Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 88: Cô Cô Trở Về, Fan Cứng Của Tô Kỷ
Cập nhật lúc: 17/03/2026 06:36
Tô Kỷ nghĩ nghĩ, sáng mai trừ bỏ trường học có tiết cũng không có việc gì quan trọng, liền đồng ý: "Cảm tạ ông chủ tài bồi."
Ngày hôm sau, máy bay của Bùi Khê hạ cánh lúc 6 giờ sáng giờ Hoa Quốc.
Thẩm Mộc an bài mấy chiếc xe đi đón, chủ yếu là hành lý nhiều.
Bùi Tinh Tinh mơ mơ màng màng còn chưa ngủ tỉnh, liền thấy một người phụ nữ thành thục đặc biệt đặc biệt xinh đẹp ghé vào trước giường mình.
Bùi Khê thấy cậu bé tỉnh, nâng lên khuôn mặt nhỏ ngủ nóng hầm hập liền mãnh hôn một cái.
Nàng cùng ông xã kết hôn mười năm, đến bây giờ còn không có con.
Nàng cùng ông xã đều kiểm tra rồi, bác sĩ cũng tra không ra là bệnh gì, nhị đệ cùng tam đệ y thuật phương diện khác rất lợi hại, nhưng cố tình chính là đối với s.i.n.h d.ụ.c không hiểu nhiều lắm.
Lúc này nhìn đến tiểu cháu trai đáng yêu như vậy, Bùi Khê thích điên rồi.
Bùi Tinh Tinh bị nàng hôn đến ngũ mê tam đạo, nháy mắt cũng không còn buồn ngủ.
Cậu bé mút đầu ngón tay, rất ngượng ngùng nhìn thoáng qua Bùi Tùng đang đứng một bên: "Ba ba, cô ấy là ai nha?"
Bùi Tùng khoanh tay nửa dựa khung cửa, khóe môi một mạt cười xấu xa: "Xem đi chị, em liền nói chị phải thường xuyên trở về, con trai em đều không quen biết chị a."
Nghe được tiếng "chị" này, cái đầu nhỏ thông minh của Bùi Tinh Tinh nhưng thật ra bay nhanh xoay chuyển, chỉ chốc lát công phu, liền kinh hỉ trừng lớn đôi mắt: "Là cô cô!"
Cậu bé nói "cô cô" thời điểm miệng nhỏ chu lên, miễn bàn nhiều đáng yêu.
Bùi Khê lại hôn mấy cái: "Xem đi xem đi! Đại cháu trai mới sẽ không quên cô cô!"
Bùi Khánh Thân chống gậy ở cửa cười ha hả, cháu gái từ nước ngoài trở về, ông khẳng định là cao hứng.
Bất quá xem ba đứa cháu này của ông, một đứa có chồng không con, một đứa có con không vợ, một đứa khác gì cũng không có.
Hy vọng Hoài Hoài kẻ đến sau mà vượt lên trước đi.
Lúc ăn sáng, Bùi Tinh Tinh ăn hai miếng liền không ăn, ôm cô cô hỏi đông hỏi tây.
"Cô cô, người đại diện là gì nha?"
Bùi Khê: "Người đại diện liền là người dẫn dắt minh tinh, giúp minh tinh kiếm tiền."
Bùi Tinh Tinh: "Vậy cô cô dẫn dắt minh tinh nào nha?"
Bùi Khê liền cười: "Nói con cũng không biết."
Bùi Tùng nhẹ "A" một tiếng: "Nhưng đừng khinh thường con trai lớn của em, minh tinh chị dẫn dắt con trai lớn của em thật sự biết đấy," nói xong nhìn về phía Bùi Tinh Tinh: "Nói cho cô cô, con thích nhất nữ minh tinh là ai?"
Bùi Tinh Tinh giây biến tiểu mê đệ mắt lấp lánh: "Là Tiểu Mình tỷ tỷ!!!"
Bùi Khê giật mình, thế nhưng ngay cả Bùi Tinh Tinh đều thích Tô Kỷ như vậy?
Nghe nói lúc trước vẫn là lão gia t.ử coi trọng trước, sau đó giới thiệu cho tam đệ.
Này quả thực có thể nói, Tô Kỷ chính là lớn lên ở trên điểm thẩm mỹ của người Bùi gia bọn họ đi??
Cái này nàng càng chờ mong sớm một chút nhìn thấy chính chủ!!
"Hoài Hoài, khi nào cho chị đến công ty a?"
Bùi Hoài thong thả ung dung ăn cơm: "Mới vừa về nước trước nghỉ ngơi, quá mấy ngày diễn viên chính gặp mặt sẽ, đến lúc đó lại đi là được."
Tô Kỷ dựa theo thời gian ước định gọi taxi đi công ty, trên đường nhận được điện thoại của Phan Liên: "Bảo Bảo, hôm nay cậu không đi học à?"
Đại học Nghệ thuật không giống đại học bình thường, nếu có thông cáo hoặc là công ty có việc, xin nghỉ trốn học vẫn là rất bình thường.
Tô Kỷ: "Ừ, đi Cá Voi Xanh."
Phan Liên "Nga" một tiếng, giờ phút này cô đã đứng ở thính kịch nói, thanh âm có chút khẩn trương: "Bất quá Bảo Bảo, hôm nay chính là tiết biểu diễn của thầy Hách, thầy ấy là người thù dai nhất, trốn học thì cẩn thận thầy ấy tốt nghiệp không cho cậu học phân nha."
Tô Kỷ đau đầu ấn ấn huyệt Thái Dương: "Được rồi, tớ biết rồi."
Nhưng Phan Liên bên này mới vừa cúp điện thoại, liền nghe có học sinh chạy tới tuyên bố: "Thầy Hách vừa mới gọi điện thoại, nói thầy ấy lâm thời có chuyện quan trọng, tiết này dời đến tuần sau!"
Một đám học sinh: "A???"
Cùng lúc đó, Hách Cẩu đang điên cuồng thúc giục tài xế taxi: "Sư phụ a, nhanh lên nhanh lên! Ngày đầu tiên dạy học cho người của đại lão bản tuyệt đối không thể đến trễ! Về sau có thể hay không đại hỏa liền xem lần này cơ hội!!!"
(Tấu chương xong)
Nửa giờ sau, Hách Cẩu không ngừng đẩy nhanh tốc độ, rốt cuộc kẹt đúng phút cuối cùng, tới phòng huấn luyện kỹ thuật diễn chuyên môn dành cho nghệ sĩ của Cá Voi Xanh.
Hách Cẩu nhập hành hơn hai mươi năm, nhìn quen thói đời nóng lạnh trong giới nghệ sĩ.
Trong tất cả các công ty lớn, danh tiếng của Cá Voi Xanh là dẫn đầu một cách áp đảo.
Hôm nay Hách Cẩu có thể may mắn được Tổng tài Cá Voi Xanh lựa chọn dạy kỹ thuật diễn cho nghệ sĩ, cũng là cùng hắn phía trước tham gia tiết mục mức độ nổi tiếng thoát không được can hệ, hắn nhất định phải hảo hảo biểu hiện!!
Cửa gặp được Bùi Hoài, Hách Cẩu tươi cười xán lạn ánh mặt trời tràn ngập nhiệt tình: "Bùi tổng!"
Bùi Hoài họp xong vừa qua tới: "Nghệ sĩ đã ở bên trong."
Hách Cẩu: "Hôm nay Bùi tổng muốn dự thính sao?"
Bùi Hoài lược gật đầu: "Nhìn xem anh dạy thế nào."
Hách Cẩu nháy mắt khẩn trương không thôi: "Bùi tổng yên tâm, tôi nhất định sẽ hảo hảo biểu hiện."
Hai người đẩy cửa vào nhà, một thân ảnh đang ở trên t.h.ả.m phòng huấn luyện xoạc chân chữ nhất chơi điện thoại.
Kỳ thật không phải chơi điện thoại, mà là đang xử lý đơn đặt hàng d.ư.ợ.c thảo trên di động.
Hách Cẩu: "Chào em, tôi là giáo viên dạy diễn xuất của em, tôi tên Hách..."
"Thầy Hách Cẩu?"
Tô Kỷ ngẩng đầu, đang cùng tầm mắt Hách Cẩu đụng phải.
Xem ra học phân của nàng được bảo vệ rồi.
Hách Cẩu mộng bức.
Muốn nói hắn nhớ hết tất cả học sinh khóa này thì không hiện thực, nhưng diện mạo của Tô Kỷ hắn tuyệt đối là nhớ rõ rành mạch.
