Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 827: Lục Đại Ca Tỏ Tình, Nam Miểu Miểu Đỏ Mặt

Cập nhật lúc: 23/03/2026 13:02

LS: *Cho nên trước kia anh mới không thích em đi uống rượu với cô ta.*

Nam Miểu Miểu “xì” một tiếng, nhưng khóe miệng lại cong lên.

Cô múa may ngón tay hồi âm.

Thanh Khâu Tiểu Hoa Nhài: *Liên quan gì đến anh?*

LS: *Quan hệ không nhỏ đâu, anh lớn hơn em năm tuổi, nếu em đợi đến 35 mới yêu đương thì anh phải đợi em đến năm 40 à.*

Hai ngày nay tuy họ trò chuyện nhiều nhưng toàn là mấy chủ đề tào lao, bỗng nhiên nhắc đến chuyện này, mặt Nam Miểu Miểu không tự chủ được mà đỏ bừng lên.

Cô đang nói chuyện Tang Nhã với anh, sao tự nhiên lại lái sang chuyện của hai người rồi??

Nam Miểu Miểu lấy tay làm quạt phẩy phẩy cho bớt nóng, cũng may đây không phải là nói chuyện trực tiếp, nếu không để anh thấy mặt cô đỏ thế này, chắc chắn anh sẽ cười c.h.ế.t mất.

Thanh Khâu Tiểu Hoa Nhài: *Anh đợi em làm gì? Em có kết hôn cũng không phải với anh! Hai ta có quan hệ gì đâu? Anh đừng có nghĩ nhiều nha Lục đại ca!*

Cô gõ một tràng dài, vốn dĩ sau sự cố ở quán cà phê lần trước, giữa họ tuy có tiến triển vượt bậc nhưng vẫn chưa xác định quan hệ rõ ràng.

Một tràng dài gửi đi, bên kia im lặng.

Lúc đầu còn hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập...” vài lần, sau đó chỉ hiện tên WeChat của Lục Thương.

Cứ im lặng như thế suốt ba phút, Nam Miểu Miểu bắt đầu tự hỏi có phải mình nói hơi quá lời không, kết quả đúng lúc này, bên kia bỗng nhiên gửi tới hai tin nhắn không báo trước.

LS: *Miểu Miểu.*

LS: *Có phải em đang đỏ mặt không?*

“...”

“...”

Nam Miểu Miểu nhìn chằm chằm hai dòng tin nhắn này vài giây, nhanh ch.óng quay đầu nhìn quanh quất.

Trong lòng như có vạn con thảo nê mã đang phi nước đại trên thảo nguyên!!!

Cái tên đáng ghét này có phải lắp camera theo dõi trong phòng nghỉ của cô không?

Nếu không sao anh biết cô đang đỏ mặt???

Lục Thương chính là biết.

Vừa rồi khi Nam Miểu Miểu gửi tràng dài kia, Lục Thương đã có thể tưởng tượng ra biểu cảm nhỏ nhắn vừa thẹn vừa giận của cô khi gõ những chữ đó, trông đáng yêu biết bao.

Nam Miểu Miểu vẫn đang tìm camera, chiếc điện thoại đặt trên bàn trang điểm lại rung lên vài tiếng.

Cô nhảy phắt lại ghế, cầm điện thoại, ôm gối xem.

Vì phải quay phim nên cô đã tẩy bộ móng nghệ thuật trước đó, làm lại một bộ móng màu hồng nhạt trong suốt tinh tế trong phạm vi đoàn phim cho phép.

Vẫn là nàng minh tinh kiêu kỳ tinh tế ấy, nàng minh tinh mà Lục Thương thích nhất.

LS: *Nói thật, hai ngày trước mẹ anh có giục cưới.*

LS: *Anh bảo anh có người mình thích rồi, nhưng mãi vẫn chưa theo đuổi được.*

LS: *Mẹ anh thoáng lắm, bảo không theo đuổi được thì thôi, hoặc là đổi người khác mà theo đuổi.*

LS: *Anh bảo mẹ là con không có rẻ rúng thế, con theo đuổi cô ấy không phải vì con thích cảm giác theo đuổi người khác, mà là vì con chỉ thích cô ấy, không đổi được.*

Mấy tin nhắn trước còn chưa xem xong, phía sau đã liên tục gửi tới thêm rất nhiều tin nữa.

Cái tên này lúc mùa xuân thì không thấy phản ứng gì, giờ sắp sang hè mới bắt đầu "động đực".

Nam Miểu Miểu mắng thầm trong lòng, c.ắ.n móng tay cái xem tiếp.

LS: *Giờ mà nói chuyện kết hôn thì hơi sớm, em đừng để bị dọa, chỉ là anh thấy chuyện này hay hay nên kể em nghe thôi.*

LS: *Nhưng câu tiếp theo là nghiêm túc đấy...*

Nam Miểu Miểu xem tin nhắn của anh mà cứ như đang đi tàu lượn siêu tốc, vừa thở phào một hơi thì anh lại chuyển chủ đề.

LS: *Miểu Miểu.*

LS: *Thời gian thử việc cũng đã mấy năm rồi, nên cho anh chuyển chính thức đi chứ.*

“Nam tỷ, đạo diễn gọi chị.”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi.

“Bảo ông ấy đợi một lát!!” Nam Miểu Miểu không thèm nghĩ ngợi liền hét vọng ra.

Nhân viên công tác truyền tin ngoài cửa ngẩn người.

Phải nói là trong đoàn phim này, người dám bảo đạo diễn Cận Phong Trạch “đợi một lát”, vị tỷ này đúng là người đầu tiên!

“Chuyện gì mà quan trọng thế Nam tỷ? Tính tình Cận đạo không tốt đâu!”

Tô Kỷ đang ngậm túi que cay đi ngang qua, cô vừa quay xong cảnh hôm nay, Bùi Hoài nói sẽ đến đón cô.

Lúc này cô chẳng khác gì đứa trẻ ở nhà trẻ chờ phụ huynh đến đón tan học, cô bình thản liếc nhìn cửa phòng Nam Miểu Miểu, sau đó trước khi nhân viên công tác kịp mở miệng lần nữa, cô vỗ vai anh ta.

“Biết đâu là đại sự cả đời của Nam tỷ nhà anh đấy.”

“Cả...” Nhân viên công tác cười gượng, “Đừng đùa em, Kỷ tỷ.”

“Phá hỏng một mối hôn sự, xui xẻo chín đời tổ tông,” Tô Kỷ gật đầu ra vẻ cụ non, “Lời khuyên chân thành của chị dành cho em đấy.”

Nhân viên công tác: “............”

“Cảm ứng dị năng” của Tô Kỷ dường như ngày càng mạnh.

Cách một cánh cửa, trong phòng, Lục Thương không đợi được Nam Miểu Miểu hồi âm, trực tiếp gọi điện thoại tới.

Cho nên Nam Miểu Miểu không phải cố ý không trả lời nhân viên công tác, mà là cô đã chạy ra bên cửa sổ nghe điện thoại, trong đầu, lỗ tai toàn là giọng nói của Lục Thương, còn tâm trí đâu mà nghe chuyện khác?

Giọng Lục Thương thuộc tông trầm, lúc nói chuyện nghiêm túc cực kỳ quyến rũ.

Trước kia Nam Miểu Miểu đóng cùng anh mấy chục tập phim truyền hình mà chẳng thấy gì.

Tự dưng lúc này lại cảm thấy như có huyệt đạo nào đó vừa được đả thông.

Mấy câu nói nghe mà cô thấy bồn chồn, chỗ này ngứa, chỗ kia cũng ngứa.

“...”

“Miểu Miểu, sau khi chuyển chính thức, anh sẽ có tư cách đối xử tốt với em hơn. Trong bộ phim kia của các em, nam chính sủng nữ chính thế nào em thấy chưa?”

Nam Miểu Miểu không trả lời, tim đập loạn nhịp.

“Ở chỗ anh, mấy cái đó còn chưa bõ bèn gì đâu,” Lục Thương tiếp tục nói, không cần cô trả lời câu đó.

Câu tiếp theo, cho anh một câu trả lời là được.

Tạm dừng vài giây, Nam Miểu Miểu nghe anh nói: “Cho anh một danh phận đi, Nam tỷ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.