Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (6) - Chương 205: Thiên Tài Bị Thay Đổi Căn Cốt (14)

Cập nhật lúc: 15/07/2026 15:09

Hoa Chẩm Mộng bĩu môi nói: “Suốt ngày Vô Thương ca ca, Vô Thương ca ca. Mẫu thân, người không tự nhìn lại mình xem là bộ dạng gì rồi à? Vậy mà còn gọi người ta là ca ca! Như vậy rồi mà người còn trách con không biết xấu hổ?”

“Huynh ấy làm cha con thì đã sao? Trông Vô Thương ca ca trẻ như vậy, trong mấy quyển thoại bản còn có truyền thuyết về tiên nhân nữa, biết đâu Vô Thương ca ca thật sự là tiên nhân thì sao?”

“Vô Thương ca ca thích con, con cũng thích huynh ấy. Lần này huynh ấy còn liều mạng cứu con, thay con báo thù. Vậy thì vì sao con lại không thể ở bên Vô Thương ca ca.”

Lời còn chưa nói hết, nàng ta đã bị tát một cái thật mạnh.

Hoa Hà Lị mắt đỏ hoe, giọng đầy đau lòng: “Trong mắt con còn có mẫu thân nữa không? Con nói con thích hắn, vậy con bảo ta phải làm sao?”

“Trước đây vì cứu con, ta đã không ngại khẩn cầu Quỷ Y cốc, hao tổn biết bao tâm lực mới đưa được con trở về. Vậy mà giờ con quay lưng lại phản bội tất cả! Nếu con cứ cố chấp mê muội như thế, thì từ nay ta không có nữ nhi như con nữa!”

Hoa Chẩm Mộng bị mắng một trận như vậy, đưa tay ôm lấy má đỏ rát vì cái tát, đôi mắt rưng rưng, trừng Hoa Hà Lị một cái đầy ấm ức.

Ngay sau đó nàng ta dậm chân giận dỗi, quay người bỏ chạy ra khỏi sân.

Hoa Hà Lị đứng đó nhìn bóng nữ nhi dần khuất xa, trong mắt đầy những cảm xúc rối bời.

Bà ta đương nhiên hiểu rõ tâm tư của Chẩm Mộng, bởi chính bà ta năm xưa cũng từng như vậy.

Bởi vì Mặc Vô Thương vừa tuấn tú lại mạnh mẽ, còn có y thuật thần bí khó lường, một người nam nhân như vậy nếu thật lòng đối đãi với ai, thử hỏi có nữ nhân nào không rung động?

Nếu là bà ta và Vô Thương ở bên nhau thì cũng không có gì là không ổn, ít ra tuổi tác hai người cũng xem như tương xứng.

Nhưng Chẩm Mộng còn nhỏ quá.

Hai người không chỉ chênh lệch tuổi tác, mà nói về luân thường đạo lý cũng là điều tuyệt đối không thể!

Bà ta nhất định phải nói rõ ràng với Vô Thương!

Nghĩ đến đây, Hoa Hà Lị nắm váy xoay người, bước vội lên lầu.

Mấy ngày nay bà ta cũng đã nhận ra tâm ý của Mặc Vô Thương.

Vì một chút mặc cảm tự ti, Hoa Hà Lị đã cố ý chọn mặc những bộ váy kiều diễm như Chẩm Mộng, còn chải kiểu tóc mà bà ta từng để khi còn thiếu nữ.

Nhiều năm trước, Mặc Vô Thương từng thật lòng thích bà ta. Hai người cũng đã có một khoảng thời gian ngọt ngào đầy ám muội.

Bà ta ăn mặc như thế cũng chỉ là muốn gợi lại ký ức đẹp của ngày xưa trong lòng người ấy.

Vì quá kích động, Hoa Hà Lị thậm chí quên cả gõ cửa.

Bà đẩy cửa phòng, giọng nói pha chút e thẹn: “Vô Thương ca ca, Lị Nhi có chuyện muốn nói với ngươi, giờ ngươi có rảnh không?”

Lời còn chưa dứt, bà đã thấy rõ khung cảnh trong phòng.

Giọng bà ta run rẩy, rồi bất chợt thét lên một tiếng kinh hoàng ch.ói tai:

“Aaaa! Quái vật! Cứu mạng!!”

Trong căn phòng tối om, một sinh vật hình người không có làn da, toàn thân bò kín những con trùng thịt rậm rạp đang ngồi xếp bằng trên giường.

Ngay bên cạnh nó, một tấm da người được căng ra và trải thẳng tắp!

Kinh mạch, xương cốt, lục phủ ngũ tạng của hắn đều hiện rõ mồn một, tim còn đang đập phập phồng, các cơ quan đều bị phủ đầy những con sâu thịt khủng khiếp!

Nghe thấy tiếng hét của Hoa Hà Lị, lớp sâu trên đôi mắt của quái vật tách ra, lộ rõ hai tròng mắt đỏ lòm đầy gân m.á.u, trừng trừng nhìn bà ta.

“A… Là… Lị Nhi…”

Hắn cất tiếng, giọng khàn đặc và quái lạ. Vì không có môi nên cả hàm răng lộ hết ra ngoài, khiến hắn lúc nào cũng trông như đang nhe răng cười, khiến người ta lạnh sống lưng.

Hai hàm răng trắng bệch va vào nhau khi hắn nói, phát ra những âm thanh lạnh buốt đến thấu tim gan!

“Aaaa! Đừng lại gần! Đừng lại gần! Ngươi là cái gì vậy?! Vô Thương ca ca đâu rồi?!”

“Cứu mạng! Cứu mạng với!!”

Hoa Hà Lị hoảng sợ đến mềm nhũn cả chân, liều mạng vùng vẫy muốn chạy ra ngoài. Nhưng cánh cửa thế nào cũng không đẩy ra được.

Một vài con sâu đã bò lên người bà ta, chúng chỉ nhẹ nhàng c.ắ.n vài chỗ cũng đủ khiến bà ta mất hết sức lực, không còn cử động nổi.

Bà ta chỉ còn biết mở to mắt tuyệt vọng, nhìn con quái vật kia ngày một tiến lại gần, cuối cùng dừng lại trước mặt bà ta.

Quái vật đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt má bà ta.

“Vô Thương ca ca à? Ta chính là Vô Thương ca ca của ngươi đây. Nhưng có lẽ… giờ ngươi nên gọi ta là Mặc lão tổ thì đúng hơn, ha ha.”

Hắn cất giọng như đang hoài niệm, nhẹ nhàng nói:

“Lị Nhi… Lâu rồi không thấy ngươi ăn mặc như vậy, trông giống hệt như mười mấy năm trước. Thật khiến người ta nhớ nhung.”

“Chỉ tiếc, giờ ngươi đã già, sắc cũng tàn, da dẻ cũng chẳng còn căng như xưa. Không đẹp như trước nữa rồi.”

Hoa Hà Lị lúc này mới nhận ra, mình đã đụng phải loại quái vật gì. Bà ta run lẩy bẩy, cố gắng nói:

“Mặc lão tổ, xin ngài tha cho ta! Ta, ta coi như chưa từng nhìn thấy gì cả! Trước kia chúng ta còn cùng nhau thả diều, ngắm hoa đào. Ngài thương ta nhất mà, phải không? Vậy nên ngài tha cho ta đi, được không? A a a a a!”

Bà ta còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị móng xương sắc nhọn của quái vật đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c một cách tàn nhẫn.

Mặc Vô Thương siết c.h.ặ.t lấy trái tim bà ta, giọng nói lộ rõ vẻ quỷ quyệt:

“Xin lỗi, Lị Nhi. Tình yêu của ta cũng có kỳ hạn… cho nên đành để ngươi chịu thiệt một chút. Nhưng ngươi có thể yên tâm, Mộng Nhi bây giờ còn đáng yêu, hồn nhiên và xinh đẹp hơn cả ngươi thuở trước. Ta sẽ cố gắng giữ nàng ở bên ta… lâu hơn một chút. Cứ yên lòng mà trở thành cố nhân của ta đi.”

Hoa Hà Lị trợn tròn mắt, nhưng không thể thốt ra được một lời nào. Bà ta bị vô số cổ trùng lao tới c.ắ.n xé, lục phủ ngũ tạng cũng nhanh ch.óng bị chiếm cứ, cuối cùng toàn thân mềm oặt ngã xuống đất.

***

“Chức La! Nhờ có tin ngươi cung cấp, chúng ta mới lần ra được tung tích đám người Ma giáo, công lớn là nhờ ngươi đấy!”

Trong đình hóng mát rợp bóng cây, Thu Đình Hạc nhìn thiếu nữ vẫn đang luyện kiếm phía trước, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.

“Đám cặn bã kia đang toan tính lập một căn cứ mới, g.i.ế.c người lấy m.á.u để giúp giáo chủ của chúng luyện công trong Huyết Trì. Nhưng chúng ta đã bất ngờ xuất hiện, đ.á.n.h cho chúng trở tay không kịp. Giờ phần lớn bọn chúng đều đã bị bắt, chỉ còn một hai tên chạy thoát.”

Toa Dư thu kiếm về, mỉm cười bình thản.

“Đây chỉ mới là khởi đầu thôi, cữu cữu. Cứ điểm của bọn chúng còn nhiều lắm. Cái mà các người vừa phá được, chỉ là điểm yếu nhất. Phần còn lại, cứ để ta dẫn người trong võ lâm tiêu diệt nốt.”

Thu Đình Hạc thoáng ngập ngừng, nhưng nghĩ đến thực lực và thiên phú đáng sợ của chất nữa của mình, ông chỉ biết thở dài:

“Vậy cứ theo ý ngươi đi, Chức La. Giờ ngươi đã trưởng thành, đến mức ngay cả cữu cữu cũng không dám tùy tiện can thiệp nữa rồi. Nếu mẫu thân ngươi ở nơi suối vàng biết được, nhất định sẽ rất vui mừng.”

***

Tùm!

Ngoài cổng bắc thành, Hoa Chẩm Mộng tức tối ném đá xuống dòng sông trước mặt, vẻ mặt vừa giận vừa xấu hổ.

“Rõ ràng là mẫu thân thích Vô Thương, vậy mà lại cứ muốn ngăn cản ta, hừ!”

“Đợi khi cổ trùng trong người ta được Vô Thương lấy ra, lại để huynh ấy giúp ta luyện công lần nữa, ta sẽ quay về đ.á.n.h bại tiện nhân kia, rồi cứu cha ra, để cha dạy dỗ lại mẫu thân, ai bảo bà ta không giữ đạo làm vợ…”

“Thật là đồ đàn bà già không biết xấu hổ. Giành nam nhân với nữnhi mình, tức c.h.ế.t đi được!”

Lại một hòn đá nữa bị ném đi.

Bốp!

Lần này lực quá mạnh, viên đá văng trúng cành đào ở bờ bên kia con suối.

Giữa những bụi hoa dày rậm, bỗng có một bàn tay thon dài vén cành ra.

“Ta nói này, tiểu nha đầu, ngươi thật sự rất náo nhiệt đó.”

Một giọng nam trầm thấp, dễ nghe vang lên, như thể nắm lấy vành tai Hoa Chẩm Mộng trong chớp mắt.

Nàng ta ngơ ngác ngẩng đầu, lập tức chạm phải một ánh mắt hoa đào hẹp dài, tuấn tú đầy phong lưu đang nhìn thẳng vào mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.