Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 641: Tô Kỷ Tự Tin, Ngô Mẹ Hẹn Hò
Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:02
Lần đó còn chỉ là nghe nói Anna, nhưng hiện tại, là Anna bản thân muốn trực tiếp ở trong Bùi gia, cùng Bùi Hoài sớm chiều ở chung.
Cho nên Đỗ Mi Lan trong lúc nhất thời phản ứng không kịp, lần này Tiểu Kỷ sao lại...
Tô Kỷ lần trước mới vừa nghe nói thì quả thật có chút bạo tẩu, nhưng Bùi Hoài không cho nàng cơ hội này.
Nàng nói: “Con trai dì là học sinh xuất sắc của lớp nam đức, hãy có chút tin tưởng vào hắn.”
——*——*——
ps: Ngày mai bạo càng nha các bảo bối! Cầu ủng hộ cầu phiếu phiếu!
Đỗ Mi Lan cười nha...
Sau đó Tô Kỷ ngồi vào xe của Bùi Hoài, qua một lúc lâu, cảm giác bên tai dường như vẫn còn nghe thấy tiếng cười ma mị đặc trưng của Đỗ phu nhân, như thể hình ảnh bị kẹt lại.
Khi xe của Bùi Hoài dừng vào Từ gia, trong sân Từ gia, Ngô Mẹ đang đứng bên hàng rào tre, cùng chú Hà hàng xóm... nói nhỏ.
Từ Tri Minh đi công ty còn chưa về.
Hiệu quả quét sạch của nàng tương đối rõ ràng, hôm nay trở về, khu vực gần nhà yên tĩnh, không có một paparazzi nào, còn thường xuyên có bảo an tuần tra.
Cũng may là như vậy, bằng không tình yêu của Ngô Mẹ và chú Hà đã có thể bị phơi bày!
Họ đang nói chuyện gì Tô Kỷ không nghe được, nhưng... hai người mặt đều đỏ bừng.
Bên cạnh trên giàn leo là cây cà chua do Từ Tri Minh tự trồng, kết hai quả cà chua to và đỏ mọng, nhưng chúng cũng không đỏ bằng mặt hai người bên cạnh kia!!
Bùi Hoài định xuống xe, Tô Kỷ ấn xuống tay hắn.
Tim Bùi Hoài ngừng đập một nhịp, nghiêng mắt nhìn về phía nàng, cho rằng nàng muốn cùng hắn ở trong xe lại ôn tồn một lát.
Kết quả giây tiếp theo, liền thấy Tô Kỷ đè c.h.ặ.t cổ tay hắn nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Đợi chút, nhanh tay kéo lên.”
Bùi Hoài: “...”
Mặt vô biểu cảm rút về tay mình, đặt lại lên vô lăng.
Tuy rằng khó chịu, nhưng vẫn nghe lời nàng, chờ đợi.
Mà bên Ngô Mẹ, chú Hà vuốt sau gáy, trên khuôn mặt chất phác treo nụ cười, khóe miệng không thể hạ xuống.
Bờ vai gầy gò xương xẩu của hắn, dán vào bờ vai tròn trịa đầy đặn của Ngô Mẹ, Ngô Mẹ thẹn thùng đến mức vừa không dám ngẩng đầu nhìn hắn, cũng không dám cúi đầu xem khoảng cách giữa hai bàn tay.
Nàng lắc lư tay mình tìm tay hắn, nhưng vì cũng không dám nhìn, hai bàn tay luôn trượt qua nhau, không khớp, Tô Kỷ xem đến sốt ruột.
Thêm một chút nữa, hai bàn tay cuối cùng cũng chạm vào nhau, lòng bàn tay chú Hà thấm mồ hôi, chần chờ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn bụ bẫm của Ngô Mẹ.
Ngô Mẹ là muốn thẹn thùng mà tránh thoát một chút ý tứ ý tứ, nhưng lại sợ thật sự tránh thoát ra, đành phải cứ như vậy cứng đờ bất động.
“Tít ——”
Kết quả đúng lúc này, một tiếng còi xe vang lên ch.ói tai từ phía sau.
Từ Tri Minh vừa về nhà, xe của nàng dừng lại phía sau xe Bùi Hoài, thấy là con gái mình đã về đặc biệt cao hứng, liền ấn còi.
Tiếng còi này không quan trọng, Ngô Mẹ thẹn thùng mà trực tiếp ném tay chú Hà ra, bụm mặt chạy vào trong nhà, chú Hà cũng chưa phản ứng kịp chuyện gì, toàn thân bị sức lực của nàng kéo theo xoay hai vòng tại chỗ, chờ dừng lại, liền còn lại một mình hắn đứng trong vườn nhỏ, lòng bàn tay trống rỗng, nhưng lại thơm thơm, là mùi hương của các loại đồ dùng vệ sinh, là mùi hương đặc trưng trên bàn tay của tiểu Ngô cần cù.
“Bác gái.”
“Mẹ.”
Bùi Hoài và Tô Kỷ xuống xe.
Tô Kỷ nhìn hướng Ngô Mẹ chạy vào trong sân nói đùa: “Mẹ ngài tiếng còi này quá phá hoại không khí.”
Từ Tri Minh chỉ chú ý con gái mình, không thấy gì khác, cho rằng Tô Kỷ nói là nàng và Bùi Hoài, tức giận mà cong môi: “Tối hôm qua không trực tiếp đón con về đã đủ nương tay rồi.”
Từ Tri Minh mua nguyên liệu nấu ăn, bảo Ngụy Vi xách vào: “Tiểu Bùi cũng ở lại ăn cùng chứ?”
Chữ “được” của Bùi Hoài còn chưa kịp nói, Từ Tri Minh nhanh ch.óng chuyển lời: “Hoặc là nếu con muốn bận thì cứ đi trước cũng được, đừng chậm trễ chính sự.”
Bùi Hoài không tiếng động mà cười một cái: “Được, vậy tôi không quấy rầy các vị nữa.”
Chủ yếu hắn nhớ tới, bữa tối của Bùi Uyên Ương hắn còn chưa chuẩn bị.
Nói xong liền không dừng lại quá lâu, đưa hai người vào trong rồi lái xe rời đi.
Để Bùi Uyên Ương sống quá trăm tuổi, hắn quyết định mỗi ngày tự mình chuẩn bị thức ăn dinh dưỡng cho nó.
Trong phòng, Từ Tri Minh vào bếp rửa trái cây, Tô Kỷ muốn giúp thì bị nàng “đuổi” ra ngoài.
Ngô Mẹ ở bên cạnh chuẩn bị làm bữa tối, trái tim đập thình thịch vẫn chưa bình phục, lúc này tốc độ làm việc trên tay đặc biệt nhanh, khăn rửa chén đều muốn bay.
Tô Kỷ không gây phiền phức, liền móc điện thoại ra, chân kéo một chiếc ghế, ngồi vào bàn ăn gần bếp.
Tùy tiện lướt qua tin tức gần đây.
Vì mẹ và Bùi Hoài đi M Châu, điện thoại của nàng hiện tại vẫn là tin tức bên M Châu, chưa chuyển về.
Từ Tri Minh từng quả rửa sạch vải, bỏ hạt, lột vỏ, giọng nàng theo tiếng nước chảy cùng nhau truyền đến: “Bảo bối, người nhà Bùi gia có nhắc với con chuyện Phủ Công Tước ở M Châu không?”
Tô Kỷ từng dòng lướt tiêu đề tin tức, trực tiếp giúp mẹ nàng bỏ qua ít nhất mười câu dẫn dắt: “Ngài muốn nói Anna?”
“Con biết, dì Đỗ đã nói chuyện của nàng rồi.”
“Nói trước cho ngài biết, nàng gần đây về nước khám bệnh muốn ở Bùi gia, đỡ phải ngài đến lúc đó nghĩ lung tung.”
Tiếng nước chảy dừng lại, Từ Tri Minh ngửa ra sau, từ bếp thò ra nửa người: “Còn muốn ở Bùi gia?”
Tô Kỷ thần sắc như thường gật đầu, đồng thời, cũng phát hiện một tiêu đề tin tức khiến nàng có chút hứng thú.
【 Đại công t.ử Phủ Công Tước xa phó Châu Âu thụ huân, gia đình Công tước tiễn đưa tại sân bay. 】
