Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 47
Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:25
Sau khi Triệu Văn Tĩnh bị áp giải vào ngục, kinh thành giống như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.
Bề ngoài, mọi thứ vẫn vận hành như cũ.
Triều sớm, nghị sự, tấu chương.
Nhưng bên trong, từng gia tộc lớn đều đang lặng lẽ thu móng vuốt, giấu nanh.
Những kẻ từng nhúng tay vào án Trần gia năm đó đều hiểu rõ một điều.
Nếu Triệu Văn Tĩnh mở miệng, không ai trong bọn họ có thể sạch sẽ.
Minh Nguyệt không về kinh thành.
Nàng ở lại một thôn nhỏ phía nam, thuê một căn nhà tranh, giả làm nữ t.ử bán d.ư.ợ.c liệu. Ban ngày hái cỏ, đêm đốt đèn đọc từng dòng tin tức được Tống Tam chuyển tới.
Danh sách bảy người.
Triệu Văn Tĩnh đã ngã.
Còn sáu.
Trong sáu người đó, có một cái tên bị khoanh nét đen.
Lưu Thừa Ân.
Đương kim Hình bộ thị lang.
Người trực tiếp phụ trách việc tra xét lại án cũ.
Minh Nguyệt nhìn cái tên đó rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Bọn họ sẽ không để hắn sống.”
Quả nhiên.
Ba ngày sau, Lưu Thừa Ân c.h.ế.t trong phủ.
Nguyên nhân: đột quỵ.
Người nhà khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Thái y xác nhận không dấu hiệu trúng độc.
Mọi thứ hoàn hảo.
Hoàn hảo đến mức giả tạo.
Tin này truyền tới thôn nhỏ vào lúc hoàng hôn.
Tống Tam đứng trong bóng cây, giọng trầm thấp.
“Hắn c.h.ế.t quá nhanh.”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Bởi vì hắn biết quá nhiều.”
Nàng đứng dậy, phủi đất trên váy.
“Và bởi vì có người sợ hắn nói.”
Cái c.h.ế.t của Lưu Thừa Ân không khiến án Trần gia chìm xuống.
Ngược lại.
Nó khiến Hoàng thượng nổi giận.
Một vị quan đang thụ lý án trọng yếu, đột nhiên c.h.ế.t ngay trong phủ, không một lời trăng trối.
Đó là khiêu khích.
Trong cung, Quý phi quỳ suốt một canh giờ.
Hoàng hậu cũng không đứng ngoài.
Hai người lần đầu tiên cùng đứng trước long án, mỗi người một bên, không ai nhìn ai.
Hoàng thượng chỉ nói một câu.
“Tra.”
“Tra cho trẫm biết, ai dám g.i.ế.c người ngay dưới mí mắt trẫm.”
Lệnh vừa ban, cả kinh thành rung chuyển.
Hình bộ, Ngự sử đài, Cẩm y vệ cùng vào cuộc.
Mà cái tên được đẩy lên phía trước… là Thẩm Cảnh Hành.
Đêm đó, Thẩm Cảnh Hành lặng lẽ rời phủ.
Không xe ngựa.
Không tuỳ tùng.
Chỉ khoác áo đen, đi xuyên qua những con ngõ hẹp.
Hắn dừng trước một căn nhà tranh ngoài thành.
Gõ cửa ba tiếng.
Ngắn, dài, ngắn.
Minh Nguyệt mở cửa.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nàng không ngạc nhiên.
Chỉ thở dài.
“Huynh đến nhanh hơn ta nghĩ.”
Thẩm Cảnh Hành nhìn nàng từ đầu đến chân.
Gầy hơn.
Nhưng ánh mắt vẫn sáng.
“Muội không nên ở đây.”
“Nếu huynh tìm được,” nàng đáp, “người khác cũng sẽ.”
Hắn bước vào.
Ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ.
“Lưu Thừa Ân bị diệt khẩu.”
Minh Nguyệt rót trà.
“Tôi biết.”
“Muội biết?” Thẩm Cảnh Hành cau mày.
“Ta còn biết,” nàng nói chậm rãi, “người g.i.ế.c hắn, không phải Quý phi.”
Thẩm Cảnh Hành ngẩng lên.
“Là Hoàng hậu.”
Không gian im lặng.
Ngoài trời, gió thổi qua mái tranh, phát ra tiếng rít khẽ.
Thẩm Cảnh Hành không phủ nhận.
Cũng không hỏi.
Chỉ nói.
“Muội đang chơi một ván cờ rất nguy hiểm.”
Minh Nguyệt mỉm cười.
“Ta không chơi.”
“Ta bị kéo vào.”
Hắn nhìn nàng rất lâu.
Cuối cùng nói.
“Cẩm y vệ đã bắt đầu dò nguồn thư.”
Minh Nguyệt đặt chén trà xuống.
“Bao lâu nữa thì đến ta?”
“Ba ngày.”
Ba ngày.
Đủ để một người c.h.ế.t mười lần.
Minh Nguyệt không tỏ ra hoảng loạn.
Chỉ hỏi.
“Huynh định bắt ta?”
Thẩm Cảnh Hành im lặng.
Đó chính là câu trả lời.
“Ta không trốn,” Minh Nguyệt nói.
“Nhưng ta cần huynh làm một việc.”
“Gì?”
“Đưa ta vào kinh.”
Thẩm Cảnh Hành bật cười khẽ, không vui.
“Muội điên rồi.”
“Nếu ta ở ngoài,” nàng nói, “ta là mối đe dọa.”
“Nếu ta ở trong,” nàng ngẩng lên nhìn hắn, “ta là con tin.”
Thẩm Cảnh Hành hiểu ngay.
Minh Nguyệt muốn đặt mình vào tầm mắt tất cả.
Muốn ép bọn họ không thể ra tay lén lút.
Hai ngày sau, kinh thành truyền tin.
Thẩm đại nhân mang về một nữ nhân tình nghi liên quan đến án Trần gia.
Không tên.
Không thân phận.
Chỉ nói: nhân chứng.
Quý phi nghe tin, siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
“Là ai?”
“Chưa rõ.”
Hoàng hậu nheo mắt.
“Thẩm Cảnh Hành… đang giấu thứ gì đó.”
Minh Nguyệt bị an trí trong một tiểu viện hẻo lánh, có binh canh, nhưng không trói.
Nàng hiểu.
Đây là khoảng lặng trước bão.
Đêm đó, có người đột nhập.
Không g.i.ế.c nàng.
Chỉ để lại một tờ giấy.
“Ngươi tưởng mình là ai?”
Minh Nguyệt nhìn tờ giấy rất lâu.
Rồi xé nát.
Nàng biết.
Bọn họ đã đoán được.
Chưa chắc là thân phận.
Nhưng chắc chắn là mục đích.
Ở ngoài viện, Thẩm Cảnh Hành đứng dưới mưa.
Hắn biết.
Từ khoảnh khắc đưa Minh Nguyệt về kinh, hắn đã đứng về phía nàng.
Không còn đường lui.
