Điên Nữ Chuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (5) - Chương 191: Nữ Phụ Pháo Hôi Vô Hạn Lưu Trở Thành Đá Kê Chân (kết)
Cập nhật lúc: 15/07/2026 02:04
Hiện tại, hắn bị Toa Dư xé rách linh hồn, ném vào vòng xoáy phó bản kinh hoàng, trở thành NPC cấp thấp nhất. Ngay cả kẻ yếu nhất trong số người chơi cũng có thể hạ gục hắn chỉ với một cú đ.ấ.m.
Đây là Toa Dư trừng phạt hắn vì đã lựa chọn bảo vệ Tô Nhuyễn.
Là kẻ đứng ở vị trí cao, không chỉ có quyền lực, mà còn phải gánh vác trách nhiệm. Nếu để sự bất công tồn tại, ắt sẽ dẫn đến tai họa.
Nói một cách dễ hiểu hơn, giống như việc Thần Tài yêu quý một người nào đó, rồi gom toàn bộ tiền tài trong thiên hạ trao hết cho người ấy. Khi đó, dù những người khác có liều mạng cố gắng đến đâu cũng chẳng thể giành được dù chỉ một chút.
Trong khi kẻ được Thần Tài ưu ái lại ngang nhiên làm bậy, lợi dụng nguồn tài nguyên mình có để chà đạp lên người khác.
Thử hỏi, đây chẳng phải là một chuyện vừa ghê tởm vừa đáng sợ hay sao?
Sau khi giải quyết xong Bùi Quân Uyên, Toa Dư vừa quay đầu lại liền phát hiện Tô Nhuyễn đã biến mất.
***
Không nói đến những chuyện khác, nữ chính này đúng là chạy trốn nhanh thật.
Toa Dư khẽ cười, nhắm mắt lại. Trong đầu cô lập tức hiện lên toàn bộ bố cục của phó bản này.
Tô Nhuyễn quả thực rất may mắn. Không chỉ tìm được lối ra trong hang động, cô ta còn đuổi kịp nhóm tế phẩm đang trốn chạy, hòa vào đám người đó để tìm đường thoát thân.
Toa Dư khẽ động tâm niệm, lập tức có vô số Thệ Vũ Nô xuất hiện ngay lối ra. Chúng cầm trên tay những con d.a.o sắc bén chuyên dùng để lột da, lao nhanh về phía Tô Nhuyễn.
"A a a a! Đừng đuổi theo tôi! Đừng mà… Cứu mạng! A a a!"
Đám người mặc áo màu trắng đứng bên cạnh hoảng sợ, nhưng Thệ Vũ Nô không hề tấn công bọn họ.
Thấy Tô Nhuyễn kêu cứu, một số tế phẩm nữ lộ vẻ thương cảm, định chạy tới giúp, nhưng bị một cô gái tóc ngắn cản lại.
"Cô gái này trước đây đã được thần chiếu cố."
Cô gái tóc ngắn lạnh giọng nói, vẻ mặt đầy căm ghét: "Những kẻ được Thệ Thần ưu ái thì có gì tốt đẹp chứ? Hơn nữa, lúc vị nữ dũng giả kia chiến đấu với Thệ Thần, chẳng phải chính ả đã thả ch.ó c.ắ.n nữ dũng giả đó sao?"
"Chúng ta không cần lo cho ả. Chạy mau!"
Cô gái này chính là tế phẩm đã từng đứng về phía Toa Dư. Dường như sau tất cả, cô ấy đã hoàn toàn thức tỉnh ý thức của riêng mình.
Nghe cô ấy nói vậy, những tế phẩm vốn nhát gan cũng dần d.a.o động. Sau vài giây do dự, tất cả đều quay đầu bỏ chạy.
Chỉ còn lại một mình Tô Nhuyễn trong đường hầm. Cô ta vừa chạy vừa c.h.ử.i rủa, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi đám Thệ Vũ Nô với cơ thể tràn đầy cơ bắp.
Hàng chục lưỡi d.a.o sắc bén đồng loạt giơ lên, rồi hung hăng bổ xuống!
"A a a a! Không…! Ách…! Đau quá…! A a a… Không!"
Máu tươi nhuộm đỏ vách đá. Tiếng da thịt bị xé rách, âm thanh lột da vang lên khiến người nghe sởn tóc gáy. Nhưng những kẻ ở đây vốn chẳng phải con người. Đối với chúng, những tiếng kêu t.h.ả.m thiết ấy chỉ càng khiến chúng thêm phấn khích.
Tiếng la hét kéo dài suốt mười mấy phút, rồi dần dần im bặt.
Đám Thệ Vũ Nô mang theo tấm da hoàn chỉnh bước đến trước một con cá mập khổng lồ, cung kính quỳ xuống.
Toa Dư thậm chí chẳng thèm nhìn, chỉ khẽ b.úng ngón tay. Ngọn lửa bùng lên, biến tấm da đẫm m.á.u thành tro bụi.
Cô quay đầu nhìn về phía Lê Liệt.
Chỉ một cái vung tay, linh hồn người đàn ông kia bị cô cưỡng chế kéo ra. Thể xác hắn ngay lập tức tan thành tro bụi.
Cùng lúc đó, Thệ Vũ Nô cũng mang hồn phách của Tô Nhuyễn trở về.
Toa Dư thản nhiên nắm giữ cả hai, tiện tay ném xuống đất rồi dùng phù triện phong ấn, phòng ngừa bọn chúng chạy trốn.
Giờ đây, cả hai đã hóa thành quỷ. Bọn họ sững sờ trong giây lát, rồi nhanh ch.óng nhận ra tình cảnh của mình.
Sau đó, cuộc c.h.ử.i bới nảy lửa bắt đầu.
Lê Liệt lúc trước bị Toa Dư khống chế, chỉ có thể miễn cưỡng nói lời trái lương tâm. Nhưng bây giờ đã thành hồn phách, hắn có thể muốn nói gì thì nói.
Hắn mắng Tô Nhuyễn là đồ phế vật, chỉ biết kéo chân sau người khác.
Tô Nhuyễn cũng không chịu yếu thế, phản công rằng hắn còn vô dụng hơn cả cô ta, đến đàn bà cũng không bằng.
Hai kẻ ấy mắng nhau không chút kiêng dè, từng câu từng chữ như d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào điểm đau của đối phương. Ngay cả tổ tông mười tám đời cũng bị lôi ra c.h.ử.i sạch.
Nữ chủ dịu dàng và con ch.ó trung thành của cô ta cuối cùng cũng trở mặt thành thù.
Toa Dư đứng bên cạnh xem kịch một lúc lâu, đến khi cảm thấy đủ rồi mới ra tay. Giống như đã làm với Bùi Quân Uyên trước đó, nàng xé linh hồn hai kẻ này thành từng mảnh nhỏ rồi thả vào các phó bản khác nhau.
“Kỷ Nhược Nam… ô ô ô… tôi sai rồi… Trước kia là tôi bị mỡ che mờ mắt, xin cô tha cho tôi, cho tôi một cái c.h.ế.t thống khoái đi! Ô ô ô ô…”
Nhìn thấy kết cục thê t.h.ả.m của Bùi Quân Uyên, Tô Nhuyễn sợ đến nứt cả gan. Cô ta mặc kệ nỗi đau bị cắt xé linh hồn, khóc lóc cầu xin Toa Dư tha mạng.
Toa Dư khẽ lắc ngón trỏ:
“Tôi là người có thù tất báo. Trước kia không phải cô đã nói muốn để A Uyên của cô quăng tôi vào phó bản, xé thành từng mảnh nhỏ, để tôi nếm trải vô số cách c.h.ế.t hay sao?”
“Tôi chỉ là trả lại cho cô mà thôi.”
Lê Liệt bên cạnh không cam lòng, vội lên tiếng:
“Nhược Nam… Những lời đó là cô ta nói, không thể đại diện cho tôi được! Trước sau khi vào phó bản, tôi chưa từng có ác ý với cô! Tôi và cô ta bây giờ đã cắt đứt quan hệ rồi! Cô còn nhớ lúc chúng ta từng kề vai chiến đấu chứ? Tôi…”
Lời còn chưa dứt, Toa Dư quay đầu lại. Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Lê Liệt, cô chỉ khẽ cười nhạt, giọng điệu mỉa mai:
“Chậc, nếu anh có thể trung thành với Tô Nhuyễn từ đầu đến cuối, tôi còn có thể coi anh là kẻ si tình. Nhưng anh không chỉ là kẻ hai lòng, mà còn là một tên vô dụng.”
“Dựa vào anh mà đòi nhắc đến chuyện cũ với tôi? Anh cũng xứng sao?”
Trảm Tiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Giữa tiếng gào thét không cam lòng của Lê Liệt, hắn và Tô Nhuyễn đều bị xé thành vô số mảnh linh hồn, bị không gian nuốt chửng, tan biến không chút dấu vết.
Từ nay về sau, ba người bọn họ sẽ phải sống như những lời tàn nhẫn mà Tô Nhuyễn từng nói với Toa Dư, bị ném vào vô số phó bản, trở thành pháo hôi, mỗi ngày c.h.ế.t đi sống lại trong đau đớn cùng cực.
Toa Dư duỗi người, mở giao diện trò chơi. Trên màn hình, nút “Quay về trạm nghỉ” bỗng nhiên sáng lên.
Toa Dư: …
Giờ đây, tất cả những người chơi gây nguy hiểm cho cô đều đã c.h.ế.t sạch, không còn bất kỳ mối đe dọa nào. Cái trò chơi này thật sự quá vô trách nhiệm.
Trẻ con c.h.ế.t đói rồi mới nhớ đến sữa mẹ.
Toa Dư có chút tò mò. Hiện tại cô đã g.i.ế.c hai boss phó bản và một Chủ Thần. Nếu trở về trạm nghỉ, hệ thống kinh dị này sẽ định nghĩa cô thế nào?
Cô nhấn vào nút quay về.
Ngay lập tức, toàn bộ không gian bắt đầu vặn vẹo.
Trước kia, khi còn là người chơi, mỗi lần vào phó bản, côđều mất hết tri giác, chỉ cảm thấy một cơn ch.óng mặt kéo dài.
Nhưng lần này, cô lại có thể rõ ràng nhìn thấy quá trình truyền tống. Hình ảnh trước mắt như một bộ phim tốc độ cao, những mảng màu sắc rực rỡ chồng chéo nhau, làm người ta hoa mắt.
Chỉ sau vài giây, cô lại một lần nữa trở về trạm nghỉ của Nhạc Viện Khủng Bố.
[Tinh! Chúc mừng ngài đã thăng cấp! Cấp bậc hiện tại: C? B? A? S? Hệ thống báo lỗi...]
[Cấp bậc hiện tại: ?]
[Thông báo của Nhạc Viện Khủng Bố: Chúc mừng người chơi 1469 đã thành công ngồi lên đỉnh Vương toạ, trở thành Thần của Nhạc Viện Khủng Bố!]
Toa Dư còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên, giữa ánh mắt kinh hãi của các người chơi cấp D, cô lập tức biến mất khỏi phòng nghỉ của cấp D.
Cô bị truyền tống vào một tòa lâu đài khổng lồ.
Ngay cả khu nghỉ ngơi cấp S trước kia cũng phải phủ phục dưới chân cô.
Tất cả người chơi lập tức bùng nổ, ai nấy đều điên cuồng bàn tán về sự kiện này.
Trong trò chơi này, số hiện người chơi vốn không bao giờ xuất hiên trên thông báo, đó là để bảo vệ danh tính của họ.
Nhưng hệ thống kinh dị lại thẳng thừng thông báo tên người chơi đã đăng đỉnh Vương tọa, giống như đang khiêu khích toàn bộ người chơi khác: Không phục thì đến chiến!
Toa Dư: …
Ngay khi thông báo của trò chơi vang lên, một âm thanh quen thuộc cũng đột nhiên vọng lên trong đầu cô.
[Đinh! Người ủy thác Kỷ Nhược Nam đã hoàn thành toàn bộ tâm nguyện! Có muốn quay về không gian hệ thống không?]
