Gả Thay Đích Tỷ - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/09/2026 09:00
Cuối cùng, phụ thân là người phản ứng trước.
"Nếu con rể không tới thì ngươi nên sớm quay về phủ đi."
"Dù sao bây giờ ngươi cũng là người của Lâm gia rồi."
Thấy ta không còn đe dọa đến mạng sống của mình nữa, bọn họ lại coi ta như cục đất, muốn nặn thế nào thì nặn, ngay cả một bữa cơm trưa cũng chẳng buồn mời.
Đúng là lật mặt nhanh hơn lật sách.
Thế t.ử mãi đến khuya mới về nhà và ngủ lại luôn ở thư phòng.
Sau khi nghe hạ nhân báo lại, ta thổi tắt ngọn nến đã cháy gần hết rồi leo lên giường đi ngủ.
Năm ma ma mà mẹ chồng mời về dạy bảo ta đã đến phủ vào ngày hôm sau.
Vị ma ma này trước đây là nha hoàn thân cận của Thái hậu nương nương, đã ở trong cung gần hai mươi năm và rất được Thái hậu tin tưởng, thậm chí còn được ban cho họ Lâm.
Ngay trong lần gặp đầu tiên, Lâm ma ma đã chỉ ra ba hành động không đúng quy củ của ta.
Thứ nhất, khi pha trà không được hỏi trực tiếp sở thích của khách mà phải tìm hiểu trước để thể hiện sự coi trọng đối với họ.
Thứ hai, khi ngồi phải giữ tư thế ngay ngắn, không được lệch sang bên nào.
Thứ ba, lúc đi đứng phải đảm bảo các yếu tố: chậm, vững, nhẹ, nhã.
Người vẫn chưa đủ độ nhã.
Cuối cùng, bà nói:
"Việc ngươi đứng chờ trước viện nửa canh giờ cho thấy ngươi có lòng hiếu thảo, chỉ cần có tâm, việc học quy tắc sẽ không quá khó."
Quả thực là vậy.
Dù thiên tư không thông minh, nhưng bù lại ta rất chăm chỉ, số lần bị phạt đ.á.n.h mỗi ngày cũng giảm dần từ vài chục xuống còn mười mấy cái, coi như cũng có chút tiến bộ.
Từ việc thỉnh an sáng tối, cách ăn uống, ngồi nghỉ đến việc đi đứng và nghi thức tiếp khách, Lâm ma ma đều tận tình chỉ dạy ta.
Đêm khuya, ta đang nén đau để bôi t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay thì thế t.ử đột ngột ghé qua.
Trông thấy bàn tay vốn trắng trẻo của ta giờ đây sưng đỏ như một quả đào chín nẫu, hắn bất giác nhíu mày.
"Chuyện này là do ai làm?"
"Ban ngày ta phải nâng chén trà và đứng yên suốt ba nén nhang."
"Lâm ma ma yêu cầu nước trà phải bằng mặt chén, thừa một chút sẽ tràn, thiếu một chút sẽ không đủ."
"Vì ta thường vô thức bị khòm lưng nên đã phải chịu mấy hai mươi bản t.ử."
"Mẫu thân và ma ma đều là muốn tốt cho ta."
"Ta đã gả vào Lâm gia, những quy củ này vốn dĩ là trách nhiệm của ta, chỉ trách ta ngu muội."
Thế t.ử nhìn ta chằm chằm một hồi lâu, cuối cùng cũng xác định được rằng ta thực sự không có oán hận.
Những lời nói ra đều là lời thật lòng.
Đêm đó, thế t.ử ở lại trong phòng ta.
Ta đang định ôm chăn ra sập mềm ngủ tạm một đêm thì nghe thấy giọng nói của hắn:
"Lên đây đi."
Hắn ngủ phía trong, ta ngủ phía ngoài, đôi bên bình an vô sự.
Ba tháng sau, từng cử chỉ, hành động, đi đứng nằm ngồi của ta cuối cùng cũng nhận được sự tán đồng của mẫu thân và ma ma.
Lâm ma ma chính thức hướng mẫu thân xin cáo từ.
Ta đặc biệt xin phép mẫu thân mở kho riêng, chọn từ trong của hồi môn ra sáu món đồ trang sức bằng vàng bạc ngọc ngà thượng hạng để tặng cho ma ma, nhằm biểu thị sự cảm kích.
Đây đều là những thứ đích mẫu chuẩn bị cho đích tỷ, là tích góp nửa đời người của bà ấy.
Mẫu thân rất hài lòng, Lâm ma ma rất lấy làm an ủi.
Ta cũng thấy rất vui.
Mùa đông đã qua, chắc hẳn hoa đào ở Vấn Trúc Hiên năm nay sẽ tràn đầy sức sống, nở rộ rực rỡ.
Sau khi Lâm ma ma đi, mẫu thân bắt đầu đưa ta đi tham dự các buổi yến tiệc, đều là nơi gặp gỡ của những thông gia và người quen cũ của Lâm gia trong kinh thành.
Hôm nay là tiệc đầy tháng của tiểu công t.ử phủ Trường Ninh Hầu.
Trường Ninh Hầu lão phu nhân và mẫu thân là tỷ muội thân thiết từ thuở còn trong khuê các, đây đã là đứa cháu nội thứ ba của bà ấy rồi.
Thế t.ử phu nhân của phủ Trường Ninh Hầu gả vào cũng mới hơn ba năm, vậy mà đã sinh được một đàn con sòn sòn, hết đứa này đến đứa khác.
Mẫu thân bế đứa nhỏ trông như đúc từ phấn tạc ngọc, vui vẻ trêu đùa một hồi lâu.
Lúc ngồi trên xe ngựa chuẩn bị về phủ, mẫu thân nhìn chằm chằm vào bụng ta, vẻ mặt lộ rõ sự không hài lòng.
"Con và Hựu nhi thành thân cũng được một thời gian rồi, sao đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì?"
Mặt ta đỏ bừng ngay lập tức, ngập ngừng không nói nên lời.
Thực ra ta và thế t.ử đến nay vẫn chưa hề viên phòng.
"Mẫu thân thứ tội, là nhi tức vô năng, không thể sớm ngày khai chi tán diệp, nối dõi tông đường cho Lâm gia."
"Nhi tức biết mình tội lỗi nặng nề, cam nguyện chịu sự trách phạt của mẫu thân, chỉ xin mẫu thân bảo trọng sức khỏe, đừng vì chuyện này mà tức giận hại thân."
Ta tung ra một chuỗi lời lẽ khéo léo đầy nhún nhường, mẫu thân mới thu hồi ánh mắt, nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm lời nào nữa.
Tối hôm đó, ta mặc một chiếc áo mỏng ngồi trên giường.
Thế t.ử thấy bộ dạng này của ta thì khẽ nhíu mày, im lặng không nói một lời rồi bỏ sang thư phòng nghỉ ngơi.
Suốt ba ngày liên tiếp, hắn không hề ghé qua phòng ta thêm lần nào.
Nửa tháng sau, mẫu thân đặc biệt mời ngự y đến chẩn trị sức khỏe cho ta.
Lão tiên sinh đặt hai ngón tay lên mạch, gương mặt bình thản không chút gợn sóng.
"Thế t.ử phu nhân vẫn còn là xử nữ, tự nhiên là không thể có thai."
Mẫu thân nổi trận lôi đình, nhét năm mươi lượng vàng vào tay ngự y, xin ông ấy giữ kín chuyện này, lại mở từ đường phạt ta quỳ trước mặt liệt tổ liệt tông Lâm gia để sám hối.
Cả một đêm dài ta không một giọt nước thấm giọng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, tiếng ong ong trong tai ngày một lớn, cho đến khi hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi mở mắt ra, ta thấy thế t.ử đang ngồi đoan trang trên ghế.
Chính hắn là người đã bế ta về Vấn Trúc Hiên.
Dưới ánh nến bập bùng, khuôn mặt thế t.ử ẩn hiện trong bóng tối, nhưng vẫn không che giấu được vẻ tuấn tú phi phàm.
"Phía mẫu thân thì sao ạ?"
"Nàng không cần lo lắng."
"Ta đã hướng mẫu thân nhận lỗi, nói thẳng với bà là do ta không muốn."
Hắn từ trong bóng tối từng bước chậm rãi tiến đến bên giường, đưa tay vuốt ve mặt ta.
"Là ta đã hiểu lầm nàng."
"Ngày đó ta cứ ngỡ nàng cố ý, hại nàng phải chịu khổ rồi."
"Cục diện như bây giờ, nàng có nguyện ý không?"
Ta hiểu.
Đêm đó hắn tưởng ta có mưu đồ riêng, cố tình quyến rũ nên mới không muốn gặp ta.
Đêm nay thấy ta bị mẫu thân ép buộc nên sinh lòng thương xót, nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu được mẫu thân.
