Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 756: Oan Gia Ngõ Hẹp Tại Hồi Xuân Đường
Cập nhật lúc: 23/03/2026 00:08
Sau này Từ Tri Minh có nói với cô, đây là thẻ phụ của ngân hàng RS, chuyên dành cho những đại gia cấp bậc trăm tỷ. Không chỉ không cần mật mã mà còn không có hạn mức. Một tài khoản cả đời chỉ có thể liên kết với một chiếc thẻ phụ duy nhất. Cho nên việc Bùi Hoài đưa chiếc thẻ đó cho cô lúc trước chính là trao cho cô quyền hạn cực lớn. Nhưng khi đó họ mới xác lập quan hệ không lâu...
Tương tự, Công tước đưa chiếc thẻ phụ duy nhất của mình cho Anna chứ không phải Cung Trạch Lệ... Chứng tỏ lão cha này cũng không đến nỗi quá hồ đồ, và cuộc sống của Cung Trạch Lệ ở phủ Công tước cũng không hề suôn sẻ như người ngoài vẫn thấy...
Tô Kỷ nhếch môi, tiến lên một bước, nhét chiếc thẻ vào túi váy của Anna. Đồng thời ghé sát tai cô bé: “Cất cho kỹ, đây là tiền mồ hôi nước mắt của ba em đấy, đừng có tùy tiện đưa cho người khác.”
Anna ngẩn người, gật đầu như hiểu như không.
...
Rời khỏi nhà họ Bùi, Tô Kỷ tình cờ gặp Vương trưởng quan đang đi ra từ nhà mình. Vương trưởng quan vốn dĩ luôn điềm tĩnh, hôm nay lại có vẻ vội vàng, đứng trước cửa chống nạnh gọi điện thoại, phía sau là một đàn ch.ó con màu vàng óng, vằn vện đủ kiểu. Đàn ch.ó con chân ngắn ngủn không bước qua nổi bậc cửa, đang ra sức bò lên.
Vương trưởng quan mải gọi điện nên không chú ý bên cạnh, sau khi cúp máy, vô tình liếc nhìn mới thấy cô nhóc kia đang tựa vào xe xem náo nhiệt. Ông đ.á.n.h giá chiếc xe sau lưng cô: “Tiểu Bùi tặng cho cháu à?”
Tô Kỷ cười: “Ngài thật thông minh.”
“Không phải ta thông minh, mà là do ông nội Bùi của cháu miệng rộng thôi,” Vương trưởng quan nói đùa một câu, rồi sực nhớ ra chuyện gì, lại bắt đầu tìm số trên điện thoại.
Tô Kỷ nhận ra vẻ mặt nghiêm trọng của ông: “Vương gia gia, có chuyện gì khó giải quyết sao?”
Vương trưởng quan liếc nhìn cô, biết cô cũng chẳng giúp được gì nên nói đại: “Cũng không có gì, chỉ là chút hiểu lầm, cấp trên bảo ta đích thân đi giải thích với vị lãnh đạo phụ trách bên kia, nhưng phương thức liên lạc của vị đó thuộc diện bảo mật cấp cao, ta không có quyền hạn để tra cứu...”
Lời này khiến Tô Kỷ khá bất ngờ. Trước đây Vương Uân dưới trướng cô có thể nói là dưới một người trên vạn người, kiếp này tuy không giống hoàn toàn nhưng cấp bậc cũng không hề thấp. Vậy mà hiện tại, ngay cả Vương trưởng quan cũng không có quyền hạn tra cứu, chứng tỏ người kia không phải dạng vừa...
Vương trưởng quan lại thở dài một tiếng. Tô Kỷ thuận miệng hỏi: “Vị lãnh đạo thần bí đó... họ gì ạ?”
“Họ Viên...” Vương trưởng quan buột miệng trả lời, rồi sực tỉnh: “Cái con bé này, còn ham hố hỏi thăm nữa. Thôi, cháu đi làm việc của cháu đi, hôm nay gia gia bận thật, không mời cháu vào nhà ngồi được, gia gia phải vào phòng gọi điện tiếp đây.”
Tô Kỷ gật đầu, đợi Vương trưởng quan đi khỏi, cô chui vào ghế lái. Thắt dây an toàn, khởi động xe. Đôi chân dài thẳng tắp đặt ở đó, một tay gác lên vô lăng lái xe trông cực kỳ phong cách. Cô đ.á.n.h lái, nhấn ga, hướng về phía Hồi Xuân Đường ——
...
Trước cửa Hồi Xuân Đường đang đỗ chiếc Koenigsegg của Bùi Tùng, bên cạnh vừa hay có chỗ trống, Tô Kỷ lùi xe vào. Hai chiếc siêu xe đỗ cạnh nhau khiến người qua đường không ai là không ngoái nhìn.
Giám đốc vừa hay ra ngoài hít thở không khí, thấy cô liền chào hỏi: “Tô tiểu thư! Đã lâu không thấy cô ghé qua!”
Vừa mới dỗ dành được vợ xong, lẽ ra giám đốc phải hớn hở, nhưng hôm nay trông cũng có vẻ đang sầu não. Tô Kỷ vào tiệm nhìn quanh một vòng: “Ông chủ nhà anh đâu?”
Giám đốc lúc này mới nói ra nguyên nhân khiến mình phiền lòng: “Có một vị khách hàng đến bảo dùng đồ của nhà chúng tôi xong thì mặt bị nổi mẩn, ông chủ đang đi xử lý chuyện đó!”
“?” Tô Kỷ nhíu mày: “Nổi mẩn? Là Vạn Năng Dược à?”
“À không, Vạn Năng Dược từ khi ra mắt đến nay vẫn luôn nhận được đ.á.n.h giá năm sao tuyệt đối.”
Tô Kỷ thong thả gật đầu. Như vậy mới đúng chứ.
Giám đốc tiếp tục: “Là một loại sản phẩm bôi ngoài da khác, loại đó vốn dĩ người có làn da nhạy cảm sẽ dễ gặp tình trạng này, trong tờ hướng dẫn có ghi rõ, hơn nữa lúc khách đến mua nhân viên đã nhắc nhở phải thử trước ở vùng da nhạy cảm như sau tai hoặc cổ tay, nhưng khách hàng không nghe, giờ dùng xong mặt nổi mẩn thì đùng đùng nổi giận, còn bảo nhân viên không hề nhắc nhở.”
Thì ra là vậy. Tô Kỷ đút hai tay vào túi, ánh mắt lướt qua những d.ư.ợ.c liệu quý giá bày trên quầy: “Vậy giờ sao rồi?”
Giám đốc gãi đầu: “Phía khách hàng thì ông chủ đang xử lý, nhưng chồng của cô ấy... hiện đang đợi ở phòng khách, hay là cô cùng tôi qua đó xem sao?”
Vị khách này thực sự rất khó nhằn, đặc biệt quan tâm đến làn da của mình, hiện tại đang bốc hỏa, chẳng nghe ai nói gì cả. Tô Kỷ bảo anh ta dẫn đường, trên đường đi cũng nghe anh ta kể chi tiết tình hình.
Giám đốc nói: “... Tóm lại là như vậy, giờ khách hàng không chịu hoàn tiền, cũng không cần bồi thường, chỉ là rất tức giận, trấn an thế nào cũng không được, bảo là mặt nổi mẩn làm lỡ mất chuyện cực kỳ quan trọng của cô ấy hôm nay. Camera trong tiệm không có chức năng thu âm, hình ảnh nhân viên nhắc nhở thì có thấy nhưng không có tiếng, khách hàng cứ khăng khăng là không nghe thấy nhắc nhở, giờ coi như không có bằng chứng gì thuyết phục, ngay cả ông chủ 'vạn người mê' của chúng tôi cũng chịu thua...”
