Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 878: Bùi Tổng Học Làm "cơm Hộp Tình Yêu"
Cập nhật lúc: 23/03/2026 13:10
Hôm nay là ngày thứ bảy anh chuẩn bị bữa sáng cho Tô Kỷ.
Bảy ngày không trùng món nào.
Hôm nay lúc 9 giờ, tập đoàn Bùi Thị có cuộc họp tổng kết cấp cao.
Hiện tại là 6 giờ rưỡi sáng. Món ăn hôm nay anh định làm cho bạn gái là canh gà trái dừa, sườn bò tiêu đen và rau muống luộc.
Con gà mái già vừa được vận chuyển bằng đường hàng không tới từ hai mươi phút trước, kích cỡ vừa vặn đủ cho hai người ăn một bữa.
Một tiếng đồng hồ, ba món ăn.
Phòng bếp tỏa ra hương thơm thanh nhã.
Món ăn làm xong được đặt vào l.ồ.ng giữ nhiệt.
Người đàn ông một tay tháo tạp dề, động tác nghiêm cẩn như một bác sĩ ngoại khoa vừa kết thúc ca phẫu thuật.
Phòng bếp lại sạch sẽ như chưa từng được sử dụng, giống hệt lần trước.
Anh dặn dò dì Cung đợi Tô Kỷ tỉnh dậy thì bảo nàng nếm thử, sau đó mới bắt đầu chuẩn bị đồ đạc để đến tập đoàn họp.
Đây chính là phiên bản vlog về cuộc sống bận rộn hàng ngày của một tổng tài tiêu chuẩn.
Cảnh tượng này, nếu để người nhà họ Bùi hay nhân viên tập đoàn Bùi Thị biết được, chắc chắn họ sẽ nghĩ anh bị ai đó "nhập" rồi.
Đến cả dì Cung cũng nhìn đến ngây người, cất cuốn sổ tay hoa nhí ghi chép đầy bảy trang vào túi tạp dề.
Tuyệt quá, hôm nay lại học thêm được ba món từ Tam gia!!
Hai ngày đầu Bùi Hoài làm bữa sáng là vì xót Tô Kỷ buổi tối mệt mỏi, sau đó... sau đó anh lại nảy sinh hứng thú một cách khó hiểu.
Có lẽ vì quá hiểu khẩu vị của bạn gái, những món anh làm Tô Kỷ đều rất ủng hộ, nàng ăn nhiều hơn hẳn so với bữa sáng do người khác làm, có khi còn ăn sạch sành sanh.
Mỗi ngày về nhà nhìn thấy những chiếc đĩa trống không, anh đều cảm thấy rất có thành tựu.
Đây chính là điều anh đã theo đuổi suốt mấy ngàn năm qua, trái tim cuối cùng cũng không còn trống rỗng nữa.
11 giờ trưa, cuộc họp kết thúc.
Bùi Hoài khẽ thở phào, một tay nới lỏng chiếc cúc áo đầu tiên ở cổ, tay kia cầm mấy bản tài liệu buông thõng bên người, đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Ai cũng có thể nhận ra, tổng tài của bọn họ dạo này tuy buổi sáng luôn có chút vội vã, nhưng... sắc mặt thì tốt lên trông thấy!
Nhân viên cấp dưới vẫn đang miệt mài "đẩy thuyền" Thẩm Mộc và tổng tài, bộ truyện "Người Đàn Ông Của Vương (Phiên bản hiện đại Bùi Thị)" đã được đăng tải trên nhóm chat công việc suốt 5 năm qua, nhưng các cấp quản lý thì đều biết rõ, vị Tô tiểu thư kia mới là "chính cung nương nương".
Bùi Hoài bước vào thang máy, vài vị quản lý cấp cao cẩn thận đi theo phía sau. Đợi thang máy bắt đầu vận hành lên tầng đỉnh theo nút bấm của tổng tài, họ mới quy củ ấn tầng lầu mình muốn xuống.
Thang máy lên đến tầng đỉnh trước, một tiếng "đinh" vang lên, cửa mở ra. Các quản lý cung kính gật đầu, khi Bùi Hoài bước ra khỏi thang máy, bước chân anh hơi khựng lại.
"Mọi người..." Anh như nhớ ra điều gì đó, hơi nghiêng đầu, "Có món ăn nào yêu thích trong cơm hộp không? Tôi cần chút cảm hứng, nếu có thì gửi WeChat cho tôi."
Kế hoạch của anh là mỗi sáng đều làm vài món không trùng lặp cho Tô Kỷ ăn.
"Cơm hộp?" Các quản lý nhìn nhau, một lát sau, biểu cảm của họ đồng loạt trở nên đầy ẩn ý, "Tổng tài, ý ngài là loại... cơm hộp tình yêu dành cho vợ phải không ạ?"
Cơm hộp tình yêu: Thông thường được hiểu là cơm hộp do vợ làm, nhưng theo cách hiểu của Bùi đại tổng tài, thì chính là cơm hộp làm cho vợ.
"Đúng vậy," anh đáp.
Các quản lý lộ ra nụ cười kiểu "người nhà".
"Tất nhiên là có rồi ạ, lát nữa chúng tôi sẽ gửi cho ngài ngay!"
Dù không biết thì sau khi về họ cũng sẽ hỏi ngay phu nhân nhà mình.
"Cảm ơn," Bùi Hoài bước ra khỏi thang máy.
"Tổng tài, Tô tiểu thư mỗi ngày đều làm cơm hộp tình yêu cho ngài phải không ạ?" Trước khi cửa thang máy khép lại, một vị quản lý tinh nghịch thò đầu ra hỏi.
Bùi Hoài nghe thấy, thuận miệng đáp: "Ừm, tôi mỗi ngày đều làm cho cô ấy."
Cửa thang máy đóng lại, các quản lý cười nói thảo luận.
"Nghe thấy chưa, hèn gì dạo này tổng tài sắc mặt tốt thế, mỗi ngày đều được Tô tiểu thư..."
"..."
Lời nói mới được một nửa, âm thanh đột ngột im bặt.
Vài vị quản lý trong thang máy đồng loạt mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Không đúng.
Là bọn họ nghe nhầm... hay là tổng tài nói nhầm??
Không phải Tô tiểu thư làm cơm hộp cho tổng tài, mà là tổng tài! Mỗi ngày làm cho Tô tiểu thư??
Trở lại văn phòng, ném tài liệu lên bàn, Bùi Hoài ngồi xuống.
Anh móc điện thoại từ túi quần tây ra, vừa vặn máy rung lên một cái.
Là Biện Thông, người đang ở Philippines, gửi tin tới.
Bùi Hoài nhíu mày, sớm biết là cậu ta thì anh đã không lấy điện thoại ra nhanh như vậy.
Biện Thông phát hiện một khối ngọc rất đẹp ở Philippines, loại rất thích hợp để làm vòng tay, vài ngày tới sẽ được đấu giá, hỏi Hoài ca của cậu có hứng thú không.
Bùi Hoài một tay đút túi quần, tay kia cầm điện thoại, ngón tay thon dài linh hoạt gõ phím.
[Dấu Chấm Câu]: Giúp tôi chụp lại đi, tiền tôi sẽ chuyển cho cậu.
[Dấu Chấm Câu]: Chiếc vòng ngọc trước đây của cô ấy bị vỡ rồi, vừa hay làm lại một chiếc mới.
Sau khi gửi đi hai tin nhắn đó, bên kia im lặng một lúc.
Luật sư Biện: Vỡ rồi sao?? Sao lại vỡ được??
Một câu hỏi kèm bốn dấu chấm hỏi, tỏ vẻ cực kỳ khiếp sợ.
Bùi Hoài nhớ lại những gì Tô Kỷ đã nói với mình.
Ngón tay anh ấn vài cái trên màn hình, xóa đi, rồi tiếp tục gõ chữ.
Một phút sau, anh gửi đi một câu.
[Dấu Chấm Câu]: Chiếc vòng ngọc trước đây của cô ấy, cũng là do cậu làm sao?
Câu hỏi thăm bình thường này lại khiến Biện Thông cảm thấy như bị bóp nghẹt cổ họng!
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
...
Bùi Hoài nhận được một email trên máy tính, rồi lại cầm điện thoại lên, đã mười phút rồi mà Biện Thông không hồi âm lấy một chữ.
Anh trực tiếp gọi điện thoại cho Biện Thông.
Ở Philippines nhận cuộc gọi quốc tế đường dài cực kỳ đắt, nhưng là Hoài ca gọi, Biện Thông chỉ dám do dự vài giây, cuối cùng vẫn phải bắt máy trước khi cuộc gọi bị ngắt.
