Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 253: Pháo Hôi Bị Nữ Trọng Sinh Trả Thù (8)
Cập nhật lúc: 31/01/2026 21:01
Toàn thân Bạch Thư Nhan đột nhiên hồng quang đại tác, chiếc váy đỏ của cô ta tung bay mãnh liệt, thân hình cả con quỷ đột ngột bạo trướng, biến thành cao to như tòa nhà hai tầng!
Khuôn mặt vốn dĩ diễm lệ vô song giờ đây vặn vẹo dữ tợn, thất khiếu chảy m.á.u, đầu nứt ra từ giữa, loáng thoáng còn có thể nhìn thấy não tương bên trong.
Đây là dáng vẻ t.h.i t.h.ể vỡ nát khi cô ta nhảy lầu c.h.ế.t, cũng là ác quỷ tướng nguyên bản của cô ta.
Chẳng qua, cái tay bị phù trận của Sa Dư nuốt chửng kia lại không thể mọc ra được.
Quỷ thể bị phù trận của Sa Dư thiêu hủy, dù có dùng âm khí bù đắp thế nào cũng không cách nào tái sinh.
Bạch Thư Nhan cúi đầu nhìn thoáng qua thân hình của mình, nở nụ cười âm hiểm với Sa Dư, sau đó vươn móng vuốt, mạnh mẽ bóp nát những phù chú màu vàng kia!
Sa Dư vốn đang khoanh tay xem kịch vui chỉnh lại thần sắc: "Ái chà, hóa ra còn biết biến hình cơ đấy?"
"Có điều, phế vật sẽ không vì thể hình to lên mà biến thành cường giả đâu."
Dù sao thì tượng Phệ Thần cao cả trăm mét cô còn từng g.i.ế.c qua rồi.
Giọng điệu ngông cuồng khiến Bạch Thư Nhan hoàn toàn bùng nổ.
Cô ta gào lên giận dữ, tiếng như sấm sét, tóc bỗng nhiên biến thành từng sợi kim châm sắc bén vô cùng, bên trên âm khí tràn ra tứ phía, góc độ xảo quyệt lao nhanh về phía Sa Dư!
Theo sát phía sau là vô số đầu lâu bay đầy trời, những đầu lâu này lơ lửng giữa không trung, trong mắt cháy lên hai ngọn lửa ma trơi xanh biếc, há mồm liền có thể xé rách m.á.u thịt người sống.
Sa Dư đối mặt với màn đầu lâu đầy trời và mái tóc như kim châm che khuất bầu trời này, trên mặt vẫn chẳng có biểu cảm sợ hãi gì.
Cô vừa di chuyển linh hoạt né tránh công kích, vừa nhanh ch.óng kết ấn vẽ bùa bằng hai tay!
Âm khí mà Đế Ương Ấn nuốt chửng trước đó lúc này phát huy tác dụng to lớn, một phù văn trận to lớn chưa từng có dâng lên từ dưới chân cô ——
Cố Từ ở bên cạnh không chen tay vào được đã sớm kinh ngây người.
Hắn chưa từng thấy ác quỷ tướng dữ tợn của Bạch Thư Nhan, cũng chưa từng thấy thực lực cường hãn như vậy của Giang Nhược Vân!
Nếu sớm biết Giang Nhược Vân có thiên phú bực này...
Hắn do dự một lát, cuối cùng thở dài, không để lại dấu vết mò mẫm về phía Sa Dư.
"Tiểu Vân, đừng trách anh, chung quy là anh trước kia có lỗi với A Nhan."
"Đợi em c.h.ế.t rồi, anh sẽ bảo A Nhan giữ lại hồn phách của em, thu em làm quỷ bộc, như vậy cũng coi như vẹn cả đôi đường..."
Hắn lẩm bẩm tự nói một mình thật khẽ, dường như để thuyết phục bản thân, nhưng đáy mắt lại không kìm nén được sự tham lam.
Nếu có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một vị Diệt Linh Sư cao cấp, hơn nữa còn thu làm quỷ bộc, vậy thì thực lực của hắn sẽ tăng lên theo đường thẳng, khi đối mặt với Bạch Thư Nhan cũng không cần phải hèn mọn như vậy nữa.
Huống chi, Giang Nhược Vân trước mắt, thực lực rõ ràng còn cao hơn Diệt Linh Sư cao cấp vài bậc, sâu không lường được!
Dù sao cũng đã không c.h.ế.t không ngừng với đối phương rồi không phải sao?
Tuy đối đầu trực diện hắn không nắm chắc, nhưng trước mắt lại có cơ hội tốt để đ.á.n.h cược một phen.
Thừa dịp Sa Dư ốc còn không mang nổi mình ốc, Cố Từ vận chuyển linh năng trong cơ thể, lấy ra một con bướm giấy màu đỏ được gấp bằng giấy, nhỏ một giọt m.á.u lên trên.
"Phệ Linh, đi!"
Cùng lúc đó, trận pháp của Sa Dư cũng đã thành hình, va chạm mạnh mẽ với đầu lâu đầy trời và mái tóc của Bạch Thư Nhan, phát ra d.a.o động âm khí cực lớn!
Quỷ quái trong vòng mười dặm đều cảm nhận được luồng d.a.o động này, phát ra tiếng kêu gào thê lương ch.ói tai, từng con một tránh xa khu vực này.
Âm khí trong cơ thể Bạch Thư Nhan đang tiêu hao nhanh ch.óng, đáy mắt đỏ ngầu của cô ta dần hiện lên sự hoảng loạn, càng thêm liều mạng muốn triệu hồi vong linh đầu lâu.
Nhưng đại trận phù văn màu vàng kia lại cường hãn bá đạo hơn cô ta tưởng tượng, nghiền nát tất cả công kích mà cô ta phát ra!
"Không... Đừng! A a a a a... Không!"
Thân hình cô ta đang nhỏ đi từng tấc, phù văn trận nuốt chửng cả con quỷ cô ta vào trong, sau đó hung hăng siết c.h.ặ.t, quấn quanh!
Xèo xèo xèo xèo ——
Giống như thịt bò dán lên tấm sắt nung đỏ, trên người Bạch Thư Nhan phát ra mùi khét lẹt nồng nặc và khói trắng.
Cả con quỷ cô ta tức khắc trở nên thay đổi hoàn toàn, chiếc váy đỏ trên người càng biến thành từng sợi giẻ lau, chật vật vô cùng!
Phù trận cuối cùng tan đi, Bạch Thư Nhan co giật ngã trên mặt đất, da thịt toàn thân một mảnh đen kịt.
Chỉ có đôi mắt tràn ngập oán độc kia là màu trắng, đang đảo qua đảo lại nhìn chằm chằm Sa Dư, bộ dáng không chịu thua.
Sa Dư "chậc" một tiếng, lấy ra cái bình Wahaha định nhốt cô ta vào, sau gáy lại đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói như bị ong đốt.
?
Cô đưa tay sờ ra sau gáy, chẳng có gì cả.
Cố Từ ở bên cạnh lặng lẽ quan sát hồi lâu, lúc này mới thong thả đứng ra, nở nụ cười áy náy nhưng đầy ngạo mạn với cô.
"Xin lỗi, Tiểu Vân."
"Anh không muốn làm hại em đâu, nhưng... em thật sự không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước nữa. Thả A Nhan ra đi, nếu không, anh không đảm bảo sẽ làm ra chuyện gì với em đâu."
Nhìn dáng vẻ nắm chắc phần thắng này của hắn, Sa Dư cười, nụ cười khinh miệt và tà khí tràn trề, hai tay càng không hề dừng lại, thu Bạch Thư Nhan vào trong bình.
"Mày là cái thá gì, còn dám uy h.i.ế.p tao?"
Cố Từ nhíu mày, bị câu nói này chọc tức đến xanh mét mặt mày, quyết tâm cho cô một bài học, thế là giơ tay kết một cái ấn thao túng.
Thiên phú Diệt Linh Sư của hắn là Thuật Con Rối, có thể dùng m.á.u tươi làm vật dẫn để thao túng quỷ quái hoặc người sống.
Chỉ cần là người hoặc sinh vật có thần trí dính phải m.á.u của hắn vào cơ thể, không một ngoại lệ đều sẽ bị hắn thao túng, chưa từng thất thủ!
Đã Giang Nhược Vân không biết điều như vậy, thì đừng trách hắn nhẫn tâm!
Tuy nhiên, hai ba giây trôi qua, Sa Dư vẫn không nhúc nhích.
Cố Từ trừng lớn mắt, còn chưa kịp nói gì, đã thấy Sa Dư lật hai tay, một con bướm nhỏ màu trắng sống động như thật xuất hiện trong lòng bàn tay cô.
"Chơi Thuật Con Rối trước mặt bà đây? Mày đúng là biết làm màu đấy nhỉ?"
Con bướm trắng nhỏ kia có vài phần giống với bướm giấy của hắn, nhưng lại ẩn chứa sinh mệnh lực dạt dào, cùng với... uy áp nồng đậm!
Cổ Vương Điệp vẫn luôn sống trong cơ thể Sa Dư, ngay từ khi con bướm đỏ kia bắt đầu tấn công đã bị nó dễ dàng chặn lại.
Lúc này nó rung cánh, phì phì phì nhổ giọt m.á.u của Cố Từ ra, tỏ vẻ rất khó ăn.
Cố Từ sắc mặt đại biến, lùi lại vài bước: "Mày..."
Sa Dư buông tay, Cổ Vương Điệp lập tức bay nhanh về phía Cố Từ!
Cố Từ xoay người muốn né tránh, Cổ Vương Điệp lại đột nhiên hóa ra vô số phân thân, khiến hắn tránh cũng không thể tránh, cuối cùng vẫn bị một con bướm chui vào cơ thể.
Sa Dư nhe răng cười: "Tao trước đó có phải đã nói, mày mà còn dám sủa bậy trước mặt tao, tao sẽ thiến mày không?"
Cố Từ muốn mở miệng biện giải, lại phát hiện mình không động đậy được nữa, hắn hoàn toàn không thể điều khiển cơ thể mình!
Hắn kinh hoàng giãy giụa, nhưng dốc hết toàn lực, cũng chỉ khiến sắc mặt mình vặn vẹo thêm vài phần mà thôi.
Sa Dư nhìn bộ dạng này của hắn, biểu cảm ác liệt mở miệng: "Bây giờ, quay người lại cầm d.a.o lên, tự cung đi."
Lời nói kinh thế hãi tục này rơi xuống, Cố Từ sợ đến toát mồ hôi lạnh, càng khiến hắn kinh hãi không thôi là, hắn phát hiện mình không khống chế được mà cử động.
Tay phải hắn rút ra một con d.a.o găm, xoay người, không khống chế được từ từ vung d.a.o xuống dưới...
