Mưu Kế Của Đích Nữ - Chương 2

Cập nhật lúc: 20/06/2026 12:03

Lý Hà sững ra một chút, nàng há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ hành lễ, lui ra ngoài.

Khi đi đến cửa, nàng quay đầu nhìn ta một cái, có chút hoảng sợ, cũng có chút không cam lòng.

Ta không để ý đến nàng nữa, đứng dậy đi đến bên giường, nhìn thế t.ử một cái.

Chàng gầy lắm, sắc mặt vàng vọt, nhưng hơi thở lại rất ổn định.

Ta thay chàng gấp lại góc chăn, ngồi bên giường một lát, rồi bảo Tiểu Đào trải giường, nghỉ ở nhuyễn tháp gian ngoài.

Sáng sớm hôm sau, ta đi thỉnh an cha mẹ chồng.

Mẹ chồng kéo tay ta, hỏi ta đêm qua nghỉ ngơi thế nào.

Ta cười đáp vài câu, bỗng chuyển đề tài: "Mẫu thân, con dâu có một việc muốn cầu người và cha làm chủ."

Anh quốc công đặt chén trà xuống: "Con nói đi."

"Người tên Lý Hà bên cạnh thế t.ử đã hầu hạ nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao. Con dâu nghĩ, chi bằng nâng nàng lên làm di nương, cũng tiện danh chính ngôn thuận chăm sóc thế t.ử."

"Một là giữ toàn thể diện cho nàng, hai là con dâu cũng có thể an tâm quản lý sự vụ trong phủ."

Mẹ chồng và cha chồng nhìn nhau một cái, đều lộ ra vẻ hài lòng.

Cha chồng gật đầu: "Con là đứa hiểu chuyện, vậy cứ theo ý con."

Tin tức truyền ra, chưa đến nửa canh giờ, Lý di nương đã quỳ ở cửa viện của ta.

Nàng đã thay một thân y phục màu nhạt, tóc chải chỉnh tề.

Viền mắt đỏ hoe, đầu gối chạm lên phiến đá xanh: "Đại ân đại đức của phu nhân, tỳ thiếp cả đời này đều ghi nhớ trong lòng."

Ta đứng trên bậc thềm, nhìn nàng, trong lòng không nói rõ là tư vị gì.

"Đứng dậy đi."

Giọng ta bình thản: "Về đó hầu hạ thế t.ử cho tốt, thiếu thứ gì cứ đến nói với ta."

Nàng dập đầu một cái, đứng dậy, đỏ mắt rời đi.

Tiểu Đào ghé lại, nhỏ giọng hỏi: "Phu nhân, sao người còn cất nhắc nàng ta?"

Ta nhìn Tiểu Đào một cái, không đáp.

Cất nhắc nàng, là vì nàng còn dùng được.

Thế t.ử bại liệt trên giường, ta không thể lúc nào cũng canh giữ, có một người biết rõ gốc gác ở bên cạnh hầu hạ, vẫn hơn người ngoài.

Huống hồ, chỉ là một di nương mà thôi, không lật nổi trời.

04

Ngày thứ ba hồi môn, trời còn chưa sáng ta đã dậy.

Mẹ chồng đã chuẩn bị sẵn lễ hồi môn từ trước, sáu chiếc xe ngựa chất đầy ắp.

Có lụa là, d.ư.ợ.c liệu, trà lá, còn có hai thanh ngọc như ý.

Trước lúc lên đường, bà kéo tay ta, cười híp mắt nói: "Nếu có người không hiểu lễ số, con cũng không cần nhẫn nhịn, người của phủ Quốc công chúng ta ở bên ngoài không thể để người ta ức h.i.ế.p được."

Trong lòng ta ấm áp, gật đầu đáp lại.

Phủ Quốc công là môn đệ thế nào chứ? 

Hẳn là trước khi định thân, bọn họ đã tra rõ gốc gác của ta đến tận cùng.

Trước lúc lên đường, mẹ chồng còn để ma ma quản sự bên cạnh bà đi cùng ta.

Trong lòng ta càng thêm cảm kích, ta biết bà đây là cố ý chống lưng cho ta.

Xe ngựa đến cửa Lâm phủ, ta vén rèm xe lên, liền thấy phụ thân và kế mẫu dẫn theo kế muội đã sớm đứng chờ ở cửa.

Kế mẫu mặc một chiếc áo bối t.ử màu tím sẫm, trên đầu cài trâm vàng ròng, trên mặt chất đầy ý cười, nhưng ý cười kia lại chẳng chạm đến đáy mắt.

Tiểu Đào xuống xe trước, quay người đỡ ta.

Chu ma ma cũng xuống xe theo, bà không nhanh không chậm đi bên cạnh ta, ăn mặc tuy mộc mạc, nhưng khí phái toàn thân ấy còn thể diện hơn cả chủ mẫu nhà bình thường vài phần.

Ta xách váy bước lên bậc thềm, kế mẫu tiến lên đón, kéo tay ta, ngoài miệng nhiệt tình, nhưng mắt lại liếc về phía Chu ma ma sau lưng ta.

Đại khái bà ta không ngờ phủ Quốc công sẽ phái ma ma thân cận đi theo hồi môn, nụ cười trên mặt cứng lại trong thoáng chốc, ngay sau đó lại kéo ra.

Lâm Uyển đứng sau lưng kế mẫu, ăn mặc tươi sáng, trang sức đeo trên người cũng quý giá.

Nhưng ánh mắt nàng ta vừa rơi xuống cây trâm phượng mã não trên tóc ta, mặt lập tức sầm xuống.

Nàng ta bĩu môi đ.á.n.h giá ta một cái, đầy vẻ châm chọc lẩm bẩm một câu:

"Chỉ là thê t.ử của một tên bại liệt, ra oai cái gì chứ." 

Giọng không lớn, nhưng những người xung quanh đều nghe thấy.

Sắc mặt kế mẫu biến đổi, còn chưa kịp mở miệng, phụ thân đã nhíu mày.

Ta rũ mắt, không đáp lời.

Chu ma ma lại tiến lên một bước, giọng không cao không thấp, trong trẻo rõ ràng:

"Hẳn đây chính là nhị tiểu thư của Lâm gia nhỉ, lời này nói ra thật có ý tứ. Trước khi nô tỳ đến đây, phu nhân luôn nói Đế Hậu thường khen ngợi phẩm hạnh của thế t.ử phu nhân chúng ta, nhờ đó cũng thêm vài phần tán thưởng nữ nhi nhà các vị.

"Nay xem ra, không biết là Đế Hậu nhìn lầm người, hay là Lâm gia có điều giấu giếm, che mắt thánh thính?"

Hai chữ khi quân, Chu ma ma không nói ra khỏi miệng, nhưng trong ngoài lời nói đều là ý này.

Sắc mặt kế mẫu thoắt cái trắng bệch.

Bà ta há miệng, muốn biện giải, nhưng phản ứng của phụ thân còn nhanh hơn kế mẫu.

Ông đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn Lâm Uyển, giọng ép xuống rất thấp, nhưng mang theo cơn giận không thể kìm nén:

"Láo xược! A tỷ con hồi môn, miệng con lại không sạch sẽ như vậy, còn ra thể thống gì?"

Lâm Uyển bị phụ thân quát, đầu tiên là sững ra, ngay sau đó đỏ hoe viền mắt, cứng cổ cãi lại:

"Con nói sai chỗ nào? Người nàng ta gả vốn chính là một tên bại..."

Lời còn chưa dứt, phụ thân đã tát một bạt tai lên mặt nàng ta.

Một tiếng chát vang lên, giòn giã rõ ràng, không khí xung quanh như cũng chấn động một cái.

Lâm Uyển bị đ.á.n.h đến nghiêng đầu đi, trên mặt nổi lên năm dấu tay đỏ tươi, nước mắt lập tức trào ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.