Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 788: Kịch Bản Của Bùi Tổng Và Sự Tha Thứ
Cập nhật lúc: 23/03/2026 01:02
Quản lý sảnh khom lưng giải thích: “Chúng tôi đã nói với Tô tiểu thư rồi, nhưng cô ấy bảo chờ ngài đến rồi mới vào phòng bao...”
Bùi Hoài: “...” Đây là đang diễn trò “không thân thiết”, “khách sáo” với anh đây mà.
Tô Kỷ nhìn theo hướng thang máy, thấy người đến liền đứng dậy đi về phía họ, tay vẫn không ngừng chơi nốt ván game dở dang. Nhưng dù vậy, ngay khi nhìn thấy Bùi Hoài, cô vẫn tranh thủ lúc game đang chờ mà quay đầu nhìn anh vài lần. Anh tốn thời gian thay quần áo quả không uổng công. Hai tuần không gặp, muốn thấy cô toàn phải thông qua tin tức giải trí và bảng hot search.
Bùi Hoài nhìn cô một lúc, biết cô chịu ra ngoài là vì thực sự đói bụng, không nói gì thêm, dẫn cô vào phòng, ra hiệu cho phục vụ gọi món. Vài phút sau, Tô Kỷ thắng ván game, tháo mũ lưỡi trai, đặt cùng điện thoại sang một bên. Bùi Hoài muốn nói chuyện với cô nhiều hơn nên món nào cũng hỏi cô có muốn ăn không. Câu trả lời của Tô Kỷ hầu như đều là muốn ăn.
Hôm nay cô bị dụ ra ngoài hoàn toàn là nhờ vào những tấm hình món ăn nhìn thôi đã thấy thèm kia. Lúc nhìn thấy chúng cũng là lúc cô đói nhất. Mà ở Godear, muốn nếm thử món mới trước tiên thì phải là khách hàng cấp VIP. Tô Kỷ không phải, nhưng Bùi Hoài thì có. Bùi Hoài dự định sẽ sưu tập đủ thẻ VIP của tất cả các nhà hàng đẳng cấp thế giới. Những lúc mấu chốt thế này thực sự rất hữu dụng.
Món ăn được dọn lên đầy đủ, Tô Kỷ bắt đầu ăn. Hôm nay món chính cô đột nhiên rất muốn ăn màn thầu, vì tuy hôm nay gọi toàn đồ Tây nhưng cô cảm thấy ăn kèm màn thầu sẽ rất thơm. Còn có canh thịt nữa, có thể bẻ màn thầu thành miếng nhỏ ngâm vào trong, hút đẫm nước canh rồi mới ăn. Vào nhà hàng Tây mà gọi màn thầu, lại còn là loại màn thầu trắng to đùng chắc nịch, chuyện này thực sự làm khó nhân viên phục vụ.
Tô Kỷ bảo thôi vậy, bánh mì cũng được. Nhân viên phục vụ vội vàng đi chuẩn bị bánh mì. Sau đó Bùi Hoài bảo có việc công phải ra ngoài một chút, kết quả đi một mạch hai mươi phút, lúc quay lại trên tay xách mấy hộp đóng gói. Tô Kỷ ngửi thấy mùi men thơm phức. Mở ra, bên trong quả nhiên là những chiếc màn thầu trắng tinh mà cô mong đợi, còn có hai hộp tương ớt ăn kèm cực phẩm. Bùi Hoài đã lái xe đến quán đồ Trung gần nhất để mua về.
Tô Kỷ: “...” Qua lại vài lần, thái độ của cô đối với Bùi Hoài dần ấm lên.
Lúc nhân viên phục vụ mang bánh mì lên, Bùi Hoài trực tiếp bảo anh ta gói lại mang về. Nhân viên phục vụ nhìn những chiếc màn thầu trắng bự chảng xuất hiện trên bàn như ảo thuật mà chớp mắt liên hồi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra!!
Bùi Hoài nhìn Tô Kỷ ăn, đợi lúc cô đang vui vẻ nhất, anh liền khéo léo giải thích: “Chỉ đăng ký tài khoản vì em, cũng chỉ tặng quà cho mình em thôi.” Hai ngày nay anh phát hiện ra, nếu anh nói muốn giải thích, Tô Kỷ chắc chắn sẽ không nghe, nên anh cứ l.ồ.ng ghép vào những câu chuyện thường ngày, Tô Kỷ chưa kịp từ chối thì đã nghe xong rồi... Cứ thế một hai câu, anh đã nói hết những điều cần giải thích cho cô nghe.
Tô Kỷ liếc anh một cái: “Anh còn tặng quà cho Liên Tư nữa.”
Bùi Hoài khựng lại một chút, nhận ra cô đang nhắc đến ai, bỗng nhiên nhếch môi. Nhìn ngày thường cô có vẻ tùy tiện không để tâm, không ngờ những chuyện này đều nhớ kỹ.
“Đó là để ngăn cản cô ta,” anh ấn ấn giữa mày cười nói: “Tiền tặng quà cuối cùng chẳng phải đều vào túi em sao?”
Động tác ăn cơm của Tô Kỷ hơi khựng lại. Nghĩ kỹ thì đúng là có chuyện như vậy. Sau đó, khăn giấy trước mặt Tô Kỷ hết, anh đưa cho cô. Ban đầu anh ngồi đối diện, nhân cơ hội đưa khăn giấy mà đi đến bên cạnh cô, đặt khăn giấy xuống rồi kéo ghế ngồi luôn cạnh Tô Kỷ. Và sau đó không rời đi nữa.
Tô Kỷ liếc anh, Bùi Hoài mỉm cười hỏi cô có yêu cầu gì thêm không.
“...” Tô Kỷ tiếp tục ăn cơm.
Lúc sắp ăn xong, Bùi Hoài dỗ dành cô uống nửa ly rượu vang đỏ. Đến khi kết thúc đi xuống bãi đỗ xe ngầm, Tô Kỷ mới phản ứng lại, uống rượu rồi thì không lái xe được, chỉ có thể ngồi xe Bùi Hoài.
“...” Toàn là kịch bản cả!
Nhớ lại hồi ở Đại Thương, đúng là có quý tộc vì uống rượu rồi cưỡi ngựa mà ngã c.h.ế.t hoặc làm bị thương dân chúng, cô thầm nghĩ quy tắc xã hội hiện đại vẫn hoàn thiện hơn, năm đó lẽ ra cô cũng nên ban bố luật này. Nghĩ đoạn, Tô Kỷ đỡ trán ngồi vào ghế phụ.
Bùi Hoài mãn nguyện lái xe. Khi cửa xe khóa lại, anh cảm nhận được sự thỏa mãn chưa từng có sau hai tuần qua. Những cảnh tượng trong mơ lại ập đến, khiến anh chỉ muốn mang cô về căn phòng không ai biết của mình mà nhốt lại, để cô không thể vì bất cứ lý do gì mà xa cách anh nữa. Nhưng lý trí và giáo dưỡng bảo anh không được làm thế, huống hồ Tô Kỷ hôm nọ bảo anh là đồ khống chế cuồng, tuy là lời lúc giận nhưng cũng đủ chứng minh cô không thích như vậy.
“Về nhà nhé?” Bùi Hoài ôn nhu hỏi.
Tô Kỷ “ừm” một tiếng. Bùi Hoài khởi động xe. Anh ôn hòa lễ độ, kiên nhẫn mười phần, nhưng tiền đề là Tô Kỷ không được rời xa anh nữa. Giống như trong ký ức mà anh chưa nhớ ra hoàn toàn, cô đã từng rời bỏ anh một lần. Lúc này anh vẫn chưa biết, tâm lý hiện tại của mình chính là tình huống mà bác sĩ tâm lý Lâm Thâm lo lắng nhất.
Còn phía Tô Kỷ, xe đang chạy êm ru trên đường thì điện thoại cô nhận được tin nhắn mới. Là Anna gửi tới.
