháng sau, số điện thoại của nó dùng hiệu quả hơn.”
Tào Châu Châu im lặng.
Nghe qua có vẻ như là một nơi hẹn hò rất chính thức...
Số điện thoại được gửi đến, Bùi Tùng liếc nhìn, đang định gọi đi thì điện thoại của Bùi Hoài lại gọi tới.
Bùi Tùng: “Gì nữa đây em trai.”
Bùi Hoài: “Vừa nãy quên chưa nói, đừng có đòi phòng bao số 1 nhé.”
“Hả?” Anh thuận miệng hỏi: “Phòng đó có vấn đề gì à?”
“Không phải,” Bùi Hoài đáp: “Phòng đó em bao trọn rồi, dành riêng cho Tô Kỷ.”
Bùi Tùng: “............”
Anh cúp máy luôn, ngay cả lời chào tạm biệt cũng chẳng buồn nói!
Tào Châu Châu lại không nhịn được mà bật cười.
Cô cứ ngỡ đám công t.ử nhà giàu khi nói chuyện sẽ đấu đá gay gắt, ngoài cười trong d.a.o như trên phim, chỉ vì cái quyền thừa kế nào đó.
Không ngờ, thực tế lại nhẹ nhàng hơn cô tưởng nhiều.
Bùi Tùng bị tiếng cười khẽ đó thu hút, liếc nhìn sang.
Cô nhóc đang mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi tung mái tóc dài, để lộ bờ xương quai xanh xinh đẹp.
Bàn tay cô cũng rất đẹp, thon dài và trắng nõn, nhìn thì có vẻ gầy guộc nhưng chạm vào mới biết mềm mại như không xương.
Bùi Tùng vốn có đôi bàn tay rất đẹp, người khác nhìn vào thường tưởng anh là bác sĩ ngoại khoa, sau này mới biết anh là ông chủ tiệm t.h.u.ố.c đông y...
Có lẽ vì vậy mà anh hơi có sở thích ngắm tay. Hồi nhỏ anh toàn chê tay Bùi Khê xấu, dù trong mắt người ngoài thì tay chị ấy đã rất đẹp rồi, nhưng vì tay anh và Bùi Hoài quá hoàn hảo nên... Bùi Khê đúng là có hơi t.h.ả.m.
Tiêu chuẩn của anh rất cao, nhưng bàn tay của Tào Châu Châu lại đúng gu anh.
Cuối cùng họ chọn phòng bao số 2, nhỏ hơn phòng số 1 một chút.
Bên ngoài đại sảnh, dòng người xếp hàng dài dằng dặc, mà đây toàn là những người đã đặt trước nửa tháng.
Nhưng bên trong phòng bao lại như một thế giới khác, thanh tịnh và thoải mái, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài.
Bùi Tùng gọi món rất nhanh, đồ ăn lên cũng nhanh.
Khi Tào Châu Châu ăn miếng đầu tiên, Bùi Tùng hỏi cô có hợp khẩu vị không.
Tào Châu Châu suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp: “Đúng là ngon hơn mì thật.”
Bùi Tùng khẽ cười một tiếng.
Tào Châu Châu hỏi anh: “Con trai anh đâu?”
Bùi Tùng xem giờ: “Chắc đang ăn bữa tối dưới ánh nến với tiên nữ tỷ tỷ của nó rồi.”
Tào Châu Châu chớp mắt: “Kỷ Kỷ sao?”
Bùi Tùng ừ một tiếng.
Cả bữa ăn Bùi Tùng chẳng động đũa mấy, chủ yếu là ngồi ngắm Tào Châu Châu ăn.
Anh và Bùi Hoài tuy là anh em ruột nhưng tính cách khác hẳn nhau.
Bùi Hoài thuộc kiểu nếu biết Tô Kỷ không thích ăn rau mùi, thì trên bàn ăn sẽ không bao giờ xuất hiện một cọng rau mùi nào, hận không thể xóa sổ loài thực vật này khỏi thế giới của cô luôn.
Nhưng Bùi Tùng lại là kiểu nếu rau mùi tốt cho sức khỏe, anh sẽ khuyên cô ăn, cực kỳ kiên trì khuyên bảo, thậm chí nếu cô không ăn, anh sẽ dùng miệng để bón...
Tang Nhã từng rất ghét điểm này ở anh, bảo anh quá gia trưởng.
Còn Tào Châu Châu... cô nàng này không kén ăn, cái gì cũng ăn được, nên đối với cô thì không sao.
Cô không chỉ ăn được mọi thứ mà còn không bao giờ để thừa đồ ăn, thuộc diện cực kỳ trân trọng lương thực, đồ ăn dọn lên đều được cô tiêu diệt sạch sẽ.
Bùi Tùng suýt quên mất là cô vừa mới ăn một bát mì ở cổng trường xong.
Đôi mắt người đàn ông cong lên một tia ý cười.
Có khoảnh khắc anh thầm nghĩ, vẫn là cô nhóc nhà mình tốt hơn, không kén ăn.
Chẳng bù cho cái cô nàng nhà Hoài Hoài, ăn một bữa cơm mà phải dỗ dành nửa ngày, có khi còn phải đ.á.n.h nhau một trận mới xong.
Đến cuối bữa Tào Châu Châu thực sự không ăn nổi nữa, vừa lúc quản lý vào xin lỗi vì hai món cuối lên hơi chậm, cô liền nhân cơ hội bảo không cần lên nữa.
Bùi Tùng xác nhận lại: “Thật sự no rồi à? Không ăn thêm chút nữa sao?”
Tào Châu Châu đáp: “Đừng nhắc đến chuyện ăn nữa, tôi sắp nôn ra rồi đây.”
Cô vừa dứt lời, bỗng thấy trong mắt người đàn ông hiện lên một tia ý vị khác thường.
Một vẻ tà mị hiện rõ.
Ngay giây sau, cô nghe anh nói: “Vậy thì tốt, buổi tối sẽ mệt lắm đấy.”
Tào Châu Châu suýt chút nữa thì phun hết đống đồ ăn vừa nạp vào ra ngoài.
Tối qua đã “không phải người” rồi, sao có thể liên tục như thế được??
Lúc này cô vẫn chưa nhận ra rằng, có những thứ nếu ba năm không động đến thì có thể cai được, nhưng chính cô lại là người khơi gợi nó dậy lần nữa.
Tào Châu Châu xách túi định chuồn lẹ, cô vừa mới kéo cửa phòng bao ra thì ngay giây sau, một bàn tay lớn đã ấn c.h.ặ.t cánh cửa lại.
“Xin hỏi quý khách có cần...”
Tiếng hỏi của quản lý bên ngoài vang lên rồi lập tức bị ngăn cách sau cánh cửa.
Tào Châu Châu như lâm đại địch, trên trán lấm tấm mồ hôi: “Bạn gái anh chẳng phải rất nhiều sao? Đi tìm họ đi, thể lực tôi có hạn!”
