Yêu Theo Cách Của Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 21/08/2026 15:06

[Ôn Sơ, đừng giận anh nữa được không?]

[Anh biết mình sai rồi. Để anh đến chăm sóc em nhé, em bị bệnh không thể không có người ở bên.]

[Anh hứa, lần sau nhất định sẽ không để truyền thông viết linh tinh nữa.]

[Ôn Sơ, anh thích em lâu như vậy rồi, em cũng biết mà.]

[Anh ta rốt cuộc có gì tốt chứ?]

[Đáng để em mãi không quên như vậy sao?]

Tôi vội vàng quay mặt đi.

Không phải tôi cố ý đọc tin nhắn của hai người.

Chỉ là tin nhắn của Mạnh Hoài tới dồn dập quá.

Nhưng điều khiến tôi tò mò hơn là...

“Anh ta” mà Mạnh Hoài nhắc đến là ai?

Chẳng lẽ...

Ôn Sơ vẫn luôn có người mình thích sao?

Đúng lúc ấy, tôi quay đầu lại thì thấy Ôn Sơ đã ngồi dậy.

Cô ấy chỉ hờ hững liếc qua màn hình điện thoại, rồi bưng bát cháo lên ăn.

“Thẩm Luật, vốn dĩ từ hôm nay trở đi... tôi đã quyết định sẽ không tìm cậu nữa.”

Lời cô ấy khiến tim tôi nhói lên.

“Nhưng tối nay sau khi về nhà, tôi cứ thấy người không khỏe. Vừa khó chịu vừa đói. Dì giúp việc nấu cơm rồi mà tôi vẫn không ăn nổi. Chỉ rất muốn ăn bát cháo mà trước đây cậu từng nấu.”

Tôi khẽ gọi:

“Ôn Sơ.”

Đây là lần đầu tiên tôi gọi tên cô ấy.

Không còn là “Tổng giám đốc Ôn” nữa.

“Thẩm Luật, rõ ràng cậu rất thông minh. Vậy mà sao cứ không hiểu chứ? Thậm chí tôi còn nghi ngờ cậu cố tình giả vờ.”

“Ôn Sơ... tôi không hiểu ý cậu.”

Ôn Sơ ngẩng đầu, uống cạn bát cháo.

Mái tóc dài mềm mại rủ xuống trước n.g.ự.c.

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.

“Thẩm Luật, đây là lần đầu tiên... cũng là lần cuối cùng.”

“Thích cậu... tôi thật sự mệt rồi.”

Tôi kinh ngạc mở to mắt.

“C... cái gì?”

Ôn Sơ nhìn sâu vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

“Thẩm Luật.”

“Tôi nói... tôi thích cậu.”

“Đã rất lâu rồi.”

Người Ôn Sơ thích...

Lại là tôi?

“Nhưng hình như cậu vẫn luôn từ chối tôi.”

“Tôi vất vả lắm mới nhờ giáo viên đổi cậu đến ngồi cạnh mình.”

“Vậy mà mới ngồi được một học kỳ, cậu đã đổi chỗ với người khác.”

“Cả cháo nữa.”

“Tôi cứ tưởng cậu nấu riêng cho tôi.”

“Kết quả ai cũng có phần.”

“Quá đáng nhất là tối hôm đó.”

“Cậu say đến như vậy rồi mà vẫn không chịu chạm vào tôi.”

“Nửa tháng không gặp.”

“Đến lúc gọi điện, điều cậu quan tâm đầu tiên lại là giữa chúng ta rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không, liệu tôi có m.a.n.g t.h.a.i hay không, đúng chứ?”

Nói đến đây.

Hàng mi dài của Ôn Sơ khẽ run.

Cô ấy lau nước mắt, hít sâu một hơi.

“Tôi muốn nói với cậu những lời này từ rất lâu rồi.”

“Nhưng hồi cấp ba chính miệng cậu nói mình là người theo chủ nghĩa không kết hôn.”

“Chiều nay tôi còn nghe cậu nói với bố mình rằng, sinh con cũng chưa chắc phải kết hôn.”

Nghe từng lời cô ấy nói.

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Trong mắt chỉ còn đôi môi hồng nhuận của cô ấy đang khẽ mấp máy.

Không kịp suy nghĩ.

Tôi cúi xuống hôn cô ấy.

Ôn Sơ khựng người.

Đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

“Thẩm... ưm... Thẩm Luật...”

Một lúc lâu sau.

Tôi thở hổn hển buông cô ấy ra.

Ôn Sơ đỏ bừng cả mặt, nằm trên ghế sofa, kéo chăn che nửa khuôn mặt.

“Ôn Sơ.”

“Hồi đó, tôi cố tình sang hỏi bài chỉ vì muốn được nói chuyện với cậu.”

“Nấu cháo cũng là muốn cậu ăn.”

“Việc chia cho các bạn khác, rồi đổi chỗ ngồi... đều vì tôi sợ những lời đồn sẽ ảnh hưởng đến cậu.”

“Sau kỳ thi đại học, tôi cố ý chọn trường gần trường của cậu.”

“Lên đại học, tôi gửi cho cậu mấy chục lá thư, nhưng tất cả đều bị trả về.”

“Sau khi tốt nghiệp, tôi còn cố tình để bạn học biết mình thất nghiệp, chỉ để có cơ hội đến phỏng vấn vào công ty cậu.”

“Ôn Sơ.”

“Tôi thích cậu.”

“Bao nhiêu năm nay... chỉ là tôi quá nhát gan.”

“Tôi sợ nói ra rồi sẽ đến cả bạn học cũng không làm được.”

“Vì thế tôi mới không dám mở lời.”

Ôn Sơ nhìn tôi.

Đôi mắt ngấn nước.

Xúc động nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y cô ấy.

“Ôn Sơ.”

“Không phải tôi không muốn kết hôn.”

“Chỉ là... nếu người đó không phải cậu.”

“Vậy thì tôi thật sự sẽ không kết hôn.”

Vừa dứt lời.

“Đùng.”

Một tràng pháo giấy b.ắ.n tung tóe ngay bên cạnh.

Lớp trưởng cùng bạn gái bước ra.

Tôi giật mình.

“Lớp trưởng? Cậu cũng ở đây à?”

Lớp trưởng thở dài.

“Nếu cậu còn không chịu tỏ tình thì tôi đứng dựa cửa ngủ gật luôn rồi.”

Bạn gái lớp trưởng cũng bật cười.

“Hai người đúng là quá ngầu.”

“Yêu thầm hai chiều.”

Ôn Sơ khẽ véo má tôi.

“Tất nhiên là tôi sắp xếp hết rồi.”

“Thẩm Luật, tôi chỉ muốn xem, khi tôi đã nói đến nước này rồi... cậu có chịu thừa nhận mình thích tôi hay không.”

Lớp trưởng kích động không thôi.

“Tôi đã bảo rồi mà, mắt nhìn người của tôi chuẩn lắm.”

“Ý tưởng này là do tôi nghĩ ra đấy.”

“Sau này kết hôn nhớ lì xì tôi thật to.”

Tôi bật cười.

“Không thành vấn đề.”

“Hôm cưới, tất cả những người làm chứng đều có lì xì lớn.”

Ôn Sơ ghé sát lại.

“Thẩm Luật, lỡ tiền của cậu không đủ thì sao?”

“Tôi đã chuẩn bị sẵn của hồi môn rồi.”

“Đến lúc đó cậu cứ cầm trước.”

“Không cần đâu.”

“Sao tôi có thể dùng tiền của cậu được? Đi làm bao năm nay, tôi cũng có chút tiền tiết kiệm.”

Ôn Sơ lập tức lắc đầu.

“Không được.”

“Nhà họ Ôn bọn tôi có quy củ. Con gái xuất giá nhất định phải mang theo của hồi môn.”

“Nếu cậu ngại...Vậy tôi mang ít đi một chút.”

“Năm trăm triệu được không?”

Tôi bị lời cô ấy làm cho sặc đến ho khù khụ.

Lớp trưởng cũng sững sờ.

Ôn Sơ vội vàng đưa cho tôi cốc nước, dè dặt hỏi:

“Thẩm Luật...”

“Năm trăm triệu... vẫn là ít quá sao?”

Tôi bật cười, đầy cưng chiều lắc đầu.

Rồi kéo Ôn Sơ ôm vào lòng.

Lấy được một cô vợ vừa giàu vừa đáng yêu như thế...

Phải làm sao đây?

Đợi online.

Khá gấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yêu Theo Cách Của Anh - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD