Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1599: Toan Tính Của A Tam (1)

Cập nhật lúc: 01/03/2026 07:16

Hiên Ca Nhi nói những chuyện về Vu Thông Phái, Tào Y Thu vẫn là nghe lọt tai. Sau khi trở về, nàng liền đi tìm Vận di nương.

"Di nương, nếu người nhà Vu gia không chấp nhận con, vậy phải làm sao?" Thân phận thứ xuất, chính là t.ử huyệt của nàng.

Vận di nương nói: "Lần sau gặp mặt, con hỏi ý tứ của hắn xem. Nếu hắn nói cưới con, thì bảo hắn mời trưởng bối trong nhà đến làm mai. Nếu hắn ấp a ấp úng, thì cắt đứt đi."

Vu Thông Phái tướng mạo xuất chúng tài tình hơn người gia thế lại tốt, là phu quân lý tưởng trong khuê phòng. Mà Vu Thông Phái lại không phải người cổ hủ, ngược lại, hắn khéo ăn khéo nói cũng biết dỗ người, Tào Y Thu là thật sự đã thích hắn rồi.

Tào Y Thu có chút do dự: "Di nương, cho dù Vu phu nhân không đồng ý, nhưng chỉ cần Vu công t.ử chàng một lòng với con không phải con không cưới, Vu phu nhân cũng không lay chuyển được chàng đâu." Lại cũng không nghĩ, nàng dùng thủ đoạn như vậy, cho dù Vu Thông Phái cuối cùng cưới nàng qua cửa thì làm sao có thể được mẹ chồng yêu thích. Đáng tiếc những cái này, bản thân Vận di nương đều không hiểu đâu thể dạy nàng chứ!

Vận di nương gật đầu nói: "Chính là muốn để hắn đi tranh đấu, nếu không Vu phu nhân chắc chắn sẽ đồng ý thôi. Đúng rồi, con qua lại với hắn nhất định phải phát hồ tình chỉ hồ lễ, ngàn vạn lần không thể để hắn chiếm tiện nghi. Nếu không, con ngay cả đường lui cũng không có." Qua lại với Vu Thông Phái chỉ cần không lộ tin tức là được, cho dù cuối cùng không thành công cũng không ảnh hưởng tìm nhà tiếp theo. Nhưng nếu hủy hoại sự trong trắng, thì cả đời này không còn hy vọng gì nữa.

"Nương, con có chừng mực mà." Những ngày này nàng biểu hiện vô cùng tự trọng, đừng nói da thịt thân cận, ngay cả nói chuyện cũng cách xa hai bước.

Vận di nương biết con gái mình thông tuệ, cũng không nói thêm gì nữa.

Qua hai ngày, Tào Y Thu lại ở Trọng Hưng Tự gặp Vu Thông Phái. Vừa nhìn thấy người trong lòng nước mắt nàng rơi lã chã, cái bộ dạng lê hoa đái vũ đó đừng nhắc tới có bao nhiêu khiến người ta thương xót. Chiêu này, Tào Y Thu là học được từ Vận di nương.

Vu Thông Phái đau lòng muốn c.h.ế.t, hỏi: "Y Thu, nàng sao vậy? Có phải đại tỷ nàng lại bắt nạt nàng không?"

Tào Y Thu chảy nước mắt nói: "Vu lang, sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa."

Cả người Vu Thông Phái ngẩn ra, đi lên trước muốn nắm tay Tào Y Thu. Nhưng Tào Y Thu phảng phất như con thỏ bị kinh hãi, Vu Thông Phái cuống lên: "Tại sao? Thu nhi, tại sao chứ?"

"Chàng sắp đính hôn với thiên kim nhà Lê Tổng đốc rồi, ta sao có thể làm hỏng nhân duyên tốt đẹp của chàng." Tào Y Thu lau nước mắt nói: "Muốn trách, thì trách ta không đầu t.h.a.i tốt, đầu t.h.a.i vào trong bụng di nương."

Vu Thông Phái ngẩn người ba giây: "Nàng lấy tin tức này từ đâu ra?"

Thấy Tào Y Thu chỉ khóc, không nói lời nào. Vu Thông Phái nói: "Không có chuyện đó đâu, Thu nhi. Lê Tổng đốc không hề có con gái chỉ có ba con trai." Lê gia không có con gái, cũng sẽ không tồn tại khả năng đính hôn.

Tào Y Thu lấy khăn che mặt khóc nức nở: "Lê gia là không có con gái, nhưng có cháu gái được Lê đại nhân coi như con đẻ. Chàng cưới nàng ấy rồi, có lợi cho con đường làm quan của chàng. Vu lang, ta không thể làm hỏng tiền đồ của chàng."

Vu Thông Phái rất là tức giận hỏi: "Ai ở trước mặt nàng khua môi múa mép. Lê Tổng đốc không có anh em ruột, chỉ có một bào muội." Không có anh em ruột, tự nhiên cũng không có cái gọi là cháu gái (cháu gọi bằng bác/chú) rồi.

Thật ra, cô nương ở trong Lê phủ không phải là cháu gái (gọi bằng bác/chú) của Lê Tổng đốc, mà là cháu ngoại (gọi bằng cậu) của ông. Cô cháu ngoại này rất thông tuệ miệng lại ngọt, vô cùng được Lê phu nhân yêu thích. Có điều A Tam cố ý nói thành cháu gái (gọi bằng bác/chú), chính là không muốn tin tức quá chính xác gây nên sự nghi ngờ của những người này.

Tào Y Thu cũng rất bất ngờ, nhưng nàng mặt không biến sắc chỉ khóc nói: "Cho dù không có Lê gia cô nương, cũng có cô nương khác. Vu lang, ta thân phận thấp hèn không xứng với chàng. Chỉ mong Vu lang chàng sau này có thể nhớ đến Thu nhi, như vậy Thu nhi cũng mãn nguyện rồi."

Vu Thông Phái vội nói: "Thu nhi, nàng đừng tự coi nhẹ mình. Những kẻ dung chi tục phấn khác, đâu so được với Thu nhi nàng. Thu nhi yên tâm, ta đời này không phải nàng không cưới."

Nghe lời này, Tào Y Thu thầm vui mừng. Nhưng trên mặt không biểu lộ, chỉ nói: "Ta tuy là thứ nữ, nhưng cũng biết sính tắc vi thê bôn tắc vi thiếp (được cưới hỏi đàng hoàng là vợ, theo không là thiếp). Vu lang, hành vi trước đó của Thu nhi đã thuộc về vượt quá giới hạn, sau này ngàn vạn lần không thể cùng Vu lang gặp mặt như vậy nữa. Nếu không bị người ta phát hiện, Thu nhi không còn mặt mũi nào sống nữa."

Cái bộ dạng vừa đau khổ vừa rối rắm kia, khiến A Tứ trốn trong bóng tối xem đến say sưa ngon lành. Từ trong n.g.ự.c móc ra một quả lê c.ắ.n một miếng, sau đó thầm lẩm bẩm. Chẳng trách A Tam nói nữ t.ử này diễn xuất tốt, đào hát trong Lê viên cũng không diễn truyền thần được như vậy.

Nam nữ rơi vào tình yêu, chỉ số thông minh đều là số âm. Cho dù Vu Thông Phái ngày thường tinh khôn, lúc này cũng rơi vào lưới tình do Tào Y Thu dệt nên.

Vu Thông Phái nói: "Thu nhi nàng yên tâm, trở về ta sẽ viết thư cho cha mẹ, bảo họ mời bà mối đến Tào phủ cầu thân."

Tào Y Thu nước mắt rơi lã chã: "Bá phụ bá mẫu chắc chắn chướng mắt ta."

Vu Thông Phái kiên định nói: "Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ thuyết phục bọn họ đồng ý." Hôn nhân của hắn, hắn tự mình làm chủ.

Tào Y Thu vẻ mặt cảm động. Thấy Vu Thông Phái đến gần nàng, cũng không đẩy ra.

Nam nhân, đều là được đằng chân lân đằng đầu. Vu Thông Phái thấy vậy, nắm lấy tay Tào Y Thu: "Thu nhi, nàng yên tâm, ta nhất định dùng kiệu tám người khiêng cưới nàng qua cửa."

Tào Y Thu nhận được lời này, tim cũng muốn tan thành nước. Lúc này, lời răn dạy của Vận di nương sớm đã bị nàng quăng lên chín tầng mây rồi. Chủ động nép vào trong lòng Vu Thông Phái, nhẹ giọng nói: "Vu lang, Thu nhi tin chàng."

Hai người khanh khanh ta ta một hồi, sau đó bịn rịn chia tay. Trên đường trở về, Tào Y Thu thật sự là mặt đầy xuân sắc.

Cũng là trùng hợp, đúng vào tối hôm nay Vu Thông Phái nhận được thư của Vu phu nhân. Nói bà đã chấm trúng cháu ngoại của Lê Tổng đốc, Lê gia cũng đã đồng ý rồi. Bà định chọn ngày lành, sẽ mời quan môi đến cửa cầu thân.

Cầm phong thư, thần sắc Vu Thông Phái biến ảo khôn lường.

Điền Sơn thấy vậy, hỏi: "Thiếu gia, sao vậy? Có phải trong nhà có chuyện gì không?"

Đối với tâm phúc của mình, Vu Thông Phái cũng không giấu giếm: "Cha mẹ ta chấm trúng cháu ngoại của Lê Tổng đốc, chuẩn bị đến cửa cầu thân."

"Công t.ử, đây chính là chuyện tốt nha!" Lê Tổng đốc không chỉ quan vị cao hơn lão gia nhà hắn, dì của Lê gia cô nương kia còn là con dâu của Hộ bộ Thượng thư. Những thứ này, đều là tài nguyên.

"Nhưng Thu nhi phải làm sao?" Hắn là thật lòng thật dạ thích Tào Y Thu, cũng là muốn cưới nàng.

Điền Sơn trừng lớn mắt nói: "Thiếu gia, ngài sẽ không thật sự muốn cưới Tào Y Thu chứ? Thiếu gia, cái này ngàn vạn lần không được. Tào Y Thu kia là rất đẹp, nhưng nàng ta là thứ nữ. Ngài nếu cưới nàng ta, không những không có trợ giúp ngược lại sẽ trở thành gánh nặng. Hơn nữa, lão gia và phu nhân cũng quyết sẽ không đồng ý đâu."

"Nhưng mà, ta đã hứa sẽ cưới nàng làm vợ." Hắn không muốn làm kẻ thất tín.

Điền Sơn thật cảm thấy thiếu gia nhà mình hồ đồ, trong lòng nghĩ vậy ngoài miệng cũng nói như thế: "Thiếu gia, chẳng lẽ ngài muốn vì Tào gia cô nương mà không màng tiền đồ sao? Thiếu gia, nếu ngài làm như vậy lão gia và phu nhân sẽ thất vọng biết bao?" Chỉ cần tiền đồ rộng mở, mỹ nhân nào mà chẳng có. Thiếu gia nhà hắn, thật bị Tào Y Thu mê hoặc rồi.

Thật ra, trong lòng Điền Sơn rất coi thường Tào Y Thu, cùng nam t.ử tư tương thụ thụ phẩm hạnh sao có thể tốt. Nhưng lời này, hắn không dám nói. Bởi vì nam t.ử này, chính là thiếu gia nhà hắn.

Vu Thông Phái có chút do dự.

Điền Sơn có thể làm tùy tùng thân cận của Vu Thông Phái, đó cũng là cực kỳ thông tuệ: "Thiếu gia, phu nhân đã cùng Lê gia hai nhà làm ước định miệng rồi. Nếu ngài muốn cưới Tào gia cô nương, vậy thì đồng nghĩa với việc phải hủy bỏ lời hứa. Nếu như vậy, phủ chúng ta, sẽ kết thù với Lê gia rồi."

"Tự nhiên không thể hủy bỏ lời hứa. Nhưng ta đã đồng ý với Thu nhi, phải nói với nàng thế nào?" Cháu ngoại Lê Tổng đốc và một thứ nữ tri phủ, kẻ ngốc cũng biết chọn ai rồi.

Điền Sơn nói: "Tào cô nương hiểu lòng người, ngài nói với nàng, nàng nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ngài thôi."

Vu Thông Phái lắc đầu, nếu trực tiếp nói với Tào Y Thu hắn sắp đính hôn rồi, sợ Tào Y Thu sẽ không gặp hắn nữa. Nhưng bảo hắn từ hôn, lại không thể nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Vu Thông Phái quyết định chuyện này tạm thời không nói cho Tào Y Thu. Đợi tìm được cơ hội thích hợp, sẽ nói với Tào Y Thu.

A Tứ đem tất cả những chuyện này, đều nhìn ở trong mắt. Muộn hơn chút, hắn đi tìm A Tam: "Như ngươi dự đoán, Vu Thông Phái căn bản không phải thật lòng muốn cưới Tào Y Thu." Nói ra thì hai người này rất xứng đôi, đều hư tình giả ý như vậy.

"Ngươi tưởng ai cũng ngốc như chủ t.ử nhà ta sao?" Nam nhân, có mấy ai có thể vì nữ nhân mà không cần tiền đồ. Đương nhiên, chủ t.ử nhà hắn là một ngoại lệ. Bất kể cưới nữ t.ử thế nào, đối với tiền đồ của ngài ấy đều không có trở ngại.

A Tứ cười hì hì nói: "Xem hai người này diễn kịch, cũng khá thú vị."

A Tam lườm hắn một cái.

A Tứ cười xong hỏi: "Có cần tiết lộ tin tức này cho Tào Y Thu biết không?"

"Không cần, đợi bọn họ đột phá phòng tuyến cuối cùng rồi hãy nói." Cái gọi là phòng tuyến cuối cùng, không phải là nắm tay ôm một cái, mà là có sự thật vợ chồng.

"Tào Y Thu tinh khôn như vậy, sẽ không c.h.ặ.t đứt đường lui của mình đâu." Mất đi tấm thân trong trắng, nếu Vu Thông Phái không cưới, nàng chỉ có hai con đường. Một là dải lụa trắng kết liễu, hai là thanh đăng cổ phật qua nửa đời sau.

A Tam cười một cái nói: "Hắn còn có thể cho Vu Thông Phái làm thiếp mà?" Đã thích Vu Thông Phái như vậy, thì làm thiếp cho hắn là được rồi.

"Tào Phong Dục chắc chắn sẽ không đồng ý." Cho dù là thứ nữ, nếu cho người ta làm thiếp cũng sẽ bị người đời chê trách. Tào Phong Dục là người rất quý trọng thanh danh, đâu chịu để người ta dị nghị. Đương nhiên, quan trọng nhất là Tào Y Thu làm thiếp cho Vu Thông Phái đối với ông ta có hại không có lợi.

A Tam gật đầu nói: "Tự nhiên."

A Tứ không thích dùng não, hỏi: "Ngươi rốt cuộc có tính toán gì?"

"Đến lúc đó rồi nói." Trong lòng hắn có một bàn tính, chỉ là trước khi thực hiện thì chắc chắn sẽ không nói ra.

Thần thần bí bí, chỉ là A Tứ cũng không hỏi nhiều.

Hiên Ca Nhi ở Tào phủ ngây người có chút phiền, muốn đi: "A Tam, thầy khi nào mới về?"

A Tam lắc đầu nói: "Cái này ta cũng không rõ. Có điều tiên sinh nói, trong vòng một tháng ông ấy chắc chắn sẽ về."

"Sớm biết vậy, ta đã đi cùng tiên sinh rồi." Hầy, ngàn vàng khó mua được sớm biết nha!

Thật ra Hiên Ca Nhi muốn về nhà nhất. Cũng chính lúc này, hắn mới thấm thía sâu sắc một câu nói cũ, ở nhà ngàn ngày tốt ra cửa vạn sự nan. Đáng tiếc, mẹ hắn không cho phép hắn về nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1589: Chương 1599: Toan Tính Của A Tam (1) | MonkeyD