Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (4) - Chương 151: Di Thái Thái Bị Tính Kế Đến Chết (2)

Cập nhật lúc: 11/07/2026 14:06

Thẩm Niệm Thu và Tô Oanh Oanh là bạn cùng trường. Không chỉ là cô nhi, Thẩm Niệm Thu còn có dung mạo xinh đẹp, vì vậy việc hãm hại cô hoàn toàn không phải lo lắng hậu quả.

Trình Ngọc Sinh không chỉ có vẻ ngoài điển trai mà còn tài hoa hơn người. Dưới sự tấn công dồn dập đầy chủ ý của hắn, Thẩm Niệm Thu nhanh ch.óng sa vào lưới tình.

Hôm Lý lão gia dẫn người đến xem mặt Tô Oanh Oanh, Trình Ngọc Sinh cố ý hẹn Thẩm Niệm Thu đến vườn mai, khiến Lý lão gia tình cờ bắt gặp cô.

Thẩm Niệm Thu quả thực rất đẹp. Nhìn thấy cô, Lý Phú Thành lập tức động lòng, đổi ý ngay tức khắc, từ bỏ Tô Oanh Oanh và quyết định cưới Thẩm Niệm Thu.

Ngoài khoản di sản mà phụ thân để lại, Thẩm Niệm Thu không có bất cứ chỗ dựa nào. Đối mặt với sự ép buộc của Lý Phú Thành, cô hoàn toàn không có khả năng phản kháng. Cô tìm cách bỏ trốn nhưng lại bị Trình Ngọc Sinh bí mật báo tin.

Gia đinh phủ họ Lý lập tức đuổi theo bắt Thẩm Niệm Thu. Trình Ngọc Sinh giả vờ chống trả quyết liệt, cùng bọn gia đinh đ.á.n.h nhau, rồi giả c.h.ế.t rơi xuống sông.

Nhìn thấy sự việc trở nên ầm ĩ, đám gia đinh liền thu tay, chỉ cảnh cáo Thẩm Niệm Thu không được nghĩ đến chuyện chạy trốn. Chúng báo cho cô biết rằng nửa tháng sau, phủ họ Lý sẽ đến rước dâu. Đồng thời, họ còn cử bà mối cùng vài kẻ tay chân đến giám sát cô.

Mọi chuyện sau đó diễn ra đúng như dự tính. Thẩm Niệm Thu tin rằng Trình Ngọc Sinh đã c.h.ế.t vì cứu mình, nên cô chấp nhận một khoản tiền lớn từ Lý Phú Thành như phí bồi thường, rồi dốc hết số tiền đó cho Ngô Mạn Hương.

Từ đó về sau, mỗi khi có tiền trong tay, cô chưa từng giữ lại cho bản thân, mà đều gửi cho Ngô Mạn Hương.

Không ngờ rằng, Ngô Mạn Hương lại đem toàn bộ số tiền này gửi cho đứa con trai du học nơi đất khách – chính là Trình Ngọc Sinh.

Sau khi giả c.h.ế.t, Trình Ngọc Sinh đưa Tô Oanh Oanh theo cùng. Hai người mang theo số tiền mà Thẩm Niệm Thu đã đưa cho mẹ hắn – khoản tiền bồi thường danh nghĩa dành cho “tiểu thiếp” của Lý lão gia – rồi cùng nhau sang du học tại nước Y.

Ở nơi đất khách, họ tận hưởng những tháng ngày phong hoa tuyết nguyệt, bàn luận về lý tưởng nhân sinh, ca ngợi sự phồn vinh và phát đạt của hải ngoại, đắm chìm trong mối tình mập mờ chẳng rõ ràng.

Trong khi đó, ở Lý gia, Thẩm Niệm Thu sống không bằng c.h.ế.t.

Cô bị Lý Phú Thành hành hạ đến mức buồn nôn, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng vì những lời "trăn trối" đầy dối trá của Trình Ngọc Sinh trước khi "qua đời".

Có những lúc, khi cô gửi tiền cho Ngô Mạn Hương hơi chậm trễ, bà ta liền khóc lóc kể lể, nước mắt nước mũi tèm lem, than vãn về cuộc đời bi t.h.ả.m của mình.

Bà ta nói thẳng ra rằng số phận mình đáng thương, rằng bản thân phải chịu cảnh "kẻ tóc đen tiễn người tóc trắng", rằng con trai bất hiếu, vì một cô gái mà c.h.ế.t quá sớm mà bỏ lại mẹ ruột bơ vơ.

Mỗi lần nghe những lời đó, Thẩm Niệm Thu lại dằn vặt không nguôi, càng thêm tằn tiện, nhịn ăn nhịn mặc. Toàn bộ số tiền cô chắt chiu tích cóp ở Lý gia, cuối cùng đều dồn hết cho Ngô Mạn Hương.

Số tiền ấy cuối cùng đều chảy vào túi của Trình Ngọc Sinh và Tô Oanh Oanh, nuôi dưỡng cuộc sống xa hoa của hai người ở nước ngoài.

Mãi đến bốn năm sau, khi họ du học trở về, Tô Oanh Oanh đã lột xác, trở thành một nữ tác giả trẻ nổi tiếng. Trong khi đó, nhờ số tiền mà Thẩm Niệm Thu chu cấp cùng với vốn kiến thức tích lũy ở nước ngoài, Trình Ngọc Sinh đã mở nhà xưởng và nhanh ch.óng phất lên.

Cuối cùng, cả hai đều thành danh, sống sung túc và nở mày nở mặt. Chỉ có Thẩm Niệm Thu, sau sáu năm làm thiếp cho một lão già, vẫn trắng tay.

Những thiếp thất khác ít ra còn có tiền, còn cô thì chẳng nhận lại được gì.

Khi biết toàn bộ sự thật, Thẩm Niệm Thu suy sụp, vừa phẫn nộ vừa căm hận, điên cuồng muốn trả thù cặp đôi cẩu nam nữ kia.

Nhưng lúc này, Trình Ngọc Sinh đã là ông chủ của nhiều nhà xưởng lớn, tài sản kếch xù. Với địa vị hiện tại của hắn, cô căn bản không thể làm gì được.

Không thể trực tiếp đối đầu với Trình Ngọc Sinh, Thẩm Niệm Thu đành chuyển hướng mục tiêu, tìm cách đối phó với Tô Oanh Oanh.

Cô dốc hết mọi thủ đoạn, mượn thế lực của Lý gia để nhắm vào Tô Oanh Oanh, muốn đẩy cô ta vào chỗ c.h.ế.t. Nhưng dù đã tính toán kỹ lưỡng, cô vẫn không thể thành công.

Bởi vì Trình Ngọc Sinh tìm mọi cách ngăn cản, thậm chí chẳng khác nào một kẻ si tình mù quáng, quyết không để Thẩm Niệm Thu làm tổn hại dù chỉ một sợi tóc của Tô Oanh Oanh.

Thế nhưng, kết cục lại trớ trêu—hai người họ cuối cùng cũng không đến được với nhau.

Tô Oanh Oanh lại yêu một người khác—chính là vị đại soái vừa trở về từ Bắc thành.

Người đó không ai khác ngoài Lý Cảnh Hoán, con trai độc nhất của Lý Phú Thành.

Lý Phú Thành tuy là thương nhân giàu có, nhưng Lý Cảnh Hoán, dưới sự hậu thuẫn mạnh mẽ của cha mình, đã vươn ra phương Bắc, chiêu binh mãi mã, cuối cùng trở thành một đại quân phiệt hùng cứ một phương.

Sau khi gặt hái được quyền lực và danh vọng, Lý Cảnh Hoán cùng Tô Oanh Oanh vừa gặp đã đem lòng yêu mến nhau. Hắn đưa cô ta về Lý gia đại trạch, tổ chức một hôn lễ linh đình, cưng chiều cô ta như thể cô ta là báu vật vô giá.

Tô Oanh Oanh trở thành thiếu phu nhân mới của Lý gia, địa vị còn cao hơn tất thảy những thiếp thất khác. Dù gì thì hiện tại, ngay cả Lý Phú Thành cũng không thể sánh bằng con trai quân phiệt của mình.

Sau khi bước chân vào Lý gia, Tô Oanh Oanh cố tình tìm đến Thẩm Niệm Thu. Nhìn người phụ nữ từng tìm mọi cách hãm hại mình, trong ánh mắt cô ta tràn đầy thương hại xen lẫn khinh miệt.

“Ai… Niệm Thu, dù gì chúng ta cũng từng là bạn học, có cần thiết phải cố chấp đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t như vậy không?”

“Năm đó, cô học giỏi, dung mạo lại hơn hẳn những người khác… Nhưng bây giờ thì sao? Cô chỉ là một tiểu thiếp của Lý lão gia, còn tôi—lại là chính thất của Cảnh Hoán.”

“Thật đúng là thế sự trêu người mà.”

Những lời châm chọc mỉa mai ấy như lưỡi d.a.o cứa vào lòng, khiến Thẩm Niệm Thu tức đến suýt hộc m.á.u.

Năm đó, hoàn cảnh của Tô Oanh Oanh còn tệ hơn cô—gia cảnh nghèo túng, lại bị mẹ kế chèn ép. Nếu không phải vì cô ta thủ đoạn xảo quyệt, lấy chính thân xác mình để đổi lấy cơ hội tiến thân, thì làm gì có được ngày hôm nay?!

Thẩm Niệm Thu hận đến nghiến răng nghiến lợi, điên cuồng muốn ra tay với Tô Oanh Oanh. Nhưng lúc này, Tô Oanh Oanh đã không còn là kẻ yếu thế như xưa.

Lý Cảnh Hoán yêu cô ta như mạng. Lần đầu tiên Thẩm Niệm Thu có ý đồ động thủ nhưng bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị hắn b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Tô Oanh Oanh đứng bên cạnh, ra vẻ nhân từ mà rơi nước mắt cầu xin:

“Cảnh Hoán, dù sao cô ấy cũng từng là bạn học của em, trước đây còn ‘giúp đỡ’ em rất nhiều… Anh hãy tha cho cô ấy một con đường sống.”

Nhưng Lý Cảnh Hoán vốn là kẻ bá đạo, làm sao dễ dàng buông tha kẻ dám động đến người của mình?

Hắn lập tức ra lệnh đuổi Thẩm Niệm Thu khỏi phủ, không cho phép mang theo dù chỉ một xu hay một món đồ. Không chỉ vậy, hắn còn tàn nhẫn đ.á.n.h gãy hai tay cô.

Thế là, Thẩm Niệm Thu bị vứt ra ngoài, thân bại danh liệt, không xu dính túi, trở thành kẻ lang thang nghèo túng.

Bao năm qua, cô dốc hết tiền bạc nuôi sống ba kẻ hút m.á.u kia—Ngô Mạn Hương, Trình Ngọc Sinh, và Tô Oanh Oanh. Đến cuối cùng, cô chẳng còn gì trong tay.

Không chỉ bị đ.á.n.h gãy hai tay, Thẩm Niệm Thu còn phải nghe lời tàn nhẫn từ miệng Lý Cảnh Hoán:

“Không ai trong Kiến Dương thành được phép chứa chấp cô ta. Ngay cả ăn xin trên đường cũng không được.”

Một thân một mình giữa loạn thế, bên ngoài đầy rẫy hổ báo, sói lang, cô buộc phải cắt tóc, vẽ mặt xấu xí để bảo toàn tính mạng.

Thế nhưng, không một xu dính túi, cô vẫn không thể vượt qua được mùa đông đầu tiên sau khi bị đuổi khỏi Lý gia.

Vào ngày cô c.h.ế.t cóng ngoài thành, Tô Oanh Oanh khoác trên mình bộ áo lông quý giá, mang giày da cao gót, ngồi trên chiếc xe hơi sang trọng, vô tình lướt qua.

Nhìn thấy kẻ ăn mày c.h.ế.t cóng ven đường, cô ta chỉ khẽ bịt mũi, phẩy tay than thở:

“Thật đáng thương.”

Nam chủ bá đạo Lý Cảnh Hoán vốn không chịu nổi việc người phụ nữ của mình phải xót thương kẻ khác, liền lạnh lùng ra lệnh cho binh lính vứt xác Thẩm Niệm Thu xuống dòng sông ngoài thành.

Không ai bận tâm. Không ai thèm điều tra.

Cả cuộc đời Thẩm Niệm Thu khép lại trong bi thương và tủi nhục.

....................

Toa Dư: …

Lại là cảm giác quen thuộc ấy.

【Tâm nguyện cuối cùng của người ủy thác, Thẩm Niệm Thu: Khiến Trình Ngọc Sinh, Tô Oanh Oanh, Ngô Mạn Hương đều đau đớn đến c.h.ế.t! Sống không bằng c.h.ế.t! Không ai được c.h.ế.t t.ử tế!】

【Còn có Lý Phú Thành, kẻ từng ép cưới cô, cùng với con trai hắn, Lý Cảnh Hoán—tất cả đều phải trả giá! Một tên cũng không được tha!】

Ngay khi giọng nói lạnh lẽo của hệ thống vang lên, Toa Dư khẽ cười—

“Có chí khí đấy. Như cô mong muốn.”

Tiếng kèn xô na vang lên ch.ói tai mà hân hoan, pháo nổ tưng bừng, cả phủ rợp trong sắc đỏ. Khắp nơi đều là không khí hỉ sự rộn ràng.

Dù chỉ là cưới một di thái thái, nhưng Lý phủ lại tổ chức cực kỳ linh đình, còn long trọng hơn cả nhà bình thường cưới chính thất.

Toa Dư được bà mối dẫn dắt, xuyên qua hành lang dài và phức tạp, đi tới khu vực sâu nhất trong chủ viện. Sau đó, bà mối tiếp tục dẫn cô qua cửa hông, vào một gian sương phòng rộng lớn.

Khắp nơi trong phòng đều tràn ngập sắc đỏ của lụa, bay múa trong không khí. Cửa sổ cũng trang trí đầy hỉ tự, tạo nên không khí vui mừng hân hoan.

Khi Toa Dư bước vào, bà mối sau khi đưa cô vào trong, lập tức lui ra, khép cửa lại. Chỉ còn lại cô trong căn phòng, chỉ đợi Lý Phú Thành đến để bóc khăn voan, thực hiện nghi thức.

P/S: Vị diện lần này là thời dân quốc nên xưng hô giao thoa giữa hiện đại và cổ đại, mình đã tìm hiểu về cách xnwg hô thời đại này rất kỹ, nếu có gì sai sót, mọi người bình luận nhắc mình sửa lại nha, cảm ơn mọi người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.