Yêu Thầm - Chương 122

Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:03

Nhan Yểu không biết anh phát hiện ra mình từ khi nào. Dưới khán đài là toàn bộ học sinh từ khối 10 đến khối 12, thêm quá nửa giáo viên nhân viên, đều vì mộ danh anh mà đến.

Giữa biển người đen đặc, cô đứng trong một góc mờ tối, vị trí mờ nhạt nhất.

Không khí hừng hực trong hội trường vẫn chưa hạ nhiệt. Thầy cô phụ trách đành lên sân khấu giữ trật tự: vừa kêu gọi học sinh yên lặng, vừa cười mời Giang Nghiên lui xuống.

Giang Nghiên đưa micro cho thầy lên đón, lúc xuống sân khấu còn liếc về phía góc kia lần nữa, nhưng người vừa đứng đó không biết đã biến mất tự lúc nào, không để lại một dấu vết.

Rời khỏi lễ đường, Nhan Yểu một mình lang thang trong khuôn viên vắng lặng, cảnh vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Đêm qua họ đã chia tay. Hôm nay anh đứng trên bục đường đường chính chính nói mình độc thân, điều đó vốn chẳng có gì không phải.

Chỉ là cô không hiểu, mình đứng tận một xó xỉnh như thế, vì sao vẫn bị anh nhìn thấy? Chẳng rõ nên nói là mắt anh quá tinh, hay là có những thứ vẫn khắc sâu vào tận xương tủy.

Câu nói ấy, như cố ý nói riêng cho cô nghe.

Là để xác nhận quyết tâm của chính anh, hay để thử thăm dò điều gì? Nhan Yểu không ngốc, cũng không dễ bị dắt mũi. Nhưng không thể phủ nhận, giờ cô thấy rất khó chịu, khó chịu đến cực điểm.

Cô chưa từng nghĩ Giang Nghiên lại có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của mình đến vậy. Rõ ràng khi còn yêu nhau, cô cũng đâu bị lay động đến thế, sao chia tay rồi lại càng bận lòng?

Cơn thèm t.h.u.ố.c âm ỉ lại trỗi dậy. Cô thò tay vào túi sờ thấy hộp thuốc, chợt nhớ lời bác bảo vệ ở cổng trường, đành rút tay ra.

Người ta bảo "tính người vốn hèn", trước đây cô không tin mấy lời vớ vẩn đó, đến giờ cũng chẳng muốn thừa nhận.

Nghĩ lại, trong từng khoảnh khắc ở bên Giang Nghiên, cô chưa từng hình dung anh sẽ chủ động nói chia tay. Trước khi yêu, cô còn vì sợ đến lúc chia tay khó mà hạ màn cho êm nên cứ do dự mãi, nào ngờ kết cục của họ lại gọn ghẽ đến thế, cũng khiến cô trở tay không kịp đến thế.

Cô thừa nhận đôi khi mình quá tự phụ: ở bên anh, cô luôn như ở trong vùng an toàn, cứ ngỡ anh yêu mình đến mê mệt, nên trong tiềm thức thấy quyền chủ động nằm vững trong tay mình, cô nói bắt đầu, cũng vô thức nghĩ rằng chỉ mình mới có thể nói kết thúc.

Sự thật chứng minh rằng thỏ gấp cũng biết c.ắ.n người, huống hồ Giang Nghiên từ đầu vốn chẳng phải loài ăn cỏ hiền lành.

Khuôn viên trường đặc biệt yên ắng. Nhìn dãy giảng đường trước mắt mười mấy năm rồi mà chẳng đổi khác là bao, ký ức phai màu trong đầu cô dần hiện rõ, hóa ra cũng có không ít cảnh về Giang Nghiên.

Rõ ràng lẽ ra cô phải chẳng có ấn tượng gì mới đúng.

"Nhan Yểu?"

Một giọng quen thuộc vang lên phía không xa.

Cô nghiêng đầu nhìn, bắt gặp một đôi mắt ngạc nhiên, khẽ sững.

"Đúng là em thật à? Sao em ở đây?"

Người đến mặc chiếc sơ mi kẻ caro y như mười năm trước, trên mặt là cặp kính gọng vàng kiểu xưa, khuôn mặt chữ điền nghiêm trang, nhưng có lẽ do năm tháng, trong ánh mắt đã xen vài phần từ hòa.

"Thầy Cao." Nhan Yểu lên tiếng, nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, trong lòng không khỏi dậy chút cảm hoài.

"Không ngờ em còn nhớ thầy."

Cao Quốc Minh mỉm cười bước lại gần, kéo suy nghĩ của Nhan Yểu quay về mười năm trước.

Cô đương nhiên không thể quên người đàn ông này. Hồi đi học, thầy Cao là giáo vụ của khóa họ, mà với một "nữ sinh bất hảo" như cô, thầy đã "giao đấu" không biết bao nhiêu lần.

Mùi trà trong phòng làm việc của thầy, cô còn nhớ y nguyên, vì nó dở tệ.

"Sao em quên thầy được."

Trong ấn tượng của Nhan Yểu, dường như thầy Cao cao hơn bây giờ một chút, tóc mai chưa nhiều sợi bạc thế này, nếp nhăn trên mặt cũng chưa sâu như vậy. Khi ấy, ánh mắt thầy nhìn cô thường chan chứa cái "hận sắt không thành thép", lời khuyên nhủ nói chẳng dưới trăm lần, thậm chí lúc nóng giận còn buông vài câu khó nghe.

Nhưng cô chưa từng oán trách vị Cao Quốc Minh trước mặt. So với những người thầy người cô lười đến cả trách mắng, hễ nhắc tên cô là đầy khinh miệt, thì thầy Cao chưa từng bỏ ý định kéo cô "cải tà quy chính".

Khi đó, mỗi lần cô gây chuyện, trợ lý của lão già nhà cô lại tới trường dàn xếp, và bao giờ người tiếp là thầy Cao, bởi thế thầy cũng biết ít nhiều chuyện gia đình cô.

"Ngần ấy năm không gặp, em càng ngày càng xinh." Lúc này, cái nhìn của thầy cũng chẳng còn vương chút bực bội ngày xưa, nụ cười nhàn nhạt luôn ở trên môi: "Đã về rồi thì vào phòng thầy ngồi một lát."

Nhan Yểu không từ chối, ngoan ngoãn theo thầy về căn phòng mình từng ghét cay ghét đắng.

Mười năm đổi thay quá nhiều. Sự gai góc ngày trước thu cả lại, tính khí ngang ngạnh cũng được thời gian mài cho bớt, không còn sắc nhọn như thuở mười bảy, mười tám.

Giờ nghĩ lại, những điều mình từng hận, từng oán, hình như đều chỉ là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng kể.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.