Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 304: Pháo Hôi Bị Tiểu Công Chúa Báo Thù 16

Cập nhật lúc: 31/01/2026 21:09

Thiếu nữ kéo sợi huyết tuyến lơ lửng giữa không trung, mái tóc dài bay phần phật trong gió, ánh mắt sắc bén lạnh lùng.

Mà đầu kia của sợi huyết tuyến trong tay cô, đang quấn vào móng vuốt của một con kền kền biến dị khổng lồ!

Kền kền biến dị thường là biến dị thú cấp bảy, tính cách vô cùng hung ác, là kẻ săn mồi đỉnh cao của bầu trời.

Nhưng lúc này, nó lại ngoan ngoãn nghe lời làm công cụ bay cho thiếu nữ?!

"G.i.ế.c cô ta, Vệ Lan ca ca... mau, mau g.i.ế.c con đàn bà xấu xa này!"

Kỷ Phồn Tuyết nhìn Sa Dư đang hiên ngang đắc ý, thù mới hận cũ cùng lúc dâng lên trong lòng, tức đến hai má đỏ bừng, giọng nói ngọt ngào xinh xắn suýt nữa thì vỡ ra.

Vệ Lan nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt là sự kiêng dè sâu sắc.

Thực lực của người phụ nữ này dường như lại mạnh hơn rồi.

Hắn không để ý đến yêu cầu của Kỷ Phồn Tuyết, quay sang ra lệnh cho phi công: "Đừng dừng lại, vòng qua người phụ nữ đó rồi tăng tốc tối đa!"

Trực thăng lập tức lao đi như tên b.ắ.n.

Kỷ Phồn Tuyết tức đến hét toáng lên, không ngừng cào cấu quần áo của Vệ Lan: "Không được chạy, dừng lại! Dừng lại g.i.ế.c cô ta đi!"

"Huhu các người xấu! Các người cứ nhìn cô ta bắt nạt tôi như vậy, dương oai diễu võ trước mặt tôi sao? Tôi ghét các người! Huhu..."

Hạ Hoài Lâm không thể nhìn cục cưng của mình chịu uất ức như vậy, bèn ra lệnh một cách bá đạo:

"Chạy cái gì? Mau g.i.ế.c c.h.ế.t con Vân Kinh Xuân đó đi, xả giận cho Tuyết Nhi, anh muốn bao nhiêu Lam Tinh Thể cũng dễ thương lượng!"

Vệ Lan nghiến c.h.ặ.t răng hàm, quả thực không nói nên lời——

"Hạ tổng, đây không phải là chuyện thù lao, không phải trước đây ngài đã chứng kiến rồi sao? Người phụ nữ đó rất mạnh, nếu chúng ta đối đầu với cô ta, ngay cả năm phần thắng cũng không có!"

"Cô ta có thể tìm đến đây, chắc hẳn cũng có đủ tự tin để g.i.ế.c c.h.ế.t chúng ta, tôi đề nghị vẫn nên chạy trước là hơn."

Hạ Hoài Lâm nghe vậy, bất giác sờ lên cái đầu trọc vẫn chưa hồi phục của mình.

Hắn rõ ràng cũng đã nghĩ đến sự tàn bạo và bệnh hoạn của Sa Dư trước đó.

"Thôi vậy... bảo bối, bây giờ điều quan trọng nhất của em là trốn khỏi đám fan não tàn đó, sau này chồng giúp em xử lý con Vân Kinh Xuân đó cũng không muộn, được không?"

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Kỷ Phồn Tuyết, khẽ dỗ dành.

Kỷ Phồn Tuyết hoàn toàn không được an ủi, nhưng cô ta cũng hiểu sự lợi hại của Sa Dư, sau một hồi nổi điên vô ích, đành phải thôi.

Nhìn bộ dạng tức tối của mấy người này, Sa Dư bay lượn trên không trung nhếch mép cười, lật tay một cái, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một chiếc hộp ngọc bích sang trọng.

"Cô Kỷ, chạy nhanh vậy làm gì? Xem đây là gì nào?"

Kỷ Phồn Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, đồng t.ử co rút lại.

Ngay sau đó, cô ta như con gà bị bóp cổ, hét toáng lên——

"A a con tiện nhân, mày là con tiện nhân! Trả lại tro cốt của ba cho tao!!"

Vệ Lan và Hạ Hoài Lâm bên cạnh rõ ràng cũng bị chiêu này của Sa Dư làm cho kinh ngạc, ngây người nhìn cô.

Con đàn bà này gây chuyện sao còn mang theo cả hũ tro cốt bên người?!

Sa Dư không để ý đến sự sụp đổ của Kỷ Phồn Tuyết, ngược lại chậm rãi mở nắp hũ tro cốt.

"Chậc chậc, phong cảnh ở đây thật đẹp."

"Cô Kỷ, cô có biết thành phố gần vùng biển này nhất là thành phố nào không?"

Kỷ Phồn Tuyết bây giờ hoàn toàn không muốn nghe cô nói gì, toàn bộ sự chú ý của cô ta chỉ tập trung vào hũ tro cốt đã được mở ra.

"Vân Kinh Xuân tao cảnh cáo mày, nếu mày dám làm gì với ba tao, tao nhất định sẽ không tha cho mày, nhất định sẽ không tha..."

——"Là Hải Thành."

Giọng nói lạnh nhạt của Sa Dư vang lên, Kỷ Phồn Tuyết đột nhiên im bặt, im như thóc.

Nhưng chưa đầy nửa phút, cô ta lại đắc ý cười phá lên, trên mặt là vẻ ngây thơ và độc ác không hề che giấu.

"Ha, tao đã nói mà, tại sao mày cứ phải đuổi theo, thì ra là muốn báo thù à? Thật là buồn cười c.h.ế.t đi được!"

Cô ta nhìn Sa Dư, cái miệng hồng hào mở ra khép lại, vẻ mặt kiêu ngạo và đỏng đảnh:

"Vân Kinh Xuân, mày nghĩ mày là cái thá gì? Có tư cách gì tìm tao báo thù? Ba tao lúc đó là thị trưởng, còn mày chẳng qua chỉ là một thường dân hạ tiện nhất!"

"Tiện dân dựa vào đâu mà hao phí tài nguyên Lam Tinh Thể quý giá?"

"Nói thật cho mày biết, lúc đó những thường dân đó để chống lại biến dị thú bị ăn thịt, tao đang ở trong biệt thự vừa xem vừa phổ nhạc đấy."

"Tao thích nhìn chúng mày giãy giụa trong khu ô nhiễm! Quý tộc và tiện dân vốn dĩ nên được phân biệt, đó chính là số phận của chúng mày!"

Sa Dư nhìn cô ta thao thao bất tuyệt một tràng, thở dài một hơi.

Cô đưa tay lấy ra một nắm bột từ trong hũ tro cốt, dưới sắc mặt đột nhiên tái mét của Kỷ Phồn Tuyết, cô rắc nắm tro cốt này vào trong gió.

"Tiện nhân, tiện nhân!"

Kỷ Phồn Tuyết tức đến vẻ mặt méo mó, trên khuôn mặt tinh xảo toàn là sự oán độc.

"Mày dám đối xử với ba tao như vậy! Tao nhất định sẽ g.i.ế.c... ực!"

Cô ta chưa nói hết lời, trực thăng đột nhiên bắt đầu rung lắc dữ dội, cửa sổ kính chắc chắn bị Sa Dư một cước đá vỡ, cô ta bị túm tóc lôi ra ngoài!

Sa Dư nhếch mép cười: "Vậy thì mày cùng tao chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ ba mày rải khắp đất trời đi! Hắc hắc hắc..."

Tro cốt không ngừng bay theo gió.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, chúng như được mạ một lớp vàng, trong suốt và xinh đẹp, nhẹ nhàng như sương, được gió nhẹ mang đi về phía thành phố của con người gần đó.

003 đột nhiên hiểu ra:

Thì ra sinh khí lúc đầu, vẫn luôn được giấu trong hũ tro cốt!

Nơi này gần Hải Thành nhất, mà sinh khí lấy từ con người, tự nhiên cũng sẽ gần gũi với con người nhất, vậy nên sẽ theo bản năng chảy vào Hải Thành, Ký chủ! Người ngầu quá đi huhu...

Kỷ Tu Kiệt năm xưa vì tư lợi cá nhân, đã hại c.h.ế.t tất cả mọi người ở Hải Thành, bây giờ Ký chủ rắc tro cốt của hắn, lại trả nhân quả về cho Hải Thành.

Điều này thật sự là... quá tuyệt vời!

Kỷ Phồn Tuyết bị Sa Dư siết c.h.ặ.t cổ, buộc phải quan sát cảnh tượng đẹp như mơ này.

Và cô ta gần như ngay lập tức phát hiện ra, trong cơ thể mình đang xảy ra sự thay đổi dữ dội——

Những sinh khí mà fan hâm mộ cung phụng cho cô ta trước đây, lại theo sự bay đi của những tro cốt này, cùng nhau trôi đi mất!

"Không... không!! A a a cứu mạng! Cứu mạng a a..."

Cô ta ra sức giãy giụa, bất chấp tất cả muốn lao về phía những tro cốt đó, nhưng lại bị Sa Dư siết c.h.ặ.t cổ họng, nghẹt thở đến mắt trợn trắng.

"Cô Vân, cô đã báo thù rồi, bây giờ nên buông bỏ ân oán, dù sao người phạm lỗi là Kỷ Tu Kiệt, cô không thể cứ mãi bám lấy Tiểu Tuyết không buông..."

Có lẽ Kỷ Phồn Tuyết kêu quá t.h.ả.m thiết, Vệ Lan vẫn chạy tới.

Hắn một mình lơ lửng giữa tầng mây, bên dưới là nước biển sóng vỗ dữ dội.

Sa Dư nhìn con ngươi dọc màu vàng biến ảo của hắn, hiểu rằng đối phương lại sử dụng huyết mạch Tà Thần.

Lúc này trên biển cả, là sân nhà của đối phương.

Nếu người này thật sự liều mạng đ.á.n.h với cô, cũng thật sự có thể kéo dài được một lúc.

Sa Dư nghiêng đầu nhìn hắn một lúc: "Nếu tôi không chịu thì sao?"

Vệ Lan nhíu c.h.ặ.t mày: "Vậy thì xin lỗi, Tiểu Tuyết tôi nhất định phải bảo vệ..."

Hắn vừa nói, tay phải đã bắt đầu dùng sức, mặt biển dưới chân mấy người bắt đầu mơ hồ xuất hiện sóng lớn, tiếng gầm của sóng biển như ẩn như hiện.

Hắn tự cho rằng như vậy đã đủ để uy h.i.ế.p kẻ địch.

Nào ngờ, Sa Dư đối diện lại nở một nụ cười kỳ quái.

"Thích làm anh hùng cứu mỹ nhân đến vậy à? Vậy được thôi, công chúa nhỏ của anh, trả lại cho anh này."

Giây tiếp theo, Kỷ Phồn Tuyết vẫn luôn quay lưng về phía hắn chịu ngược đãi, bị Sa Dư mạnh mẽ ném qua!

Mí mắt Vệ Lan giật giật, trực giác mách bảo có chuyện không ổn, nhưng vẫn theo bản năng đỡ lấy người.

Vừa ôm người vào lòng, hắn đã bị cảm giác kỳ dị trên tay làm cho kinh ngạc, cúi đầu nhìn, liền đối diện với một khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.