Điên Nữ Chuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (5) - Chương 197: Thiên Tài Bị Thay Đổi Căn Cốt (6)
Cập nhật lúc: 15/07/2026 03:04
“Đây mà gọi là tà công sao? Rõ ràng còn chính khí gấp mười lần so với 《Hạo Nhiên Quyết》, bảo điển trấn phái mà Phật gia dùng để chống lại Ma giáo!”
Xem ra, Hạ Chức La căn bản không phải phế vật như lời đồn, mà là một tuyệt thế thiên tài bị vùi dập bấy lâu nay!
Bọn họ đã nói rồi mà, đường đường là nữ nhi của Thu Yến Ly, sao có thể kém cỏi được?
Toa Dư ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Giang Trần Bạch đang không ngừng hộc m.á.u:
“Còn muốn tiếp tục kêu nữa không?”
Giang Trần Bạch ngã bệt xuống bùn, toàn thân lấm lem, chỉ còn đôi mắt trắng dã thất thần nhìn nàng.
Là một trong Tứ đại thiên kiêu, hắn vẫn luôn thầm ái mộ Hoa Chẩm Mộng. Dù võ công không bằng người trong lòng, hắn vẫn mang một trái tim muốn bảo vệ nàng ta.
Thế nhưng giờ đây, không những không thể bảo vệ Hoa Chẩm Mộng, hắn còn bị đ.á.n.h bại t.h.ả.m hại trước mặt bao người, nhục nhã đến mức tuyệt vọng.
Toa Dư chẳng buồn quan tâm kẻ vô dụng này đang nghĩ gì, chỉ càng ra sức nghiền nát đầu Hoa Chẩm Mộng dưới chân, vừa nghiền vừa thỉnh thoảng giáng thêm vài cú đá.
Hoa Chẩm Mộng bị t.r.a t.ấ.n đến mức m.á.u mũi giàn giụa, xương mũi gãy vụn, thậm chí cả răng cũng rơi mất một chiếc.
Nàng ta có lẽ biết cầu xin cũng vô ích. Ở Hạ gia bao năm nay, mối thù giữa nàng ta và vị tỷ tỷ phế vật này đã sớm kết thành không thể hóa giải. Vì thế, thay vì hạ mình van nài, nàng ta dứt khoát gằn giọng c.h.ử.i rủa, đồng thời đem Hạ Đình Ngạn ra uy h.i.ế.p.
Nàng ta lớn tiếng tuyên bố, nếu Toa Dư dám sỉ nhục nàng ta như vậy, cha nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Kết quả của lời uy h.i.ế.p chính là nàng ta lại bị đ.á.n.h thêm hai đòn, thậm chí Toa Dư còn trực tiếp bẻ gãy tay nàng ta!
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp lôi đài.
Giọng Toa Dư tà tứ, cuồng vọng, tuy quanh thân tràn đầy khí tức chính đạo, nhưng biểu cảm lại còn tàn nhẫn hơn cả người trong Ma giáo gấp trăm lần:
“Ngoài kia còn ai muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa không?”
Đám đông lập tức im phăng phắc, thậm chí có người còn lặng lẽ lùi về sau vài bước.
Toa Dư cười đầy ác ý: “Chính miệng muội muội ta đã nói, lôi đài này, sinh t.ử bất luận.”
“Nàng ta mặc trộm váy của ta, từ nhỏ đã thích bắt nạt ta. Mẹ nàng lại càng là thứ hạ tiện, ngay sau khi mẹ ta qua đời không bao lâu đã ngang nhiên bước vào nhà, cùng cha ta lén lút vụng trộm… Ta cũng không ngại nói thẳng với các ngươi, hôm nay ta chính là muốn ép Hoa Chẩm Mộng đến đường cùng!”
“Nếu ai muốn cứu nàng, cũng được thôi! Bước lên đây đấu với ta một trận. Chỉ cần thắng, các ngươi không chỉ có thể mang nàng đi, mà ngay cả cái mạng này của ta, cũng tùy ý các ngươi lấy!”
Xoạt!
Lời vừa dứt, đám đông lập tức run sợ, đồng loạt lùi về phía sau. Nhìn vẻ mặt dữ tợn đầy sát khí của nàng, không ít người cảm thấy lạnh sống lưng.
Không ai dám đối đầu với nàng.
Nói đùa sao? Hoa Chẩm Mộng đúng là mỹ nhân tuyệt sắc, lại còn là thiên tài, nhưng so với mạng sống của chính mình, đương nhiên ai cũng chọn giữ mạng trước!
Cô nương Hạ Chức La này thực sự quá mức tàn bạo! Tuy rằng không luyện tà công nhưng so với Ma giáo còn đáng sợ hơn cả Ma giáo!
Giữa những tiếng thở dài khe khẽ của đám đông, chỉ có Nhàn Giác hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Toa Dư, khẽ giọng khuyên nhủ:
“Hạ cô nương, tuy rằng ngươi có thiên phú kiệt xuất, khó ai sánh kịp, nhưng cũng không thể quá mức tàn nhẫn. Dù sao Chẩm Mộng cô nương cũng là muội muội của ngươi, hành động như vậy tuy có thể khiến ngươi hả giận nhất thời, nhưng khó tránh khỏi bị người đời chỉ trích.”
“Nếu ngươi còn nói thêm một câu, thì bước lên đây thay nàng đi.”
Toa Dư lạnh lùng cắt ngang lời Nhàn Giác, ánh mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Nhàn Giác lập tức sáng suốt mà ngậm miệng.
Toa Dư đảo mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt đến đâu người ở đó liền vô thức lùi lại phía sau. Chỉ có một người vẫn đứng vững tại chỗ đó là Ngọc Hiểu Phù trong bộ y phục đỏ rực.
Là một trong tứ đại thiên kiêu, Ngọc Hiểu Phù hiển nhiên cũng là nhân trung long phượng.
Nàng khoác trên người bộ váy lụa màu xanh lục, tay cầm hồng lăng, dung mạo kiều diễm mà cao quý. Giờ phút này, khi chạm phải ánh mắt Toa Dư, nàng lại khẽ cười ngọt ngào, giơ ngón tay cái lên:
“Hạ nữ hiệp, công pháp thật lợi hại!”
Toa Dư “ừm” một tiếng, vui vẻ tiếp nhận lời khen.
Ngọc Hiểu Phù này cũng khá biết điều đấy.
Trong nguyên tác, nàng và Hạ Chức La có số phận tương đồng, đều là nữ phụ ác độc, trên con đường tìm đường c.h.ế.t mà không biết quay đầu.
Nàng si mê Giang Trần Bạch, mà Giang Trần Bạch vốn là một nam phụ, dĩ nhiên chỉ dành tình cảm cho Hoa Chẩm Mộng.
Mối tình tay ba này vừa cẩu huyết vừa ngập tràn vị chua xót. Ngọc Hiểu Phù ghen ghét Hoa Chẩm Mộng, hết lần này đến lần khác tìm cách gây khó dễ cho nàng ta.
Kết cục, khi Hoa Chẩm Mộng trở thành đệ nhất chính đạo, toàn bộ những việc xấu xa mà Ngọc Hiểu Phù từng làm đều bị vạch trần, cuối cùng bị trục xuất khỏi võ lâm Trung Nguyên.
Nhưng xem ra hiện tại nàng cũng không giống kiểu người si mê tình ái đến lú lẫn.
Toa Dư không biết rằng, lúc này Ngọc Hiểu Phù chỉ đơn thuần có chút hảo cảm và ái mộ lặt vặt đối với Giang Trần Bạch mà thôi.
Dù sao, Giang Trần Bạch dung mạo tuấn tú, gia thế không tệ, ngày thường lại thích khoác bộ bạch y thư sinh, tay phe phẩy cây quạt, dáng vẻ ấy đương nhiên rất dễ khiến thiếu nữ rung động.
Nhưng… cái cú đá vừa rồi của Toa Dư, đã trực tiếp đá nát trái tim thiếu nữ của Ngọc Hiểu Phù.
Dẫu sao, ai mà chịu nổi cảnh tượng nam thần của mình ra mặt vì nữ nhân khác không thành, ngược lại bị đá văng xuống bùn, cả người lấm lem như một con hà mã té ao chật vật thế kia chứ? Thế thì còn gì mà tiếp tục ái mộ nữa!
Toa Dư chờ một lúc, thấy không ai dám đứng ra vì Hoa Chẩm Mộng, liền cười hì hì, túm lấy tóc nàng kéo lên:
“Xem ra, hôm nay ngươi định sẵn là phải chịu khổ rồi? Hì hì hì…”
Lời vừa dứt, nắm đ.ấ.m như mưa trút xuống người Hoa Chẩm Mộng!
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên tục, thân thể nàng run rẩy dữ dội, bị đ.á.n.h đến mức nội tạng tổn thương, liên tục nôn ra m.á.u tươi.
Giờ phút này, sức mạnh của Toa Dư đã không còn như trước, mà hoàn toàn vượt xa người thường. Cuối cùng, nàng giơ nắm đ.ấ.m lên, nhắm thẳng vào xương sống Hoa Chẩm Mộng giáng xuống!
“A a a a!!”
Hoa Chẩm Mộng lập tức trợn to mắt, thân thể mềm nhũn. Cái đoạn xương nàng trộm được khi ba tuổi, “rắc” một tiếng, gãy làm đôi!
“Phịch!” Một tiếng nặng nề vang lên, nàng ngã xuống đất, bất động, không phát ra thêm bất kỳ âm thanh nào.
Mọi người đều nhắm c.h.ặ.t mắt, không dám nhìn màn huyết tinh trước mặt. Có một lão hòa thượng râu tóc run rẩy, chỉ có thể lắc đầu thở dài:
“A di đà Phật. Ác ma đã giáng xuống nhân gian.”
“Nói rất đúng a, con lừa trọc! Đã thích niệm kinh như vậy, ngày mai cô nãi nãi ta sẽ ghé qua miếu của ngươi ngồi chơi một chút! Ha ha ha ha ha…”
Toa Dư cười ha hả, tiếng cười quái dị đến cực điểm. Sắc mặt lão hòa thượng cứng đờ, hai tay chắp thành chữ thập rồi buông xuống, ra vẻ tự nhiên mà xoa đầu mình, lặng lẽ chuồn vào trong đám người, biến mất không dấu vết.
Toa Dư túm lấy Hoa Chẩm Mộng đang hôn mê, sau đó bất ngờ tung một cú đá, trực tiếp đá nàng ta về phía vũng bùn nơi Giang Trần Bạch đang nằm. Một tiếng “phịch” vang lên, Hoa Chẩm Mộng nặng nề đè lên hắn, khiến hắn đau đến bật ra một tiếng rên rỉ.
Nàng vỗ tay phủi bụi, rồi quay sang nhìn chủ sự bên cạnh, người đã sớm bị dọa đến ngây người:
“Thất thần cái gì? Còn không mau tuyên bố kết quả?”
Chủ sự giật nảy mình, vội vàng luống cuống tay chân gõ vang đồng la:
“Hôm nay, trận tuyển chọn thiên kiêu thứ 77! Hạ Chức La đối chiến Hoa Chẩm Mộng, Hạ Chức La thắng! Lôi chủ thuộc về Hạ Chức La!”
Hương trong lư hương đã sớm cháy hết, khói tàn bay lả tả.
Toa Dư thỏa thuê đắc ý, biểu tình vô cùng bừa bãi:
“Rất tốt! Còn thỉnh chư vị yên tâm, tại hạ nếu đã được chọn làm thiên kiêu, nhất định sẽ toàn lực ứng phó! Chính tay đ.â.m c.h.ế.t ma đầu Thẩm Nhất Trì! Khiến hắn c.h.ế.t không có chỗ chôn, vĩnh viễn không thể gây hại cho Trung Nguyên!”
“Treo cổ ma đầu, quét sạch võ lâm!”
Lời nói dõng dạc của Nhân Ngư Chi Âm vang vọng tận mây xanh, khiến tinh thần mọi người lập tức bừng lên, trong lòng như bốc lên một ngọn lửa hào hùng, khí thế ngút trời!
Bọn họ lúc này mới thực sự bừng tỉnh, lôi đài tuyển chọn lần này, mục đích vốn dĩ là tìm ra kẻ mạnh nhất trong số các thiên kiêu!
Hạ Chức La tuy rằng tàn bạo đến cực điểm, nhưng nếu đem sự tàn bạo ấy trút lên người Ma giáo, vậy chẳng phải là một chuyện đại cát đại lợi hay sao?
Nghĩ đến đây, ánh mắt của mọi người dần dần chuyển từ sợ hãi sang phấn khích, đồng loạt hô vang theo Toa Dư:
“Treo cổ ma đầu, quét sạch võ lâm!!”
