[yêu Quái Kỳ Đàm] Chi Yêu Hoa Thường Phi - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:05
Thường Phi, năm nay 14 tuổi, học sinh cấp hai. Diện mạo bình thường, thành tích trung bình, học sinh trung học bình thường học thể d.ụ.c không tốt. Nhưng hắn cực kỳ bình thường, lại là nhân vật phong vân trong trường học. Nguyên nhân là ở trên người người nhà Thường Phi.
Ba Thường Phi là hỗn huyết Trung Đức, dáng người cao gầy, tuấn mỹ đến so với nam nhân Âu Mĩ càng giống người mẫu; mẹ Thường Phi từng là tiếp viên hàng không, tinh thông bốn loại ngôn ngữ Trung Anh Đức Nhật, tài mạo song toàn khí chất xuất chúng. Chỉ hai vị xuất hiện, liền có thể khiến hội phụ huynh phi thường náo nhiệt.
Thường Phi còn có người chú với cha là cùng mẹ khác cha, thứ tư mỗi tuần lại đích thân đón đưa Thường Phi về nhà, mỗi lần đón đưa đều sẽ tạo thành oanh động. Đơn giản là chú Thường Phi đẹp đến phảng phất không giống người thường, đẹp tới mức làm người ta nghẹt thở, cái gọi là khuynh quốc khuynh thành, chỉ đứng xa nhìn đều cảnh đẹp ý vui.
Thứ tư này, chú Thường Phi tựa như thường ngày đến tìm hắn, đứng ở cửa trường học chờ đợi, đưa tới không ít học sinh vây xem, chú Thường Phi đối với mọi người đi ngang qua nhất nhất mỉm cười tiếp đón, cực độ ôn hòa.
Thường Phi xa xa phát hiện hắn, nhanh ch.óng chạy đến cửa trường, vừa đến trước mặt hắn lập tức lớn tiếng ồn ào, “Chú Hoa! Đã nói đợi ở đối diện, tại sao lại đến cửa trường?” Thường Phi thân mật kéo quần áo chú Hoa, lôi kéo y rời khỏi trường học. Nếu người sùng bái ở cửa trường hình thành bức tường người đem chú Hoa vây quanh, hắn phải làm sao đột phá vòng vây cứu người?
“Phi Phi đừng kéo quần áo, sẽ dãn hư.” Chú Hoa đầy mặt ôn hòa, đẩy tay Thường Phi kéo quần áo ra, đổi tư thế tay trong tay. Cảm nhận được Thường Phi dị thường tay lạnh như băng, hỏi: “Tay con rất lạnh.”
“Có vậy sao?” Thường Phi nắm nắm bàn tay chính mình, coi như phạm vi có thể nhận, “Có thể là chúng con cơm trưa dinh dưỡng ăn kem trái cây.” Dù sao cũng là mùa hè, kem tương đối tốt. Thường Phi cười chú Hoa rất ngạc nhiên.
Chú Hoa không tỏ vẻ cái gì, chỉ là yên lặng đem tay Thường Phi chà cho ấm, thẳng đến độ ấm bình thường mới thôi.
“Chú Hoa hôm nay muốn lưu lại cùng nhau ăn bữa tối không?” Thường Phi hỏi, thứ tư là nhà bọn họ cùng chú Hoa có tụ hội gia tộc nhỏ, cho nên chú Hoa mới có thể đặc biệt đón hắn về nhà.
“Làm sao?” Chú Hoa không đáp hỏi lại. Suy đoán Thường Phi nhất định là có chuyện phải phiền toái y.
“Kỳ thật là như vậy ——” Thường Phi phát hiện xe chú Hoa ở cách đó không xa, đột nhiên ngại ngùng, “Đến trên xe lại nói cho chú.” Đi nhanh hơn, đến xe thì dừng
Chú Hoa tuy có nghi hoặc, nhưng vẫn đuổi kịp hắn. Giải khóa phòng trộm, mở cửa xe. Thường Phi linh hoạt ngồi vào bên trong xe, đóng cửa lại, cài dây an toàn, dị thường nhu thuận. Chú Hoa khởi động xe, nóng xe một hồi, xuất phát.
“Chú Hoa ——” Thường Phi ấp úng.
“Nói đi.” Chú Hoa ngược lại thực gọn gàng, muốn hắn có chuyện nói thẳng.
“Chú còn nhớ rõ tuần trước chú cho con một chậu hoa nhỏ không?” Hắn hỏi.
“Ân, ta nhớ rõ.” Là quà sinh nhật y đưa cho Thường Phi. Trồng ra là đậu có khắc chữ nha.
Nghe được chú Hoa nói nhớ rõ, Thường Phi như là bong bóng xì hơi, biểu lộ uể oải, “Cây đậu đó c.h.ế.t —— thực xin lỗi, con không phải cố ý. Con kỳ thật có chiếu cố nó. Con nghĩ con không có tài năng làm vườn.”
Chú Hoa cười ra tiếng, sờ sờ đầu của hắn, “Đứa ngốc. Đừng nói như vậy, là người đều có lần đầu tiên. Con cũng mới trồng thất bại một lần mà thôi. Ta đã thất bại thật nhiều lần, mới có hoa viên hiện tại.” Hoa viên trong miệng chú Hoa, là hoa viên tạo cảnh của hắn tạo ra ở tầng cao nhất. Trong nghiệp giới chú Hoa có tiếng thiết kế vườn đơn giản mà tinh xảo.
Thường Phi tự giễu, “Con nghĩ nhà chúng ta hẳn là đều không có tài năng làm vườn. Làm không tốt đây là di truyền.” Dù sao nhà hắn mặc kệ trồng thực vật gì đều trồng không được. Quả thực là cùng thực vật phạm xung.
“Đứa ngốc.” Lại xoa nhẹ tóc Thường Phi một lần.
Tùy tiện ăn xong bữa tối bình thường, ba mẹ mỗi lần gặp chú Hoa đều rất vui vẻ, Thường Phi cũng rất vui vẻ. Buổi tối chú Hoa sẽ lưu lại qua đêm, cùng ngủ với Thường Phi, cho nên Thường Phi vẫn bị vây trong trạng thái hưng phấn, khó được sớm chuẩn bị lên giường ngủ. Chờ chú Hoa tắm rửa xong mở cửa tiến vào, Thường Phi đã đợi được cơn buồn ngủ.
Mắt lim dim, Thường Phi dụi dụi mắt muốn thanh tỉnh chút, hắn còn muốn cùng chú Hoa tán gẫu ——
Chú Hoa tới gần, hắn ngửi được hương xà phòng trên người chú Hoa thơm ngào ngạt, chú Hoa từ phía sau hắn bao bọc chính mình, nằm ở trên người hắn, thoải mái đến càng muốn ngủ.
Chú Hoa lắc lắc hắn, ý đồ đ.á.n.h thức hắn, ở sau tai hắn nhẹ giọng nói chuyện, “Thường Phi đã ngủ chưa?” Này căn bản là phản hiệu quả, hắn càng muốn ngủ.
Chú Hoa nhìn hắn tựa hồ kêu không tỉnh, thở dài, đành phải trước tiên làm nghi thức trước khi ngủ. Y thì thầm, “Thường Phi, trên thế giới này con yêu ai nhất?”
