Yêu Qua Mạng Bị "lột Mặt Nạ" Rồi! - Chương 3
Cập nhật lúc: 13/07/2026 14:01
Giữa những âm thanh ca hát du dương, ồn ào.
Trái tim tôi dần chìm xuống tận đáy.
Buổi hợp xướng kết thúc, Khâu Tranh đứng dậy rời đi, đúng như lời hẹn của chúng tôi: trước khi nhớ được gương mặt mình
Ở hậu trường, các bạn cùng lớp đang xì xào bàn tán.
"Các cậu thấy Khâu Tranh không? Anh ấy chỉ xem mỗi lớp mình tập rồi đi thẳng, là có ý gì vậy nhỉ?"
"Còn phải hỏi sao, chắc chắn là đến xem một ai đó đặc biệt rồi."
Nói đoạn, mọi người đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Khương Uyển Như.
Cô ta cố kìm nén nụ cười nhưng cái cằm thì đã sớm vểnh lên từ lâu.
"Trai xinh gái đẹp đúng là đẹp đôi thật."
"Kiếp sau cho mình làm hoa khôi đi, mình cũng muốn hẹn hò với nam thần."
Tôi không nghe nổi nữa, vội vàng thay đồ diễn rồi bỏ đi.
Thế nhưng vừa bước ra khỏi hội trường, tôi đã thấy Khâu Tranh đang đứng trước cửa, cúi đầu xem điện thoại.
Chiếc điện thoại trong túi áo tôi rung nhẹ.
Tôi lấy ra xem.
[Yêu cầu kết bạn mới]
[Khâu Tranh: Tại sao lại xóa mình?]
6
Đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Khương Uyển Như đang ở ngay phía sau, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nếu Khâu Tranh phát hiện mình bị xóa kết bạn, chắc chắn anh sẽ tiến tới hỏi cho ra lẽ.
Tôi vội vàng chấp nhận lời mời kết bạn.
[Nhấn nhầm thôi.]
[Cậu tưởng mình là kẻ ngốc à?]
[...Chẳng phải chúng ta đã thống nhất là tạm thời không liên lạc sao?]
[Mình đâu có nói là xóa.]
Phía sau bỗng vang lên giọng nói của Khương Uyển Như.
Tôi khựng lại.
[Hả?]
Khâu Tranh tiếp tục truy hỏi.
Nếu anh phát hiện ra Khương Uyển Như còn chẳng thèm nhìn điện thoại, mà "cô ấy" trên mạng lại đang trả lời tin nhắn thì sao...
Tôi rảo bước chạy tới.
Tranh thủ lúc Khâu Tranh ngẩng đầu lên, tôi đã đứng ngay trước mặt anh.
"Học trưởng."
Khâu Tranh chậm rãi ngẩng đầu.
Đúng lúc đó, Khương Uyển Như bước ra khỏi hội trường.
Cô ta nhìn thấy chúng tôi ngay lập tức.
Dù không quay đầu lại nhưng qua ánh mắt sắc lẹm đó, tôi cũng cảm nhận được sự đố kỵ đang dán c.h.ặ.t lên người mình.
"Học trưởng..." Tôi lấy hết can đảm gọi thêm lần nữa.
Khâu Tranh lại không có phản ứng gì, ánh mắt anh xuyên qua mắt kính, nhìn gương mặt tôi một cách chăm chú từ trên xuống dưới.
Nếu không biết sự tình, có lẽ tôi đã thấy ngượng ngùng rồi.
Nhưng tôi biết, anh mắc chứng mù mặt, việc nhìn tôi như vậy chắc là đang cố gắng nhận dạng xem tôi là ai.
"Em có chuyện muốn hỏi anh."
"Được."
Khâu Tranh thu lại ánh mắt quan sát.
"Tăng Nguyệt!"
Giọng Khương Uyển Như vang lên sau lưng tôi.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Cậu tìm học trưởng có việc gì thế? Chỗ nào không hiểu à? Học trưởng đang học tiến sĩ, làm gì có nhiều thời gian mà giảng giải cho cậu?"
Khương Uyển Như mỉa mai nói:
"Hay là thế này, kéo học trưởng vào nhóm lớp mình đi, có gì thì hỏi online là được rồi."
Vừa nói, cô ta vừa rút điện thoại ra:
"Học trưởng, kết bạn WeChat nhé."
7
Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới không quay đầu bỏ chạy.
Nín thở chờ đợi xem Khâu Tranh có bày ra vẻ nghi hoặc nào không.
Hoặc giả như anh cứ thế lấy điện thoại ra, chất vấn Khương Uyển Như rằng chẳng phải họ đã kết bạn từ lâu rồi sao.
Khâu Tranh nhìn cô ta.
Một giây, hai giây.
Đôi mày hơi nhíu lại.
"Xin lỗi, xin hỏi cô là..."
Sự im lặng.
Một khoảng lặng kéo dài.
Đến cả mấy bạn học phía sau Khương Uyển Như cũng đứng hình.
Trong khi ai cũng tưởng anh thích Khương Uyển Như, thì hóa ra anh lại chẳng biết cô ta là ai.
Khương Uyển Như lập tức đỏ hoe mắt rồi bỏ chạy.
Khủng hoảng cứ thế được giải quyết một cách khó hiểu.
Người bị chứng mù mặt chỉ có thể dựa vào tóc tai và quần áo để nhận diện, mà kiểu tóc và trang phục lúc nãy diễn tập với bây giờ hoàn toàn khác nhau, thế nên chuyện này cũng dễ hiểu.
Nhưng Khương Uyển Như nào có biết điều đó.
Khâu Tranh dường như vẫn chưa nhớ ra Khương Uyển Như là ai.
Nhìn theo bóng lưng cô ta một lúc rồi lại quay sang tôi:
"Em còn câu hỏi nào không?"
"Em không còn câu hỏi nào nữa ạ."
Nói xong, tôi quay người định đi.
"Đợi đã."
"Dạ?"
"Cô gái vừa rồi nói muốn mời anh vào nhóm WeChat của lớp các em."
Khâu Tranh nhìn tôi: "Em kết bạn với anh đi."
8
Khương Uyển Như cũng ở trong nhóm lớp, Khâu Tranh dù mù mặt nhưng lại nhận ra được WeChat mà!
Đột nhiên lại có hai tài khoản WeChat của Khương Uyển Như, chuyện này phải giải thích thế nào đây?
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, Khâu Tranh đã chìa mã QR ra trước mặt tôi rồi.
Tôi đành bấm bụng kết bạn rồi mời anh vào nhóm lớp.
Sau đó vội vàng bỏ chạy như thể có kẻ đuổi theo.
Cả ngày hôm đó tôi cứ thấp thỏm không yên.
Mãi đến tối, Khâu Tranh mới gửi tin nhắn tới.
[Xin lỗi, lúc nãy anh không nhận ra em ngay.]
Chần chừ một chút, anh lại hỏi:
[Tại sao em lại có tới hai tài khoản WeChat?]
Tôi đã chuẩn bị sẵn đối sách:
[Đây là tài khoản phụ của em.]
[Khương Uyển Như?]
[Dạ?]
Người bên kia im lặng.
[Không có gì.]
Mãi một lúc lâu sau, anh cũng không gửi tin nhắn nào nữa.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã trôi qua êm đẹp như thế.
Đến tận buổi tổng duyệt hợp xướng, Khâu Tranh lại xuất hiện lần nữa.
Lần này, Khương Uyển Như không còn phấn khích như trước nữa.
Cô ta thậm chí vì muốn giữ lấy bộ dạng kiêu ngạo của mình, nên từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn về phía Khâu Tranh.
Đám bạn cùng lớp vốn thích hóng hớt nhất thời cũng chẳng biết tình hình ra sao.
"Có ý gì vậy, sao Khâu Tranh lại đến nữa?"
"Nhưng anh ấy đâu có quen Khương Uyển Như... chẳng lẽ người anh ấy thích là người khác?"
"Trời ơi, hóng được tin hot rồi, là ai thế!?"
Bọn họ ríu rít bàn tán.
Khương Uyển Như dậm chân bỏ đi.
Nhưng chỉ mình tôi biết, người mà Khâu Tranh muốn tìm thực ra chính là "cô ấy".
Chỉ là, căn bệnh mù mặt của anh đã gây ra hiểu lầm giữa hai người.
Cục diện này, dường như cũng là mục đích ban đầu của tôi.
Để hai người hiểu lầm nhau, không bao giờ có thể đến được với nhau.
Nhưng đến nước này, tôi lại chẳng thấy sảng khoái như mình tưởng tượng.
Suốt hai ngày liền, Khâu Tranh không hề nói chuyện với tôi.
Tôi không đoán được trong lòng anh đang nghĩ gì.
Ngày thứ ba, Khâu Tranh thông báo trong nhóm về việc chọn vài người đến phòng thí nghiệm thực tập, đồng thời tag tên từng người.
Trong đó có tôi và cả Khương Uyển Như.
Mọi người chuẩn bị xong xuôi rồi cùng nhau đến phòng thí nghiệm.
Khương Uyển Như trông có vẻ phờ phạc.
Khâu Tranh đã đợi sẵn ở phòng thí nghiệm.
Anh giới thiệu thiết bị theo kế hoạch, giải đáp vài thắc mắc của sinh viên rồi để chúng tôi tự thực hành.
Mọi người tản ra làm việc của mình.
Tôi cúi đầu hí hoáy với đống đồ trên tay, Khương Uyển Như thì đứng ngay đối diện tôi.
Bỗng nhiên, giọng Khâu Tranh vang lên từ phía sau.
"Cậu có hứng thú với cái này à?"
Tôi ngoái đầu lại, thấy anh đang bước về phía Khương Uyển Như.
