Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 709: Manh Mối Mất Tích, Hành Trình Tìm Kiếm Đổng Tây Ấu
Cập nhật lúc: 23/03/2026 00:04
Từ Tri Minh mở cửa thấy nàng, Tô Kỷ liền cất điện thoại đi.
Khi xe của Bùi Hoài dừng trước cửa nhà, Từ Tri Minh đã đứng từ cửa sổ tầng hai nhìn xuống rồi.
Đợi mãi không thấy con gái vào nhà, bà mới nhịn không được mà mở cửa ra tìm.
Tô Kỷ tắt màn hình điện thoại nhét vào túi: “Không có gì đâu mẹ, con đang xem chút đồ thôi.”
Từ Tri Minh ôm vai con gái kéo vào nhà: “Có một đoàn phim gửi quần áo tới cho con đấy, nhận vai diễn mới à?”
Tô Kỷ nhớ ra: “Vâng, một vai phụ thôi, chỉ có vài cảnh khách mời, đất diễn rất ít.”
Từ Tri Minh yên tâm gật đầu.
Quần áo được gửi tới đặt trên bàn trà, trong một chiếc hộp rất lớn.
Tô Kỷ mở hộp ngay trước mặt Từ Tri Minh, bên trong là một bộ váy lụa mỏng màu đỏ tươi cùng món trang sức tóc bằng vàng tinh xảo.
Tổ chế tác gửi tới là để nàng mặc thử xem có vừa size không, để họ còn kịp điều chỉnh trước khi tuyển chọn nữ chính.
Từ Tri Minh cầm bộ váy lên: “Ái chà, sao lại...”
Bà định nói là “đẹp quá”, vì màu sắc của bộ váy lụa này thực sự rất bắt mắt.
Nhưng khi cầm lên bà mới phát hiện mình không cầm được cả bộ, chỉ cầm được phần trên cùng, một đoạn ngắn ngủn không biết là bộ phận nào, rồi phía dưới cũng toàn là các mảnh rời rạc. Giọng điệu cảm thán của Từ Tri Minh cứ thế trầm xuống, cuối cùng bà thốt ra một câu —— “Sao lại hở hang thế này?”
“...”
Sau đó Tô Kỷ đương nhiên không mặc thử trước mặt bà, chỉ nói qua loa với Từ nữ sĩ rằng đây mới là bản thảo sơ bộ, sau này còn sửa lại.
Từ Tri Minh không tin lắm định hỏi thêm, Tô Kỷ sực nhớ đến chuyện của Đổng Tây Ấu, liền ôm hộp lên lầu, không cho bà cơ hội gặng hỏi.
Về phòng, Tô Kỷ ném bộ diễn phục sang một bên. Không phải nàng muốn qua loa với Từ nữ sĩ, mà chuyện của Đổng Tây Ấu thực sự khiến nàng rất sốt ruột.
Nàng ngồi vào bàn làm việc, mở điện thoại xem kết quả điều tra về Đổng Tây Ấu mà Bùi Hoài đã gửi trước đó.
Tòa nhà đài truyền hình có rất nhiều góc c.h.ế.t camera, bên ngoài cũng chẳng khá hơn là bao, nên video giám sát đều đứt quãng, không có tác dụng gì lớn. Sau đó kết hợp với lời khai của những người xung quanh, nàng đại khái xâu chuỗi được mốc thời gian như sau:
Ngày mùng 5 tháng này, sau khi Đổng Tây Ấu gọi cuộc điện thoại cuối cùng cho Tô Kỷ, cô bắt đầu xin nghỉ từ ngày mùng 6. Kể từ đó, mọi thông tin liên quan đến cô đều được phản hồi qua WeChat, không ai gặp được người thật, càng không ai nghe thấy giọng nói của cô.
Nhưng... cô có thể bị giấu ở đâu chứ?
Đó phải là một nơi cực kỳ an toàn, không bị người khác phát hiện.
Phản ứng đầu tiên của Tô Kỷ là đài truyền hình, Bùi Hoài lúc đó cũng có ý nghĩ tương tự, nhưng họ nhanh ch.óng nhận ra rằng, đài truyền hình tuy có nhiều góc c.h.ế.t camera nhưng không hề có góc c.h.ế.t vệ sinh. Đài trưởng là người cực kỳ sạch sẽ, từ trên xuống dưới mỗi căn phòng, vách ngăn, văn phòng... đều phải được quét dọn mỗi ngày.
Muốn giấu một người ở đó suốt bảy ngày mà không bị phát hiện là chuyện không thể nào.
Nếu theo lối suy nghĩ của tiểu thuyết trinh thám, các nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô thành phố A hay các tòa nhà chờ giải tỏa cũng rất đáng nghi.
Bùi Hoài đã cử người đi tìm theo những manh mối này từ tối qua. Tuy đến giờ vẫn chưa rà soát hết, nhưng họ tìm theo thứ tự khả năng từ cao đến thấp, đến giờ vẫn chưa thấy gì thì khả năng ở đó cũng không lớn...
Mỗi ngày trôi qua, Đổng Tây Ấu lại càng thêm nguy hiểm.
Đặc biệt là sau khi chứng kiến tình cảnh của Anna ngày hôm qua, những khả năng tồi tệ nhất cứ thế hiện lên trong đầu.
Mấu chốt là... Đổng Tây Ấu thực sự rất đáng yêu mà.
Kẻ bắt cóc nảy sinh ý đồ xấu với cô ấy cũng chẳng có gì lạ.
Càng nghĩ lòng càng loạn, cuối cùng Tô Kỷ không ngồi yên được nữa.
Họ tạm thời chưa liên lạc với cha mẹ Đổng Tây Ấu, ông bà ở nơi khác, biết chuyện cũng chỉ thêm lo lắng, hơn nữa có thể khẳng định chắc chắn là Đổng Tây Ấu không hề về quê.
Tô Kỷ bực bội vò tóc, nhìn qua cửa sổ thấy Vương Chí Thành đang rửa xe, nàng liền vẫy tay ra hiệu cho ông.
Kim bài tài xế đã sẵn sàng!
Không thể đợi thêm được nữa ——
Hạ Vũ cả đêm qua không ngủ, Tô Kỷ không gọi anh ta, tự mình đi tìm.
Chỉ cần còn đang trên đường thì vẫn luôn có hy vọng.
Vương Chí Thành lái xe đi vòng quanh khu vực tòa nhà đài Quả Vải. Cửa sổ xe hạ xuống, Tô Kỷ chống khuỷu tay lên thành cửa, tầm mắt hướng ra bên ngoài.
Nàng nhìn mỗi một tòa kiến trúc, đầu óc nhanh ch.óng vận hành. Khi nàng đang suy nghĩ, Vương Chí Thành không bao giờ làm phiền, chỉ im lặng lái xe.
Sau khi đi vòng quanh khu vực đó suốt hai tiếng đồng hồ, lặp lại việc tìm kiếm cũng vô ích, Vương Chí Thành lúc này mới hỏi Tô Kỷ: “Đại tiểu thư, chúng ta đi đâu tiếp đây?”
Tô Kỷ nhất thời chưa có chủ ý: “Vương thúc thấy sao?”
Vương Chí Thành suy nghĩ rất nghiêm túc, vài giây sau đưa ra đáp án: “Tôi thấy chúng ta có thể đến khu Nhị Hoàn bên kia.”
“Nhị Hoàn?” Tô Kỷ hỏi.
Vương Chí Thành gật đầu: “Bên đó có mấy vị đại tiên linh lắm, nói không chừng chúng ta có thể nhờ họ giúp đỡ...”
Sau khi Bạch Long gia bị Đỗ nữ sĩ dẫn người đến hốt trọn ổ, bên đó lại mọc lên một đám bắt chước theo.
Tô Kỷ day day giữa mày: “Đến phòng thuê của cô ấy đi.”
Vương Chí Thành buồn bã “vâng” một tiếng, không hiểu sao kiến nghị hay như vậy của mình lại không được tiếp nhận, nhưng vẫn đ.á.n.h lái, chuyển hướng về phía phòng thuê của Đổng tiểu thư.
Cầu thang sắt bên ngoài đã rỉ sét, tay vịn không thể chạm vào vì sẽ dính đầy mùi rỉ sắt tanh nồng.
