Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 151: Dì Ghẻ Bị Tính Kế Đến Chết (2)

Cập nhật lúc: 31/01/2026 20:45

Thẩm Niệm Thu và Tô Oanh Oanh là bạn học cùng trường. Thẩm Niệm Thu không chỉ là trẻ mồ côi mà còn sở hữu nhan sắc xinh đẹp, việc tính kế cô ta hoàn toàn không để lại bất kỳ hậu họa nào.

Trình Ngọc Sinh không chỉ có vẻ ngoài điển trai mà còn tài hoa hơn người, dưới sự tấn công hỏa lực toàn khai của hắn, Thẩm Niệm Thu nhanh ch.óng sa vào lưới tình.

Sau đó, vào ngày Lý lão gia dẫn người đến xem mắt Tô Oanh Oanh, hắn cố tình hẹn Thẩm Niệm Thu đến vườn mai, sắp xếp để Lý lão gia "tình cờ" gặp gỡ cô.

Thẩm Niệm Thu sinh ra đã quá đỗi xinh đẹp, quả nhiên Lý Phú Thành vừa nhìn đã động lòng, lập tức thay đổi chủ ý, vứt bỏ Tô Oanh Oanh, nhất quyết đòi cưới Thẩm Niệm Thu.

Thẩm Niệm Thu ngoài một khoản di sản cho cha để lại thì không có bất cứ thứ gì để nương tựa, căn bản không có chỗ nào để kêu oan.

Lý Phú Thành muốn cưỡng ép cưới cô, cô không có bất kỳ sức lực nào để phản kháng. Cô muốn bỏ trốn, nhưng lại bị Trình Ngọc Sinh mật báo.

Gia đinh Lý phủ chạy ra bắt cô, Trình Ngọc Sinh giả vờ giả vịt đ.á.n.h nhau với đám gia đinh, rồi giả c.h.ế.t rơi xuống sông.

Thấy sự việc ầm ĩ, đám gia đinh dừng tay, cảnh cáo Thẩm Niệm Thu đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nửa tháng sau Lý phủ sẽ đến đón người, còn phái bà mối và mấy tên tay sai canh chừng cô.

...

Những chuyện sau đó diễn ra đúng như kịch bản. Thẩm Niệm Thu tưởng rằng Trình Ngọc Sinh vì cứu mình mà c.h.ế.t, nên đã đem toàn bộ số tiền an ủi khổng lồ mà Lý Phú Thành đưa cho, đưa hết cho Ngô Mạn Hương.

Trong những ngày tháng sau này, hễ trong tay có tiền, cô chẳng bao giờ giữ lại cho mình bao nhiêu, cứ thế gửi hết cho Ngô Mạn Hương.

Nào ngờ đâu Ngô Mạn Hương lại đem toàn bộ số tiền đó gửi cho đứa con trai Trình Ngọc Sinh đang du học ở nước ngoài.

Đúng vậy, sau khi Trình Ngọc Sinh giả c.h.ế.t, hắn đã mang theo Tô Oanh Oanh, hai người cầm số tiền bán thân làm thiếp cho lão già của Thẩm Niệm Thu, chạy sang nước Y du học.

Bọn họ ở nước Y phong hoa tuyết nguyệt, cao đàm khoát luận về lý tưởng nhân sinh, bàn về sự phồn vinh và phát triển của hải ngoại, nói chuyện yêu đương mập mờ không rõ.

Còn Thẩm Niệm Thu ở Lý gia sống cuộc đời người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Cô bị Lý Phú Thành ghê tởm t.r.a t.ấ.n đến mức muốn nôn mửa, nhưng lại vì cái gọi là "di ngôn lúc lâm chung" ch.ó má của Trình Ngọc Sinh mà khổ sở kiên trì.

Có đôi khi cô đưa tiền cho Ngô Mạn Hương ít đi hoặc chậm trễ một chút, Ngô Mạn Hương sẽ nước mắt nước mũi tèm lem mà khóc lóc kể lể, nói mình t.h.ả.m thương đến mức nào.

Bà ta nói kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nói con trai mình bất hiếu, vì một người phụ nữ mà c.h.ế.t sớm như vậy, bỏ lại bà mẹ già này bơ vơ.

Mỗi lần chỉ cần Ngô Mạn Hương bày ra bộ dạng này, Thẩm Niệm Thu lại áy náy không thôi, càng thêm thắt lưng buộc bụng, đem toàn bộ số tiền tích cóp được ở Lý gia đưa cho Ngô Mạn Hương.

Số tiền này cuối cùng đều chảy vào túi của Trình Ngọc Sinh và Tô Oanh Oanh, cung cấp cho hai người tiêu xài phóng túng ở nước ngoài.

Mãi cho đến bốn năm sau, hai người du học trở về, Tô Oanh Oanh lắc mình một cái biến thành nữ nhà văn trẻ tuổi nổi tiếng, còn Trình Ngọc Sinh dựa vào tiền bạc của Thẩm Niệm Thu và kiến thức ở nước ngoài, mở ra nhà máy.

Cuối cùng cả hai đều sống ra dáng ra hình, chỉ có Thẩm Niệm Thu là làm dì ghẻ cho một lão đăng suốt sáu năm trời.

Dì ghẻ nhà người ta ít nhất còn có tiền, còn cô thì chẳng nhận được cái gì cả.

Thẩm Niệm Thu khi biết được tất cả đã sụp đổ và phẫn nộ, phát điên muốn trả thù đôi cẩu nam nữ này.

Nhưng lúc này Trình Ngọc Sinh đã là ông chủ của mấy nhà máy lớn, tài sản vô số, cô căn bản không đối phó nổi.

Cô đành phải chuyển mũi dùi, lùi một bước bắt đầu đối phó với Tô Oanh Oanh. Cô dùng hết mọi cách, mượn thế lực Lý gia nhắm vào Tô Oanh Oanh, muốn dồn người vào chỗ c.h.ế.t, nhưng lại không thành công.

Bởi vì Trình Ngọc Sinh trăm phương ngàn kế ngăn cản, hóa thân thành l.i.ế.m cẩu tối thượng, không cho cô đụng đến một sợi tóc gáy của Tô Oanh Oanh.

Kết quả cuối cùng, hai kẻ mập mờ không rõ này lại không đến với nhau.

Tô Oanh Oanh đã yêu Đại soái từ Bắc thành trở về.

Và vị Đại soái này, chính là đứa con trai độc nhất bảo bối của Lý Phú Thành, Lý Cảnh Hoán.

Lý Phú Thành kinh doanh, còn Lý Cảnh Hoán dưới sự hỗ trợ kinh tế mạnh mẽ của lão cha, đi phương Bắc dấn thân, chiêu binh mãi mã, cuối cùng trở thành đại quân phiệt hùng cứ một phương, áo gấm về làng.

Lý Cảnh Hoán và Tô Oanh Oanh vừa mắt nhau, hắn đưa Tô Oanh Oanh về Lý gia đại trạch, phong quang đại cưới, sủng người lên tận trời.

Tô Oanh Oanh trở thành Thiếu phu nhân mới của Lý phủ, phô trương hơn tất cả các dì ghẻ, dù sao hiện tại, ngay cả Lý Phú Thành cũng không sánh bằng đứa con trai quân phiệt này của mình.

Sau khi Tô Oanh Oanh vào cửa, đến trước mặt Thẩm Niệm Thu, nhìn người phụ nữ từng muốn đối phó mình, trong mắt tràn đầy thương hại và khinh miệt.

"Haizz, Niệm Thu tỷ tỷ, tôi và chị từng là bạn học một thời, hà tất gì về sau cứ phải dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t chứ?"

"Năm đó chị ở trường thành tích ưu tú, dung mạo cũng xuất sắc hơn người khác... Nhưng bây giờ, chị là thiếp thất của Lý lão gia, còn tôi, lại là chính thê của Cảnh Hoán."

"Đây đúng là thế sự trêu ngươi mà."

Thẩm Niệm Thu nghe những lời châm chọc khiêu khích này, suýt nữa thì tức đến thổ huyết.

Hoàn cảnh của Tô Oanh Oanh năm đó còn tệ hơn cô, nhà vừa nghèo lại còn bị mẹ kế chèn ép, nếu không phải ả ta tính kế cô, cầm số tiền cô bán thịt mà leo lên, thì ả ta lấy đâu ra ngày hôm nay?!

Cô hận đến nghiến răng nghiến lợi, điên cuồng muốn ra tay với Tô Oanh Oanh, nhưng Tô Oanh Oanh lúc này đã không còn như xưa.

Lý Cảnh Hoán yêu ả như mạng, lần đầu tiên Thẩm Niệm Thu ra tay bị phát hiện, suýt chút nữa đã bị một s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t.

Tô Oanh Oanh ở bên cạnh giả nhân giả nghĩa khuyên can, nói Thẩm Niệm Thu dù sao cũng từng là bạn học, còn từng "tài trợ" cho mình, hãy tha cho cô một con đường sống.

Nhưng Lý Cảnh Hoán là nam chính bá khí trắc lậu, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Thế là hắn cho người đuổi Thẩm Niệm Thu ra khỏi phủ, không cho phép mang theo một xu một cắc nào, còn đ.á.n.h gãy đôi tay của cô.

Thẩm Niệm Thu cứ thế thất phách bắt đầu lưu lạc.

Tiền bạc những năm nay của cô đều đưa hết cho Ngô Mạn Hương, nuôi sống ba kẻ hút m.á.u kia, bản thân chẳng còn gì cả.

Lại còn bị Lý Cảnh Hoán buông lời hung ác, không cho phép bất kỳ ai ở thành Kiến Dương nhận cô vào làm công, ngay cả ăn xin trên đường cái cũng không được.

Cô cô thân một mình, lại gặp thời loạn lạc, bên ngoài toàn là sói lang hổ báo ăn thịt người, cô đành phải cắt ngắn tóc, rạch nát mặt mới có thể giữ mạng.

Nhưng dù vậy, thân không một xu dính túi, cô vẫn c.h.ế.t cóng bên ngoài thành vào mùa đông đầu tiên sau khi bị đuổi đi.

Vào ngày cô c.h.ế.t cóng, Tô Oanh Oanh mang giày cao gót, khoác áo lông thú đắt tiền, vừa vặn đi ngang qua, ngồi trên xe ô tô bịt mũi phẩy phẩy tay, nói tên ăn mày này thật đáng thương.

Nam chính bá đạo Lý Cảnh Hoán không nỡ để người phụ nữ của mình phải thương hại kẻ khác, trực tiếp sai binh lính ném xác Thẩm Niệm Thu xuống con sông ngoài thành, đến cái xác cũng không còn nguyên vẹn.

Đây chính là cuộc đời bi t.h.ả.m của Thẩm Niệm Thu.

...

Sa Dư: ...

Cái mùi quen thuộc lại tới rồi.

**[Nguyện vọng của người ủy thác hiện tại Thẩm Niệm Thu: Khiến Trình Ngọc Sinh, Tô Oanh Oanh, Ngô Mạn Hương đều phải đau đớn tột cùng! Sống không bằng c.h.ế.t! C.h.ế.t không được t.ử tế!]**

**[Còn cả tên Lý Phú Thành cưỡng ép cưới cô, con trai Lý Phú Thành là Lý Cảnh Hoán, đều phải c.h.ế.t! C.h.ế.t hết đi! Một kẻ cũng đừng hòng tha!!]**

Âm thanh điện t.ử vừa dứt, Sa Dư khẽ cười một tiếng——

"Có cá tính, như cô ta mong muốn."

*

Tiếng kèn xona lanh lảnh mà vui mừng, pháo nổ vang trời, trong phủ treo đầy lụa đỏ, ai nấy đều hỉ khí dương dương.

Dù là cưới một bà dì ghẻ, Lý phủ cũng làm vô cùng khí phái, còn náo nhiệt long trọng hơn cả nhà bình thường cưới vợ cả.

Sa Dư được bà mối dẫn đi, xuyên qua hành lang gấp khúc u sâu, đi một mạch đến chủ viện sâu nhất, lại qua cửa hông, đến một gian sương phòng rộng lớn.

Lụa đỏ bay múa đầy trời, trên cửa sổ dán đầy chữ Hỷ, sau khi cô được dẫn vào, bà mối liền công thành lui thân, đi ra khỏi phòng khép cửa lại, chỉ đợi Lý Phú Thành đến vén khăn voan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.