Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 876: Tào Châu Châu Làm Bánh Kem "xã Chết"

Cập nhật lúc: 23/03/2026 13:10

Bùi Tùng cười rất bình thản: "Đừng đùa nữa."

Quản lý nhận ra tâm trạng ông chủ không tốt, liền thu lại nụ cười: "Vậy tôi đi ăn cơm trước đây, chào ông chủ!"

Trong văn phòng quay lại vẻ yên tĩnh, Bùi Tùng nhìn đồng hồ con trai tặng để xem giờ.

Nửa phút sau, tiếng bánh xe ghế xoay trượt lùi vang lên rõ rệt, anh lấy chìa khóa xe rời đi.

Khi nghiêng người bước vào ghế lái, anh vẫn chưa có ý định rõ ràng là mình muốn đi đâu, nhưng 40 phút sau, xe của anh đã đỗ trong bãi đậu xe ngầm của khu chung cư.

Mấy ngày nay Tào Châu Châu có khá nhiều lịch trình, cơ bản đều là dậy sớm ra ngoài, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Không biết giờ này cô đã về chưa, cứ thử vận may xem sao.

Thang máy dừng ở tầng 56, anh dùng vân tay mở khóa. Cùng lúc anh mở cửa, tiếng động trong bếp đột nhiên ngừng bặt.

Anh chú ý thấy ở lối vào, đôi giày cao gót mà Tào Châu Châu hay đi khi tham gia sự kiện đang để sang một bên.

Chưa kịp vui mừng, trong căn phòng yên tĩnh vài giây bỗng vang lên một chuỗi tiếng lạch cạch, kèm theo tiếng đồ thủy tinh vỡ vụn.

Bùi Tùng nhíu mày, sải bước đi tới.

Tay anh vừa chạm vào nắm cửa, cửa đã mở ra từ bên trong. Tào Châu Châu bước ra, rồi cực kỳ nhanh ch.óng đóng cửa lại sau lưng. Cô tựa lưng vào cửa, cổ tay vòng ra sau nắm c.h.ặ.t lấy tay nắm: "Anh... sao đột nhiên lại về thế?"

Bùi Tùng hơi ngả người ra sau, nhìn chằm chằm vào biểu cảm hoảng loạn nhỏ bé của cô một lúc, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

"Tào tiểu thư, cô làm nổ tung phòng bếp nhà tôi rồi à?" Anh hỏi một cách hờ hững.

Tào Châu Châu cười gượng gạo, kéo cổ tay anh định đi ra ngoài: "Về sớm thế này chắc chưa ăn tối đâu nhỉ? Hôm nay tôi mời anh đi ăn ngoài!"

Chưa đi được hai bước đã bị kéo ngược trở lại, cô nhanh ch.óng quay đầu, thấy Bùi Tùng lại định mở cửa bếp, liền vội vàng dùng thân mình chắn lại.

Nói đến phòng bếp, nơi mà Bùi Tùng ngày thường chẳng bao giờ bước chân vào, nhưng hôm nay anh lại đặc biệt hứng thú, nhất quyết đòi vào cho bằng được.

Tào Châu Châu tức tối: "Anh —"

"Tôi làm sao?" Bùi Tùng vẫn thong dong như cũ.

Tào Châu Châu không biết nghĩ đến điều gì, giọng điệu mềm mỏng xuống, cười gượng: "Đừng vào mà."

Bùi Tùng hơi nghiêng đầu: "Nhưng tôi là chủ nhà mà, nếu phòng bếp bị nổ, chủ nhà có quyền kiểm tra, sau đó... định trách nhiệm..."

Thế mà lại dùng thân phận chủ nhà để ép cô, Tào Châu Châu nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.

Bùi Tùng một tay chống lên khung cửa, tay kia vòng qua sau lưng cô, nắm lấy tay nắm cửa.

Cửa bếp mở ra phía ngoài, khi anh kéo cửa, cánh cửa đẩy người Tào Châu Châu về phía trước, vừa vặn đẩy cô vào lòng anh, dán c.h.ặ.t lấy anh.

Hai người đứng đó, cửa chỉ mở được một nửa, nhưng Bùi Tùng cũng đã nhìn thấy hết.

Phòng bếp tuy không thực sự bị nổ, nhưng cũng chẳng kém là bao.

Mọi nồi niêu xoong chảo trong nhà cơ bản đều bị lôi ra hết, bồn rửa bát đầy nước, nắp lò nướng đang mở, trên bàn bếp và dưới sàn nhà đều vương vãi bột mì.

Bên cạnh là một chiếc túi xách từ siêu thị về, bên trong đựng rất nhiều thứ: trứng gà, bơ, một vài chiếc khuôn, và cả một số túi nguyên liệu bán thành phẩm.

Bột chocolate, bột matcha... và túi to nhất ghi là bột làm bánh kem.

Một chiếc bát thủy tinh vỡ tan tành dưới đất, chắc hẳn là tiếng động anh vừa nghe thấy. Một khối bột khổng lồ, tuyệt đối không thể gọi là mịn màng, văng ra từ chiếc bát đó...

Bùi Tùng khựng lại vài giây, rồi bỗng nhiên bật cười.

Cười đến mức bả vai rung lên.

Đó là cảm giác đã lâu anh không có được.

Anh có thể tưởng tượng được dáng vẻ hoảng loạn của cô gái nhỏ trong bếp vừa rồi.

Cô định làm bánh sinh nhật cho anh sao?

Đây là điều anh hoàn toàn không ngờ tới.

Anh cứ ngỡ cô tuy không từ chối anh, nhưng cũng chẳng hề thích anh.

Anh còn đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để tiến triển từng bước, dùng những phần thưởng để dụ dỗ cô, dùng những quy tắc của người trưởng thành để lừa gạt cô, nhằm đạt được mục đích khiến mối quan hệ của hai người thuận theo tự nhiên.

Mặt Tào Châu Châu đỏ bừng lên như gấc, cô như con đà điểu vùi mặt vào hõm vai anh, khoảnh khắc đó thực sự chỉ muốn "tan biến" ngay tại chỗ!!

Làm bánh kem thất bại còn bị bắt quả tang tại trận, chuyện này còn hơn cả "xã c.h.ế.t"!

Nếu bây giờ cô giải thích rằng đây không phải bánh sinh nhật, liệu có phải là "lạy ông tôi ở bụi này" không??

Vốn dĩ thời gian là đủ dùng, cô đã tìm hẳn ba cái video hướng dẫn. Bọn họ đều nói nhiệt độ khi nướng cực kỳ quan trọng, cao hay thấp đều ảnh hưởng đến thành quả cuối cùng, nên cô đã cố tình lấy giá trị trung bình của ba cái video đó.

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, kết quả không ngờ, cô lại bị kẹt ngay ở bước nhào bột này!!

Bùi Tùng nắm lấy tay cô, đưa tay cô lên trước mắt, khuôn mặt đỏ bừng của cô cũng bị buộc phải rời khỏi hõm vai anh.

Bùi Tùng vẫn đang cười, còn cô thì đã tức đến nổ đom đóm mắt.

Nhưng biết cô đang giận, Bùi Tùng vẫn cứ muốn cười.

Bùi Tùng kiểm tra tay cô: "Bát vỡ không quan trọng, trên người có bị thương chỗ nào không?"

Tào Châu Châu trực tiếp rút tay lại, ra vẻ "tôi có c.h.ế.t cũng không liên quan đến anh", cô nhìn thẳng vào anh hỏi: "Chẳng phải muốn định trách nhiệm sao? Bây giờ xem xong rồi, anh định đi!"

"Tôi thấy..." Bùi Tùng vuốt cằm, ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc, cố ý kéo dài giọng, âm thanh trầm thấp từ tính cực kỳ êm tai, "Tôi nhận toàn bộ trách nhiệm."

Tào Châu Châu: "?"

"Mọi nguyên nhân đều là vì hôm nay là sinh nhật tôi," Bùi Tùng nhìn cô nói, "Cho nên tôi nhận hết trách nhiệm. Để tạ lỗi, bữa tối nay tôi mời."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 876: Chương 876: Tào Châu Châu Làm Bánh Kem "xã Chết" | MonkeyD