Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 705: Công Tước Phu Nhân Tới Cửa, Sóng Gió Bùi Gia
Cập nhật lúc: 23/03/2026 00:04
Giọng Đỗ Mi Lan vẫn bình thản: “Tiểu Kỷ sẽ không vô duyên vô cớ làm vậy, để tôi tìm hiểu tình hình một chút rồi sẽ phản hồi lại cho bà?”
“Sẽ không vô duyên vô cớ??” Cung Trạch Lệ cười lạnh thành tiếng, “Không phiền Bùi phu nhân phải tìm hiểu đâu, tôi hiện tại đã ở thành phố A rồi, mười phút nữa sẽ đến Bùi gia. Bùi phu nhân tốt nhất là mời cả Tô tiểu thư đến luôn, rốt cuộc chuyện là thế nào, chúng ta gặp mặt nói chuyện cho rõ!”
Giọng người phụ nữ trầm thấp và ngoan tuyệt, công khai bày tỏ ý định đối đầu. Đỗ Mi Lan nhìn chiếc điện thoại bị cúp ngang xương, đôi mày đẹp nhíu lại. Quản gia đứng bên cạnh nghe loáng thoáng được vài câu, cảm nhận được áp suất không khí giảm xuống, ông hít một hơi: “Phu nhân, bà hiểu rõ Tô tiểu thư mà, cô ấy chắc chắn sẽ không cố ý gây chuyện đâu...”
“Nực cười!”
Đỗ Mi Lan trực tiếp đặt ống nghe xuống, không những không được lời của quản gia an ủi mà ngược lại càng thêm tức giận, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nhẹ. Quản gia toát mồ hôi hột, sợ chuyện không vui lần trước lại tái diễn: “Phu nhân, Tô tiểu thư và thiếu gia đều đang ở nhà...”
Chưa nói dứt lời, ông lại nghe Đỗ Mi Lan tức giận nói: “Dám cúp điện thoại của tôi?”
Quản gia: “??” Sao phu nhân không phải đang giận Tô tiểu thư gây chuyện à?
Đỗ Mi Lan mang theo khí trường đặc biệt đứng dậy khỏi sofa: “Quản gia, mang bộ váy mới gửi đến ủi cho tôi!”
Đám người phủ Công tước này chắc không biết nhà họ Đỗ là danh gia vọng tộc thế nào rồi!
Ngày hôm qua, trước khi Cung Trạch Điền được đưa vào phòng phẫu thuật, lúc đang tiêm t.h.u.ố.c mê, hắn bỗng nhiên như “hồi quang phản chiếu” mở bừng mắt, chộp lấy tay bác sĩ chủ trị. Suýt chút nữa đã khiến bác sĩ chủ trị đứng tim tại chỗ. Trước khi mất ý thức, hắn chỉ kịp dặn dò một việc, đó là bảo bác sĩ gọi điện cho mẹ hắn!
Khỏi phải nói Cung Trạch Lệ đã cuồng loạn thế nào khi nhận được điện thoại từ bệnh viện. Ngay rạng sáng hôm nay, bà đã đáp chuyên cơ riêng đến thành phố A, đi thẳng tới bệnh viện. Công tước đang đi công tác ở O châu nghe tin con trai bị thương nhập viện ở Hoa Quốc thì lo sốt vó, lập tức dọn đường cho Cung Trạch Lệ, cung cấp mọi điều kiện thuận lợi nhất, thậm chí còn hỏi bà có cần ông cũng từ O châu bay thẳng sang Hoa Quốc để cùng xử lý không. Nghe vậy, Cung Trạch Lệ lại bảo không cần, còn nói ông công việc vất vả, không muốn làm phiền ông. Công tước vừa lo lắng vừa cảm động.
Cung Trạch Lệ đến bệnh viện liền yêu cầu gặp con trai ngay lập tức. Bác sĩ nói bệnh nhân vừa tan t.h.u.ố.c mê đang nghỉ ngơi, Cung Trạch Lệ không nỡ đ.á.n.h thức con nên đứng ngoài cửa kính phòng bệnh nhìn vào. Khi nhìn thấy khuôn mặt con trai mình quấn đầy băng gạc, những vết m.á.u đỏ sẫm thấm qua khe hở, Cung Trạch Lệ gần như phát điên. Con trai là tác phẩm hoàn mỹ nhất đời bà, từ nhỏ đến lớn chưa từng để nó chịu khổ hay chịu thương tích gì, vừa mới được phong tước Bá tước, tiền đồ rộng mở, một đứa con dịu dàng và lương thiện như vậy rốt cuộc bị kẻ nào ghen ghét mà đ.á.n.h đến nông nỗi này!
Bác sĩ đưa bản chẩn đoán cho bà. Cung Trạch Lệ cầm bản chẩn đoán, những tua rua trên b.úi tóc sau đầu không ngừng run rẩy. Gãy xương mũi, gãy xương chân mày phải, mắt trái bị sưng húp, rụng hai chiếc răng, yêu cầu phải phẫu thuật thẩm mỹ tái tạo khuôn mặt, chỉ riêng ca phẫu thuật vừa rồi trên mặt đã phải khâu tới 86 mũi. Trên người thì không có vết thương nào, toàn bộ thương tích đều tập trung trên mặt!!!
Móng tay Cung Trạch Lệ bấm sâu vào lòng bàn tay, khoảnh khắc đó bà đã thề, bất kể kẻ nào hại con trai bà thành ra thế này, bà đều phải g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó! Bà cứ thế đứng ngoài phòng bệnh của Cung Trạch Điền suốt ba tiếng đồng hồ, tình mẫu t.ử cảm động trời đất. Cho đến khi trời sáng, y tá trực ban giao ca, và con trai bà cũng có dấu hiệu tỉnh lại, Cung Trạch Lệ mới đẩy cửa bước vào, kích động quỳ bên giường, nắm lấy tay con, nước mắt không ngừng rơi.
Trong phòng bệnh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u, Cung Trạch Điền cố gắng mở đôi mắt sưng húp, cả người cử động một chút là đau như muốn tan xương nát thịt. Giọng nói run rẩy của hắn mang theo sự căm hận đối với thủ phạm: “Mẹ...”
Cung Trạch Lệ muốn vuốt ve mặt con nhưng lại sợ chạm vào vết thương làm con đau, tay cứ thế khựng lại giữa không trung, run rẩy vì đau lòng khôn xiết: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Ai đã đ.á.n.h con, mau nói cho mẹ biết!”
Cung Trạch Điền “thành thật” kể lại chuyện ngày hôm qua. Hắn nói theo lời mẹ dặn, sau khi đến thành phố A đã liên lạc ngay với Anna, nhưng Anna ở Bùi gia quá thoải mái nên không muốn anh trai đến, hắn lại không muốn ép em gái nên đã hẹn gặp ở bãi đỗ xe khách sạn. Hai người ngồi ở ghế sau, hắn quan tâm hỏi han tình hình cuộc sống của em gái ở Bùi gia, định bụng chụp một tấm ảnh rồi đưa em về nhà, ai ngờ đúng lúc đó gặp phải Tô Kỷ. Tô Kỷ vừa thấy hắn và Anna liền nổi điên, không nói không rằng lao vào đ.á.n.h hắn một trận tơi bời. Còn hắn, vì tuân thủ nguyên tắc quý ông, nể tình Tô Kỷ là con gái nên luôn nhẫn nhịn không đ.á.n.h trả, kết quả là thành ra thế này.
Cung Trạch Điền kể xong liền ho nhẹ một tiếng: “Mẹ, con cũng không biết Tô tiểu thư rốt cuộc bị làm sao nữa,” nói xong, hắn âm thầm liếc nhìn Cung Trạch Lệ.
Cung Trạch Lệ không mảy may nghi ngờ, tin sái cổ lời con trai: “Con trai lương thiện của mẹ! Con không biết cô ta bị làm sao, nhưng mẹ thì rõ mười mươi! Anna dọn vào Bùi gia, trong lòng cái cô Tô Kỷ đó đã sớm nghẹn họng rồi! Ở Bùi gia thì giả vờ giả vịt không phát tác, ra ngoài gặp con và Anna đi riêng mới ra tay! Con là bị em gái con liên lụy rồi! Cái loại phụ nữ dã man không có giáo d.ụ.c đó, mẹ nhất định phải bắt cô ta trả giá đắt!!”
